Wednesday, April 1, 2015

Nhật Ký Biển Đông: Chiến Tranh Ủy Nhiệm Ló Dạng

Nhật Ký Biển Đông: Chiến Tranh Ủy Nhiệm Ló Dạng

Nhật Ký Biển Đông hai tuần cuối Tháng Ba ghi nhận những chuyển biến quan trọng như sau:

-VOA tiếng Việt ngày 16/3/2015: "Trong lúc cuộc xung đột Syria bước vào năm thứ 5, Ngoại trưởng Mỹ John Kerry nói đây là lúc để tái khởi động những hoạt động ngoại giao để chấm dứt cuộc chiến đã làm hơn 200.000 người thiệt mạng và hàng triệu người khác phải rời bỏ nhà cửa."

Như thế là sau năm năm Mỹ thành lập chính phủ lưu vong, cung cấp lương bổng, vũ khí cho phe nổi dậy, hăm dọa lập "Vùng Cấm Bay" để lật đổ chế độ của Tổng Thống Assad giống như lật đổ chế độ và giết Ô. Gaddafi. Nhưng sự thành lập của Nhà Nước Hồi Giáo IS khiến Mỹ lo sợ nếu chế độ của Ô. Assad xụp đổ thì phe IS sẽ chiếm ít ra một nửa nước Syria và trở thành thảm họa cho Mỹ và Trung Đông. Do đó Mỹ đã thay đổi thái độ. Nhưng Saudi Arabia – một đồng minh thân cận của Mỹ lại tỏ ý lo lắng về lời tuyên bố của Ô. John Kerry. Saudi Arabia lúc nào cũng muốn Hoa Kỳ dùng biện pháp quân sự để tiêu diệt Syria do hận thù giáo phái.

-VOA tiếng Việt ngày 16/3/2015: "Bộ trưởng Quốc phòng Malaysia cho biết bộ trưởng quốc phòng các nước ASEAN sẽ nghiên cứu mô hình của Liên minh châu Phi trong nỗ lực thành lập một lực lượng gìn giữ hòa bình chung của khối 10 quốc gia thành viên trong khu vực. Ông Hishammuddin Hussein nói với các nhà báo như vậy sau khi chủ trì một cuộc họp kéo dài một ngày với các bộ trưởng quốc phòng ASEAN tại hòn đảo du lịch Langkawi của Malaysia."

-Reuters (Seoul) ngày 17/3/2015: "Tờ Fiancial Times trích dẫn nguồn tin của các viên chức Âu Châu cho biết, một giới chức ngoại giao cao cấp của Hoa Kỳ nói rằng tùy mỗi quốc gia (Âu Châu) tự quyết định có tham gia vào ngân hàng phát triển do Trung Quốc lãnh đạo hay không khi một số lượng lớn đồng minh thân cận của Washington đã phớt lờ áp lực của Mỹ là không được gia nhập định chế tài chính này. Pháp, Đức và Ý Đại Lợi đã theo chân Anh Quốc tham gia vào Ngân Hàng Đầu Tư Hạ Tầng Cơ Sở (AIIB) do Trung Quốc sáng lập để cạnh tranh với World Bank và IMF do Mỹ khống chế.Vào ngày 21/3/2015 AFP loan tin Thụy Sĩ và Lục Xâm Bảo cũng đang chuẩn bị gia nhập ngân hàng này. Tin tức cuối cùng cho biết hình như cả thế giới, ngoại trừ Mỹ đều muốn gia nhập ngân hàng này.

- AP (Moscow) ngày 17/3/2015: "Ngoại Trưởng Nga loan báo lãnh đạo Bắc Hàn Kim Chính Ân (Kim Jong Un) đã chấp nhận lời mới tới Moscow để tham dự lễ kỷ niệm 70 năm ngày Liên Bang Sô-viết chiến thắng Đức Quốc Xã. Điểm nổi bật của buổi lễ ngày 9 Tháng 5 là duyệt binh tại Quảng Trường Đỏ và Tổng Thống Putin sẽ đọc diễn văn. Một số lãnh đạo Âu Châu đã từng là nạn nhân của Đức Quốc Xã nhưng từ chối tham dự vì cuộc khủng hoảng Ukraine."

-AFP ngày 17/3/2015: "Chính trị gia lão luyện Hoa Kỳ Henry Kissinger, người nỗ lực tìm cách chấm Chiến Tranh Lạnh đầy hận thù giữa Hoa Thịnh Đốn và Hoa Lục cách đây hơn bốn thập niên, vào ngày Thứ Ba tại Nhân Dân Đại Sảnh ở Bắc Kinh đã nói với Chủ Tịch Tập Cận Bình rằng hai cường quốc giờ đây đã ở vào vị trí thiết lập một nghị để trình giải quyết những vấn đề toàn cầu. Henry Kissinger nói rằng khó có thể hình dung ra ngày mà Trung Quốc và Hoa Kỳ có thể cùng nhau thảo luận về tương lai của nền hòa binh và tiến triển của toàn thế giới." (US statesman Henry Kissinger, who spearheaded efforts to end Cold War hostility between Washington and China more than four decades ago, on Tuesday told President Xi Jinping that the two powers were now in a position to set the global agenda. "I could not imagine that the day would come in which China and the United States would jointly be able to discuss the future of peace and progress in the entire world," Kissinger said at the Great Hall of the People in Beijing.) Theo VOA tiếng Việt ngày 30/3/2015, "Hãng tin Bloomberg số ra ngày hôm nay trích lời cựu Ngoại Trưởng Mỹ Henry Kissinger (nhân tham dự đám tang Ô. Lý Quang Diệu) nói rằng Hoa Kỳ và Trung Quốc nên tháo ngòi nổ và giảm thiểu tính cách cấp khẩn cấp của cuộc tranh luận về vấn đề Biển Đông, để mở đối thoại về vấn đề này. Theo ông Kissinger, Hoa Kỳ nên noi theo gương kiên nhẫn của Trung Quốc, thể hiện rõ nhất qua hành động của cố lãnh tụ Trung Quốc Đặng Tiểu Bình, trong cố gắng xoa dịu các cuộc tranh chấp chủ quyền chồng chéo trên Biển Đông."

Nếu Hoa Kỳ sử dụng "con bài Kissinger" là "ông vua đi đêm " để mưu tìm một nền hòa bình tạm thời với Hoa Lục theo kiểu Minh Ước Thượng Hải 1972 dưới thời Nixon thì "thì bổn cũ soạn lại ". Không biết Nhật Bản, Đài Loan, Nam Hàn hay Phi Luật Tân – nước nào sẽ là "con dê tế thần"  đây?  Sau các cuộc đụng độ với Nhật Bản năm 1945, Chiến Tranh Tiều Tiên 1951 và nhất là cuộc Chiến Tranh Việt Nam 1975,  Hoa Kỳ đã "thề" là sẽ không bao giờ dính líu và một cuộc chiến tranh ở Châu Á nữa. Do đó sách lược "Xoay Trục" của Hoa Kỳ chỉ là tái cân bằng lực lượng để thương thảo với Trung Quốc. Mà muốn thương thảo thì phải tương nhượng trong tình thế mà Hoa Lục đang trỗi dậy mạnh mẽ và lấn át Hoa Kỳ trên rất nhiều lãnh vực nhất là kinh tế, tài chính. Do đó bất cứ ai nghĩ rằng Hoa Kỳ sẽ hy sinh xương máu tiến hành một cuộc chiến tranh tổng lực để tiêu diệt Hoa Lục hầu đem lại thái bình cho nhân loại…sẽ là một ảo tưởng điên khùng nhất. Trên tương quan sức mạnh quân sự hiện tại, Hoa Kỳ không thể thắng Trung Quốc bằng chiến tranh quy ước mà phải bằng chiến tranh nguyên tử. Nhưng khi phát động chiến tranh nguyên tử với Trung Quốc thì phải hủy diệt luôn Nga vì Mỹ không bao giờ muốn nước Mỹ hoang tàn đổ nát trong khi nước Nga còn nguyên vẹn. Cái thế kẹt chí tử của Hoa Kỳ ở chỗ đó cho nên đúng như Hugh White đã nhận định, "Chỉ còn đường lối duy nhất là bắt đầu nói chuyện lại với Trung Quốc bằng đường lối mới." Chúng ta thử chở xem Tháng 9 tới đây Ô. Obama sẽ hứa gì với Ô. Tập Cận Bình. Rõ ràng ngày nay Hoa Lục, nếu có thương thảo với Mỹ là thương thảo trên thế mạnh.

-VOA tiếng Việt ngày 18/3/2015: "Ông Vương Nghị nói rằng Bắc Kinh không giống với các quốc gia khác là thực hiện việc xây dựng trong nhà của người khác, đồng thời tuyên bố không chấp nhận chỉ trích từ bất kỳ ai vì chúng tôi chỉ xây dựng các cơ sở trong sân nhà của mình. Đây được coi là lần đầu tiên một quan chức cấp cao của Trung Quốc tuyên bố biển Đông là "sân nhà" của mình. Nhận định về tuyên bố trên, giáo sư Carl Thayer cho biết ông cảm thấy "bàng hoàng" khi đọc phát biểu của ông Vương, nhất là trước ngày kỷ niệm 27 năm Trung Quốc tấn công các tàu của Việt Nam gần bãi đá Gạc Ma ngày 14 tháng Ba năm 1988."

-AP (Moscow) ngày 18/3/2015: "Vào ngày Thứ Tư, Nga xiết chặt thêm việc kiểm soát khu vực Nam Ossetia tách ra khỏi Georgia khi Tổng Thống Putin và lãnh đạo của Nam Ossetia ký kết thỏa ước mới gần như thống hợp toàn diện vào Nga. Tổng Thống Giorgi Margvelashili của Georgia đã tố cáo thỏa ước này là hành động phá hoại chủ quyền và sự toàn vẹn lãnh thổ của đất nước ông và sẽ tạo thêm căng thẳng. Hoa Kỳ, Liên Hiệp Âu Châu và NATO mạnh mẽ lên án việt ký kết này. Nam Ossetia đã tách ra khỏi Georgia vào đầu thập niên 1990 khi Liên Bang Sô-viết xụp đổ. Nga đã thành công trong việc kiểm soát vùng đất này khi nó tách khỏi Georgia lần thứ hai cùng với Abkhazia sau cuộc chiến tranh ngắn ngủi với Georgia năm 2008."  (1)

-Voice of America ngày 19/3/2015: "Thủ Tướng Việt Nam Nguyễn Tấn Dũng tới Tân Tây Lan trong chuyến công du vào ngày Thứ Năm sau những tin tức đảo quốc này đã do thám Hà Nội trong một chương trình phối hợp với Hoa Kỳ. Chuyến công du nhằm tăng cường mối liên hệ song phương với Wellington vào lúc thật khó xử khi tờ New Zealand Herald loan tải tin tức này. Bản tin căn cứ vào những tài liệu tiết lộ bởi nhân viên khế ước Edward Snowden làm việc cho tình báo Hoa Kỳ hiện đang ẩn náu tại Nga nói rằng Tân Tây Lan đã do thám Việt Nam và những quốc gia khác để giúp cho cơ quan NSA tức Cơ Quan An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ. Những thiết bị do thám thường giấu tại các tòa đại sứ Tân Tây Lan và những tòa nhà của cao ủy" (The documents, published on March 11, revealed that Wellington accessed internal communication networks from covert listening posts hidden in New Zealand embassies and high commission buildings.).

Thế mới hay chính trường quốc tế muôn đời là tàn bạo và bẩn thỉu nhất. Bề ngoài ăn mặc lịch sự, nghi thức ngoại giao đúng phép, nói nói cười cười, tới trợ giúp nhân đạo, đầu tư, hữu nghị ... nhưng bên trong là những thủ đoạn xấu xa, kể cả do thám cho một quốc gia khác… để đổi lấy đô-la hoặc thắt chặt quan hệ "đồng minh"  theo kiểu "đồng minh chủ-tớ".

-VOA tiếng Việt ngày 20/3/2015: "Trung Quốc chỉ trích một tư lệnh hải quân hàng đầu của Mỹ về đề nghị các nước ASEAN thành lập một lực lượng hải quân hỗn hợp cùng tuần tra Biển Đông.Trong lời kêu gọi hôm 17/3, Tư Lệnh Đệ Thất Hạm Đội Hoa Kỳ, Phó Đô đốc Robert Thomas, cũng hứa rằng hạm đội của ông sẽ cung cấp hỗ trợ cho công tác tuần tra vùng biển đang có tranh chấp này. Phát ngôn nhân Bộ Ngoại giao Trung Quốc Hồng Lỗi, ngày 20/3 tuyên bố chúng tôi hy vọng Mỹ sẽ tôn trọng nghiêm ngặt cam kết không đứng về bên nào trong các tranh chấp chủ quyền lãnh thổ."

Nếu ASEAN liên kết với Mỹ để tuần tra chung trên Biển Đông thì đây là một liên minh quân sự chứ không phải chuyện bình thường - cần có một hiệp ước hay ít ra là sự thỏa thuận của các bộ trưởng ngoại giao hay bộ trưởng quốc phòng chứ Tư Lệnh Thái Bình Dương chưa đủ thẩm quyền để quyết định một vấn đề to lớn như thế. Một lực lượng gìn giữ hòa bình của Đông Nam Á để tuần tra Biển Đông do Mã Lai đề nghị, độc lập, không có Mỹ tham dự có lẽ thuận tình, thuận lý và sẽ được quốc tế hoan nghênh mà Hoa Lục cũng chẳng làm được gì cả, ngoại trừ  dùng tiền để chia rẽ.

-AFP  ngày 24/3/2015: "Hôm Thứ Ba, Nga cảnh cáo Hoa Kỳ về việc gửi hệ thống phòng thủ hỏa tiễn tới Nam Hàn và cho rằng việc triển khai này đe dọa an ninh khu vực. Còn Hoa Thịnh Đốn nói rằng việc triển khai hệ thống THAAD  nhằm ngăn chặn sự khiêu khích quân sự từ Bắc Hàn.

-BBC tiếng Việt ngày 24/3/2015: " Chuyến thăm Hoa Kỳ của Bộ trưởng Công an Việt Nam, ông Trần Đại Quang, vừa diễn ra có mục tiêu chuẩn bị cho chuyến thăm chính thức Hoa Kỳ của Tổng bí thư Đảng- ông Nguyễn Phú Trọng và khả năng có chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Barack Obama trong năm 2015."

-Reuters (Bangkok) ngày 25/3/2015: "Vào ngày Thứ Tư, lãnh đạo tập đoàn quân phiệt Thái, Tướng Prayuth Chan-ocha đã cảnh cáo báo chí là ông có thể trừng trị những ai loan tin không đúng sự thật. Đây là lời đe dọa mới nhất nhắm vào giới truyền thông. Tháng rồi, Tướng Prayuth loan báo ông có quyền đóng cửa báo chí và hôm nay ông lại tỏ ra cứng rắn hơn nữa. Ông nói rằng báo chí không buộc phải ủng hộ chính phủ nhưng phải loan tin đúng sự thật."
            
Sau bao nhiêu năm thống trị bởi tập đoàn quân phiệt qua 16 hiến pháp, Thái Lan tiến hành bầu cử dân chủ vào năm 2001. Thế nhưng đa nguyên đa đảng không đem lại ổn định chính trị cho đất nước này. Phe Áo Đỏ và phe Áo Vàng luôn luôn xuống đường gây rối loạn khiến đưa tới cuộc đảo chính quân sự năm 2006 lật đổ chính quyền dân cử của Ô. Thatsin. Năm 2011 thể chế dân chủ được tái lập với sự thắng cử cùa Bà Yngluck – em gái Ô. Thatsin thuộc phe Áo Đó. Thế nhưng Phe Áo Vàng - lại xuống đường chống đối làm tê liệt đất nước khiến đưa tới cuộc đảo chính của Tướng Prayuth vào ngày 20/4/2014. Ông tướng này tự chỉ định quốc hội để bầu ông làm thủ tướng lãnh đạo đất nước cho "tiện việc sổ sách", khỏi phải bầu cử nghị sĩ tốn kém và vấn nạn hàng chục phe phái "giành ghế" có khi không thành lập nổi chính phủ, làm suy yếu đất nước. Tình hình chính trị Thái Lan đúng là "Ông Nỉnh Ông Nang, ông ra đầu đàng ông gặp Ông Ninh". Chế độ quân nhân sau thời gian dài thống trị tạm thoái lui, nhưng dân chủ đa nguyên vẫn không khá, khiến độc tài quân phiệt lại "tái xuất giang hồ". Hiện nay Mỹ đang điên đầu vì tình hình chính trị Thái Lan. Nếu trừng phạt và cấm vận thì Thái Lan sẽ ngả sang Trung Quốc. Vào ngày 24/12/2014 thay vì đi Mỹ trước để gặp Ô. Obama, Tướng Prayuth đã thăm Trung Quốc. Trong cuộc hội kiến với Ô. Tập Cận Bình, Tướng Prayuth ca ngợi sự thành công của nền kinh tế tập quyền lớn nhất thế giới này và kêu gọi Thái Lan nên noi gương Trung Quốc.

-Reuters (Yokohama) ngày 25/3/2015: "Lực Lượng Tự Vệ Hải Quân Nhật vào Thứ Tư đã tiếp nhận một chiến hạm lớn nhất kể từ Đệ II Thế Chiến. Chiến hạm Izumo chở trực thăng lớn bằng hàng không mẫu hạm thời Hải Quân Thiên Hoàng đã từng giao chiến với Mỹ tại Thái Bình Dương. Tàu dài 248 mét, mang theo 470 thủy thủ. Tướng NaKatani, Bộ Trưởng Quốc Phòng Nhật Bản, đứng bên cạnh chiến hạm trong lễ bàn giao đã tuyên bố chiến hạm cải thiện khả năng chống tàu ngầm của Nhật Bản."

-AFP (kiev) ngày 25/3/2015: "Tổng Thống Petro Poroshenko tiếp nhận 10 thiết vận xa Humvees (giống như M151 thời Chiến Tranh Việt Nam)  hai ngày sau khi các nhà lập pháp Hoa Kỳ biểu quyết thúc giục Tổng Thống Obama cung cấp vũ khí sát thương cho Kiev. Khoác bộ đồ rằn ri, tại Phi Cảng Quốc Tế Boryspil của Kiev, tổng thống của Ukraine cám hơn Hoa Thịnh Đốn về 10 chiếc xe trong đợt đầu của 30 chiếc mà Hoa Thịnh Đốn đã hứa. Hoa Kỳ sẽ viện trợ cho Ukraine 200 chiếc Humvees, máy thu thanh, ra-đa chống súng cối và những thiết bị phi-sát-thương khác tổng cộng trị giá 75 triệu đô-la" Cũng theo AFP thỏa hiệp ngừng bắn ký ngày 12/2/2015 giữa Kiev và phe ly khai vẫn được duy trì dù có những cuộc giao tranh lẻ tẻ ở tiền tuyến. Theo tin tức thế giới mới nhất, Mỹ sẽ gứi 290 lính nhảy dù tới Ukraine, nói là để huấn luyện cho binh sĩ xứ này. Như thế là lần đầu tiên Ukraine công khai có binh sĩ ngoại nhập và không biết trong tương lai con số sẽ lên tới bao nhiêu.

-UPI  (Nam Vang) ngày 26/3/2015: "Chuyến đi thăm Á Châu của Michelle Obama để xúc tiến giáo dục cho các bé gái đã bị Thủ Tướng Hun Sen của Cambodia chỉ trích thẳng thừng là bà chỉ "rong chơi" và sử dụng lời lẽ hoa mỹ để tạo niềm hy vọng về sự cải thiện chứ chẳng bảo đảm trợ giúp gì cả."

Có điều trớ trêu là trong khi đệ nhất phu nhân Hoa Kỳ đi cổ vũ giáo dục cho các nước nghèo thì tại quê nhà, theo thống kê giáo dục ngày 17/3/2015, tại Hoa Kỳ mỗi năm có 3,030,000 học sinh trung học bỏ học, tức mỗi ngày có 8300 học sinh bỏ học. Nghèo quá không có tiền đi học là điều đáng thương, song mai mốt đất nước khá lên thì tất cả sẽ được đi học. Nhưng được cung cấp đầy đủ mà bỏ học đi hoang, gia nhập băng đảng, hút xì ke ma túy, mang bầu…mới là vấn nạn trầm kha của xã hội, vô phương cứu chữa.

-Sputnik News ngày 30/3/2015: "Theo thông cáo của Bộ Ngoại Giao Việt Nam, Thủ tướng Nga Dmitry Medvedev sắp thăm Việt Nam nhằm tăng cường quan hệ đối tác chiến lược toàn diện giữa hai nước. Chuyến thăm từ ngày 5 đến 7/4/2015 nhằm tập trung bàn thảo các biện pháp thúc đẩy quan hệ song phương."

-Tuần Báo Newsweek ngày 31/3/2015: "Ngoại Trưởng Ý Đại Lợi khi nói chuyện với tờ Financial Times đã kêu gọi Âu Châu giảm nhẹ cấm vận Nga và cảnh cáo cuộc khủng hoảng Libya tạo mối đe dọa an ninh cho Âu Châu cũng như cuộc khủng hoảng Ukraine."

-VnExpress ngày 31/3/2015: " Bộ trưởng Ngoại giao Phạm Bình Minh của Việt Nam sáng nay nêu vấn đề tình hình Biển Đông cũng như khu vực Châu Á - Thái Bình Dương trong buổi tiếp lãnh đạo phe thiểu số tại Hạ viện Mỹ Nancy Pelosi đang thăm Việt Nam, đánh giá cao quan điểm của Mỹ giải quyết các tranh chấp thông qua biện pháp hòa bình trên cơ sở luật pháp quốc tế, và mong muốn Washington tích cực đóng góp vào việc duy trì hòa bình, an ninh, ổn định và thịnh vượng ở khu vực."

Nhận Định:

Tình hình thế giới biển chuyển quá nhanh, ngoài dự liệu của mọi người và cuộc Chiến Tranh Lạnh Mới với  nguy cơ một cuộc chiến ủy nhiệm - có thể đã xuất hiện trước mắt:

1) Một trong những biến chuyển bất ngờ - đó là sự xụp đổ nhanh chóng của chính quyền Yemen do Mỹ hỗ trợ. Vào ngày 24/3/2015 hãng AP loan tin, "Theo các giới chức Hoa Kỳ và Yemen, chiến lược được Tổng Thống Obama ca ngợi như là khuôn mẫu chống khủng bố đã thất bại hoàn toàn khi đất nước này rơi vào hỗn loạn khi chính quyền do Hoa Kỳ hỗ trợ xụp đổ. Từ khi Obama nhậm chức, Hoa Kỳ đã đổ vào nhiều triệu đô-la để ổn định chính quyền Yemen và gia tăng lực lượng an ninh. Dưới thời Tổng Thống Hadi, quân đội do Hoa Kỳ huấn luyện đã tiến hành thường xuyên các cuộc tấn công, giết và bắt giữ những thành phần khủng bố al Qaida, thỉnh thoảng là những cuộc không kích bằng máy bay không người lái do CIA điều khiển nhằm tiêu diệt những thành phần khủng bố quan trọng." Cũng theo AP ngày 25/3/2015, " Tổng Thống Abed Rabbo Mansour Hadi đã trốn chạy khỏi Yemen bằng đường biển qua Djibouti sau khi phe nổi dậy Shiite và đồng minh đã tiến vào nơi ẩn náu cuối cùng của ông ở phía nam, chiếm phi trường và treo tiền thưởng cho ai lấy được đầu của ông."

Tình hình Yemen còn trở nên phức tạp và nguy hiểm hơn nữa khi Saudi Arabia tiến hành những cuộc không kích vào lãnh thỗ Yemen. Theo Reuters ngày 26/3/215, Ba Tư đã lên tiếng yêu cầu Saudi Arabia và đồng minh Ả Rập ngưng ngay những cuộc không kích này. Tổng Thống Putin cũng đã gọi điện thoại cho Tổng Thống Rouhani của Ba Tư yêu cầu các bên phải ngưng ngay mọi hoạt động quân sự trên lãnh thổ Yemen.

Cứ nhìn vào bản đồ thế giới chúng ta thấy, Yemen mằm ngay cửa ngõ ra vào Hồng Hải (Red Sea) theo Kênh Đào Suez để tiến vào Địa Trung Hải. Nếu một chính quyền thân Ba Tư, sau đó là thân Nga thì ảnh hưởng của Ba Tư và Nga sẽ rất lớn tại bán đảo Ả Rập. Nếu Nga hay Ba Tư ảnh hưởng tới Yemen thì khi nổ ra chiến tranh, Mỹ khó lòng ngăn chặn tàu chiến Nga ra vào vùng biển chiến lược vận chuyển dầu lửa này. Hơn thế nữa một đất nước Yemen cai trị bởi hệ phái Shiite là điều mà Saudi Arabia không bao giờ chấp nhận. Đó là lý do tại sao Saudi Arabia cấp tốc sử dụng 100 máy bay chiến đấu để mở cuộc không kích vào Yemen do Nhóm Houthi kiểm soát. Những tin tức mới nhất cho biết 150,000 binh sĩ của Saudi Arabia đã tiến sát biên giới Yemen. Theo AP ngày 27/3/2015, tàu chiến của Saudi Arabia và Ai Cập đã có mặt tại Eo Biển Bab al-Mandab ngoài khơi Yemen để phong tỏa các hải cảng. Theo thống kê của Liên Hiệp Quốc và Hội Hồng Thập Tử, 93 thường dân chết và 364 bị thương trong chiến dịch không kích gọi là "Bão Tố Quyết Định" (Operation Decisive Storm) do Saudi Arabia  cầm đầu. Theo Reuters ngày 31/3/2015, đã có những cuộc giao tranh bằng hỏa tiễn và đại bác giữa quân đội Saudi Arabia và lực lượng Southi tại khu vực biên giới giữa hai nước.

Một khi Saudi Arabia đã can dự vào thì chắc chắn Mỹ cũng sẽ nhảy vào vì Saudi Arabia quá giàu mà lại ngồi trên giếng dầu khổng lồ. Theo một số giới chức bộ quốc phòng ở Hoa Thịnh Đốn, Hoa Kỳ đã cung cấp tàu tiếp dầu và những chuyến bay do thám cho các cuộc hành quân của Saudi Arabia. Ngoài ra còn có binh sĩ Hoa Kỳ làm việc tại trung tâm hành quân của Saudi Arabia. Cùng ngày AFP cho rằng, cuộc không kích không thôi do Saudi Arabia cầm đầu chưa chắc đã nghiền nát nhóm phiến quân do Ba Tư hỗ trợ nhưng nếu tiến quân vào thì đối đầu với nguy cơ sa lầy và leo thang căng thẳng với Tehran. Trong tình thế này, Ba Tư chắc chắn sẽ gửi bộ binh tới giúp mà sau lưng Ba Tư lại là Nga. Do đó một cuộc chiến tranh ủy nhiệm Nga-Mỹ sớm muộn gì cũng phải lộ diện. Và nếu thế, đây là cơ hội bằng vàng để Nga khoét sâu thêm cuộc khủng hoảng để trả đũa những gì mà Mỹ và NATO đang làm ở Ukraine. Còn Trung Quốc chắc chắn sẽ hỗ trợ Ba Tư vì Hoa Lục cũng muốn nhân cơ hội này làm sói mòn sự khống chế của Hoa Kỳ tại vùng dầu hỏa chiến lược đã hơn nửa thế kỷ. Năm 2014 các tàu chiến Trung Quốc đã ghé thăm Ba Tư và ngược lại các tàu chiến Ba Tư cũng đã ghé thăm Trung Quốc. Hiện nay một số nhà lập pháp Hoa Kỳ đã tỏ ra lo lắng về cuộc khủng hoảng Yemen. Còn Tòa Bạch Ốc thì không quan tâm tới việc Saudi Arabia xâm phạm chủ quyền và lãnh tổ của Yemen mà lại quan tâm tới việc vũ khí Ba Tư đổ vào Yemen. Vào ngày 28/3/2015 hãng AFP loan tin trực thăng từ Khu Trục Hạm Sterett  của Hoa Kỳ đã cứu hai phi công Saudi Arabia phải nhảy dù ra khỏi phi cơ chiến đấu F-15 ngoài khơi Yemen. Theo tin từ Tòa Bạch Ốc, Vua Salman của Saudi Arabia đã gọi điện thoại cám ơn Tổng Thống Obama về phi vụ cấp cứu này. AFP nhận định rằng "Bạo động gia tăng đã tạo ra mối lo sợ là Yemen đang trở thành bãi chiến trường của cuộc chiến tranh ủy nhiệm do chia rẽ giáo phái giữa Sunnis và Shias"  Theo nữ phát ngôn viên Hội Đồng An Ninh Quốc Gia Hoa Kỳ thì "Tổng thống tái khẳng định tình hữu nghị mạnh mẽ giữa Hoa Kỳ và Saudi Arabia và nhấn mạnh rằng Hoa Kỳ ủng hộ hành động của Saudi Arabia." Trong khi đó Nga lên tiếng tố cáo Hoa Kỳ chơi trò chơi hai mặt "double standard ": Ủng hộ cuộc lật đổ một chính quyền hợp pháp (không thân Mỹ) tại Ukraine, nhưng lại hỗ trợ cho một chính quyền (thân Mỹ) bị lật đổ ở Yemen. Tân Hoa Xã và AFP  ngày 31/3 đưa tin  Ngoại Trưởng Nga Sergei Lavrov đã chỉ trích những âm mưu nhằm châm ngòi xung đột giữa các nước Ả Rập và Iran liên quan tới tình hình hiện nay ở Yemen. Phát biểu tại một cuộc họp báo, ông Lavrov nêu rõ "Nga sẽ không cho phép điều này xảy ra và sẽ sử dụng toàn bộ sức mạnh của mình để tránh việc biến xung đột nội bộ ở Yemen thành một cuộc đối đầu giữa thế giới Ả Rập và Iran."

Đây là một biến chuyển quá bất ngờ và nguy hiểm hơn Nhà Nước Hồi Giáo IS gấp bội, không vui cho Hoa Kỳ đang phải lún sâu vào cuộc khủng hoảng Ukraine, Nhà Nước Hồi Giáo và cuộc chiến Afghanistan chưa giải quyết xong, trong khi phải "xoay trục" để đối phó với sự trỗi dậy của Trung Quốc.

2) Bloomberg News ngày 20/3/2015 trong bài viết " Nga Hồi Phục Cho Dù Bị Cấm Vận" (Russia Rebounds Despite Sanctions) Matthew A Winkler nhận định như sau, "Cấm vận có nghĩa là trừng phạt Nga vì đã chiếm lấy Crimea từ Ukraine cách đây một năm với hy vọng làm tổn hại nền kinh tế Nga. Và quả thật như vậy. Chứng khoán, trái phiếu và hàng hóa đã trở nên tệ hại vào năm 2014 trên tất cả mọi thị trường đang lên. Đấy là lúc đó. Bây giờ thì hình ảnh đang thay đổi khi các nhà đầu tư năm 2015 có thiện cảm với Nga. Đồng rúp trở thành đồng tiền bấp bênh nhất thế giới năm ngoái do Tổng Thống Vladimir Putin xâm chiếm đất đai, nay đang ổn định. Biên độ lên xuống của đồng rúp năm nay thu hẹp hơn bất kỳ loại tiền tệ được mua bán nhiều nhất của 30 quốc gia. Theo AFP ngày 24/3/2015, " Trị giá đồng rúp tăng 7% so với đồng đô-la." Vào ngày 22/3/2015 AFP loan tin, "Vào ngày Chủ Nhật, một giới chức cao cấp của quốc hội Nga nói rằng Nga có nhiều chính đáng để tuyên bố chủ quyền ở Crimea hơn là Anh tuyên bố chủ quyền ở Falkland/Malvinas để trả đũa lại việc Luân Đôn tố cáo Moscow đã thôn tính bất hợp pháp bán đảo này

Quần Đảo Faulkland còn gọi là Malvinas cách Á Căn Đình 500km trong khi cách Anh 14,000km. Vào ngày 25/3/2015 CNBC loan tin Anh tăng cường lực lượng tại thuộc địa này vì lo sợ Á Căn Đình tấn công với sự hỗ trợ của Nga. Vào năm 1982 nếu không có sự trợ giúp của Mỹ thì Anh đã để mất quần đào này. Nhưng nếu ngày nay nổ ra chiến tranh, có thể Nga sẽ giúp Á Căn Đình. Như thế Chiến Tranh Lạnh sẽ lan qua lục địa Nam và Trung Mỹ tức "sân sau" của Mỹ.

3) Vào ngày 25/3/2015, báo chí thế giới đều loan tin Ngoại Trưởng Nga Sergi Lavrov đã tới thăm Cuba và ba nước Combombia, Nicaragua và Guatemala để mở rộng hợp tác và đầu tư. Và cũng có tin Nga sẽ cung cấp phi cơ chiến đấu Mig-29 cho Nicaragua và SU-24 cho Á Căn Đình. Theo tờ Christian Science Monitor ngày 26/3/2014, "Trong cuộc điều trần trước Ủy Ban Quốc Phòng Thượng Viện vào tuần rồi, tướng thủy quân lục chiến John Kelly - Chỉ Huy Trưởng  Miền Nam Hoa Kỳ nói rằng Nga sử dụng việc tung ra sức mạnh như là một thử thách để làm sói mòn vị trí lãnh đạo của Hoa Kỳ và thách thức ảnh hưởng của Hoa Kỳ tại Tây Bán Cầu (Nam-Trung Mỹ). Dưới thời Putin, chúng ta chứng kiến sự tái diễn của chiến thuật Chiến Tranh Lạnh."
            
Chiến Tranh Lạnh là cuộc đối đầu "Ăn miếng trả miếng". Anh lấn tôi ở khu vực này, tôi sẽ tìm cách lấn anh ở khu vực khác. Anh triển khai hỏa tiễn ở khu vực này, tôi sẽ tìm cách triển khai hỏa tiễn ở khu vực gần nhà anh. Anh đảo chính lật đổ một chính quyền thân tôi, tôi sẽ giúp vũ khí cho lực lượng đối kháng hoặc phá rối chính quyền đó. Anh cấm vận các quốc gia thù nghịch, tôi sẽ giao hảo với các quốc gia đó. Hành động thù nghịch cứ tiếp tục leo thang cho đến khi một bên chịu thua hoặc đi tới một thỏa hiệp "chia phần"  hoặc phân định lằn ranh - tức "giới hạn đỏ" không ai được vượt qua. Và nếu có chiến tranh thì sẽ là "chiến tranh ủy nhiệm" (proxy war) tức hai bên không trực tiếp đối đầu nhưng gửi vũ khí, cố vấn, viện trợ tiền bạc… để hai phe trong nước giết nhau. Chiến tranh ủy nhiệm nhằm ba mục đích:
-Làm tiêu hao tiềm lực của đối thủ.
-Tranh chấp một trọng điểm chiến lược, nếu mất thì ảnh hưởng của siêu cường ở một vùng rộng lớn hơn sẽ tiêu tan hoặc an ninh chính quốc sẽ lâm nguy. Ukraine là trọng điểm chiến lược, nếu mất nó hoặc nó trở thành tiền đồn của NATO thì Nga lâm nguy.
-Hoặc tranh giành một nút chặn khống chế sự vận chuyển nguyện liệu chiến lược trên biển, thường là dầu hỏa. Eo Biển Malacca là nút chặn chiến lược của con đường vận chuyển dầu hỏa từ Vùng Vịnh tới Á Châu. Yemen tuy không phải là nước sản xuất dầu hỏa nhưng lại là điểm chiến lược mà con đường vận chuyển dầu hỏa đi qua. (Yemen is not an oil producing nation, it is strategic in that transportation routes pass its borders). Biển Đông là vùng biển chiến lược nếu bị Hoa Lục khống chế thì  Hoa Kỳ sẽ không còn là cường quốc Á Châu nữa.

Thật bất hạnh cho bất cứ quốc gia nào trở thành sân chơi của cuộc chiến ủy nhiệm. Căn cứ vào tình hình hiện tại và địa lý chính trị (Geopolitics), Ukraine và Yemen đang trở thành bãi chiến trường khốc liệt của cuộc chiến ủy nhiệm.
-Tại Ukraine sẽ là cuộc đụng độ giữa Mỹ-NATO và Nga.
-Tại Yemen sẽ là cuộc đối đầu giữa các nước Ả Rập Vùng Vịnh thuộc hệ phái Sunnis do Mỹ hỗ trợ và Iran, sau lưng Iran có Nga và có thể có cả Trung Quốc. Không ai tiên đoán được cái gì xảy ra ngày mai, kể cả Mỹ. Nhưng có bốn điều kiện để một quốc gia nhỏ bé nằm ở trọng điểm chiến lược mà thoát khỏi cuộc cấu xé giữa các siêu cường là:
-Dân tộc phải đoàn kết.
-Quốc phòng phải đủ mạnh để đánh bại bất cứ cuộc chiến tranh xâm lược nào.
-Một chính quyền thật mạnh để có thể hướng dẫn đất nước đi theo con đường trung lập hay phi liên kết.
-Một nền ngoại giao đa dạng, phong phú và uyển chuyển. Cây cổ thụ có thể bị quật ngã trước phong ba bão tố, nhưng cây tre đong đưa theo ngọn gió thì không bao giờ bị quật ngã cả.

Đào Văn Bình
(California ngày 1/4/2015)
 
Cước chú:
(1)   Vào ngày 12 Tháng 11, 2006 -  Nam Ossetia đã tổ chức cuộc trưng cầu dân ý quyết định độc lập khỏi Georgia với 95% cử tri bỏ phiếu thuận.

Thursday, March 26, 2015

Tại Sao Tôi Theo Phật

Tại Sao Tôi Theo Phật
Đại Dương

Con người hay thiên nhiên-chỉ với mỗi trái đất thôi - con người cũng đã là quá nhỏ bé, huống chi với vũ trụ thì rõ ràng con người không biết có tỉ lệ nào với vũ trụ cả. Và từ ngàn xưa khi văn minh khoa học chưa  có gì để giải thích các hiện tượng xảy ra ở quả địa cầu chúng ta, lúc đó con người trong cuộc sống hằng ngày thường hay sợ hãi đối với năng lực của thiên nhiên . Do vậy mà con người thường tưởng tượng các vị thần hoặc giả tưởng tượng ra có ông trời là bậc sinh ra mọi việc. Thật vậy chúng ta cũng đã từng thấy trong thần thoại phương đông cũng như phương tây có thần mặt trời, thần sức mạnh, ở núi có sơn thần, ởsông có giang thần , ở biển có long vương, có thần sấm, thần mưa lũ v.v. và v.v… Lý do con người to ra những đấng siêu việt như thế là cốt để làm điểm tựa cho tư tưởng trong việc cầu xin ,và vì lòng tham của con người nên việc cầu xin các đấng siêu nhân đến nay vẫn còn tồn tại đầy rẫy.

Nhưng sự thật có vị thần linh nào ban cho ta những gì ta cầu xin ở họ không? chắc chắn rằng chẳng bao giờ có hiện thực. Và vì vậy Tàu có câu nói để đời là :"Nhân nguyện như thử, như thử, thiên ý dị nhiên dị nhiên", nghĩa là người nguyện là như thế, nhưng ý trời đâu phải vậy. Nói trắng ra chẳng có cái ông trời hay vị thần nào giúp ta cả.Cách đây hơn 2500 năm, xứ Nepal thuộc Ấn Độ, có một vị thái tử sinh ra và ông đã mặc thị " thiên thượng, thiên hạ, duy ngã độc tôn" nghĩa là trên trời, dưới cũng trời, chỉ có con người là duy nhất, tức là chẳng có ai khác con người, hay chẳng có ai làm gì cho con người. Và cũng vì con người phải tự lo cho con người, hay mỗi bản thân phải tự lo cho mỗi bản thân, nên một hôm, Ngài, trong một ngày đã thấy cảnh sinh, lão, bệnh, tử. Ngài đã suy tư và đi tìm con đường làm sao thoát được bốn cái khổ nầy. Thật vậy khi ta sinh ra có gì sung sướng đâu, ngay cả ta cũng chẳng có ý niệm nào muốn sinh ra, rồi đến già rõ ràng cũng khổ, không biết bao nhiêu việc phiền toái mình không muốn nhưng nó vẫn đến với mình, rồi bịnh cũng khổ và cuối cùng đến chết cũng khổ. Cũng  vì để đi tìm con đường làm sao con người thoát được bốn cái khổ lớn ấy, Ngài đã rời gia đình, rời yêu thương quyền quí, tự tu tập, suy nghĩ trong bảy năm, cuối cùng Ngài đắc đạo dưới cây đại thụ. Người đời sau đó để kỷ niệm sự đạt chính quả của Ngài mà gọi cây nầy là bồ đề vì đạo của Ngài là đạo Bồ Đề. Mà đạo Bồ Đề là gì ? Bồ đề chẳng phải là cái cây hay bất cứ hình thức nào. Ngài Lục Tổ Huệ Năng cũng đã cho ta biết Bồ Đề là thế nào theo bài kệ dưới đây:

Bồ Đề bản vô thụ
Minh kỉnh diệt phi đài
Bản lai vô nhất vật
Hà xứ nhạ trần ai.
 
Nghĩa là Bồ Đề gốc không phải là cây, gương sáng cũng chẳng phi là đài, mà tất cả đều là không, thành ra chẳng ở đâu mà bụi bám vào được. Bồ Đề là vô tướng vô sắc. Và người ta tôn ngài là Phật. Phật không tự là một đấng siêu nhiên nào, tự nhiên mà có, mà là tên gọi một nhân vật đã đạt được sự toàn thiện, toàn m, như vậy hễ ai đạt đến độ toàn thiện, toàn mỷ như Ngài thì được tôn xưng là Phật . Vì thế mà ta đã có hằng hà sa số Phật.
   
Trở lại như ta đã biết từ ngàn xưa, con người thường tưởng tượng ra những đấng siêu nhân, vi dụ người ta cho có thần mặt trời, thần sấm, thần làm mưa…rõ ràng là chẳng thật. Mặt trời soi sáng, sấm sét, gió bão đó là những sự kiện theo qui luật vt lý. Vũ trụ này đang như hôm nay thì cũng là theo qui luật vật lý mà thành. Khoa học đã chng minh vụ nổ lớn ( big bang) cách đây hơn 13 tỉ năm làm cho nhiều khối tinh vân vô cùng to lớn đã tự tách ra từ đại thể và những khối nhỏ bay ra trong không gian , sau đó sau đó theo định luật hấp dẩn của Newton các khối tinh vân đó tạo thành các hệ, như hệ thái dương, hệ ngân hà, hệ sao chổi v.v… nghĩa là mọi sự việc xảy ra đều do một nhân duyên nào đó thế thôi, chẳng ai tạo ra , và vũ trụ luôn biến đổi chẳng bao giờ ngừng nghỉ.

Bây giờ ta thử xem đạo của ngài thái tử đắc đạo là như thế nào?

1.Khi đạt được chánh đẳng chánh giác, ngài đã bảo với mọi người là: "Ta Phật đã thành, các người là Phật sẽ thành, tức là, ai cũng có thể thành Phật. Đây là điều nói lên sự bình đẳng, nghĩa là ta cũng chẳng có gì khác người, các người cũng như ta, miển là cũng tu tập như ta. Trong thân phận trước khi xuất gia, Ngài là một thái tử quyền uy và giàu có, lại là người đã thành chánh quả, nhưng Ngài không độc tôn, tự tôn. Rõ ràng Ngài là hiện thân cái vĩ đại của những vĩ đại. Ngài bình đẳng như mọi người ,cái mà chẳng ai làm được.

2.V con đường tu tập, Ngài cũng đã nói rất rõ con đường đó, nhưng về cách đi thì Ngài dạy rằng: " Các người hãy thắp đuốc các người đi ". Đây là điều nói lên sự tỉnh thức và giác ngộ trong tinh thần muốn trở thành tích cực. Đúng, như chúng ta bây giờ chúng ta muốn đến đâu thì chúng ta tự đến đó, sẽ không có chuyện tự nhiên mà ta từ điểm A đến điểm B. Ta muốn đắc đạo thì ta phải tu tập. Như ngay cả việc muốn trở thành người thì loài linh trưởng, như khoa học đã chứng mimh,phải tự tiến hóa hàng triệu triệu năm, không ai sinh ra con người cả.

3.Về nhân và quả, Ngài cũng dạy rằng nhân nào thì quả ấy. Hễ nhân lành thì quả sẽ lành, còn nhân ác thì sẽ gặp xấu. Đây là một điều côn bình, không có gì phải cầu xin, và cầu xin thì cũng chẳng bao giờ có. Chỗ này cũng xin nói đến Phật  giáo có cầu siêu không ?

Trong quan niệm chết là sự biến dạng của nghiệp thức về sự sinh và tử nầy, Phật giáo có hai quan điểm, một là tái sinh tức thì, hai là qua giai đoạn chuyển tiếp thân trung ấm nghiệp lực của mỗi chúng sanh. Quan điểm đầu cho rằng tái sanh xảy ra từc thời trong một sát na niệm tưởng, không để trống một khoảng khắc nào, Sự sinh tử theo quan điểm này xảy ra cực kỳ nhanh chóng và được xem là một tiến trình liên tục, Còn quan điểm thứ hai cho rằng một số trường hợp phải qua một sự chuyển tiếp, ở đó chúnh sinh mang dạng "thân trung ấm " lưu lại trong khoảng thời gian từ một đến bảy tuần lễ, thông thường thì thọ sinh là bảy ngày , tuy cũng có thể lâu hơn nữa do sở duyên chưa thích hợp.

Quan điểm tái sinh tức thời được khẳng định bởi giáo lỳ nguyên thủy. Do quan nim hiện tượng chết và tái sinh diễn ra tức thời và không có cái gọi là linh hồn người chết tạm trú ở một nơi nào của Phật giáo nguyên thủy, nên có thể nói rằng Phật giáo không có nghi lễ cầu siêu, vì cầu siêu không có tác dụng gì đến người đã chết, chỉ tốn công mất của mà thôi. Có nghĩa là khi người nào đã tạo ra nhân thế nào thì quả của họ là thế ấy, không có gì để cầu xin, ví như ta bỏ thùng dầu dưới đáy rồi đập thùng đi thì chắc chắn dầu sẽ ni lên dầu cho một số đông đảo quần chúng có cầu khẩn, chắp tay cầu rằng số dầu ấy chìm thì dầu cũng không làm sao chìm được .

Thật ra Phật giáo Bắc tông truyền từ Ấn Độ qua các nước phương Bắc như Trung hoa, Triều tiên, Nhật bản và Việt Nam trong khoảng 500 đầu cũng không có  nghi lễ cầu siêu cho người đã chết. Nghi lễ này thật sự chỉ bắt đầu từ đời Lương vũ Đế (464-549) qua lễ từ bi đạo tràng sám pháp và lễ Thủy lục Không pháp hộ siêu độ. Đến đời vua Đường minh Hoàng (685-762) Thủy lục Không trở nên rất phổ biến và tr thành nghi lễ chính thức để cứu độ những người chết trong chiến tranh và lễ nầy được truyền sang Việt Nam sau đó. Vì thế lễ cầu siêu đó ngày nay tại Việt Nam chỉ là hình thức văn hóa của Trung hoa pha trộn cho với đạo Phật .

Theo pháp sư Đạo An (sinh vào khoảng 312 -314(?) dưới thời Hoài Đế nhà Đông Tấn ) Ngài là ưu kiệt danh tăng ca Phật giáo Trung hoa, Ngài là người đầu tiên khởi xướng việc lấy họ Thích làm họ chung cho người xuất gia, và điều nầy đã thành thông lệ cho đến ngày nay thì nguồn gốc siêu độ ở thời đức Phật không có. Phật giáo truyền đến Trung quốc ở thời kỳ đầu cũng không ghi chép sự việc nầy. Thời Đường minh Hoàng vì quá sủng ái Dương quí Phi nên có loạn An lộc Sơn. Nhờ Quách Tử Nghi, đại tướng đương thời mới bình định được cuộc nổi loạn, triều đình lệnh tại mỗi chiến trường chính xây dựng một miếu thờ gọi là khai nguyên tự vì đúng vào niên hiệu Khai nguyên, thỉnh cao tăng, đại đức tụng kinh bái sám truy điệu cho quân dân tử nạn. Đây là lễ truy điệu do triều đình cử hành gọi là pháp hội siêu độ. Từ đó dân chúng học theo, mỗi khi có người qua đời người dân cũng thỉnh pháp sư đến làm Phật sự siêu độ tạo ra phong tục cho đến ngày nay. Nói tóm lại Phật giáo không có lễ Cầu siêu.

4. Mặc dù Ngài đã đắc đạo, và những gì Ngài nói đều chân thật và rõ ràng, nhưng Ngài cũng đã nói :" Ta nói nhưng các ngươì chớ vội nghe ta". Đây là sự tự do chọn lựa, không bắt buộc ai chưa rõ, chưa biết mà tin. Cứ tự do suy nghĩ rồi đến với ta hay không đến với ta. Đây là tinh thần dân chủ không giáo điều.

5. Đức Phật chẳng ban cho ai cái gì và cũng chẳng ban được cho ai cái gì- Mà cái gì ta có là tất cả do ta làm, chẳng khác gì một người cha có sự học vấn uyên bác, nhưng người con không chịu học, lêu lỗng thì người cha cũng không thể cho con cái uyên bác của mình được, con muốn uyên bác thì phải học tập như người cha, thế thôi, công bình.

6. Đc Phật cũng không phải tu tập riêng cho cá nhân mình , mà chính Ngài đã đi tìm con đường cho chúng sinh, nên đã đem tất cả những gì ngộ chứng truyền đạt lại cho chúng sinh, và Ngài muốn tất cả chúng sinh cũng đều đạt  được như Ngài, đây là tinh thần bác ái vĩ đại, Ngài đã vì chúng sinh.

7. Đức Phật vì chúng sinh cho nên Ngài cũng  khuyên ta không được sát sinh, vì Ngài quan niệm tất cả động vật, kể cả con người đều là chúng sinh. Rõ ràng Ngài là người vô cùng nhân ái, đạo đc. Ngài không bao giờ nói đến sự trừng phạt ai. Ngài cũng chẳng bao giờ nói rằng nếu không nghe ta người sẽ  vào địa ngục, không và không bao giờ.

8. Đạo của Ngài là đạo khoa học: trong quy trình cấu tạo vũ trụ hoặc nhân sinh, Ngài cho rằng đều do từ mười hai nhân duyên mà thành. Ngài cho rằng, nhà bác học Pháp Lavoisier cũng đã chứng minh: vật chất không thể mất đi mà chỉ biến dạng hình hài. Còn vấn đề chẳng dơ chẳng sạch thì sao? Lấy ví dụ khi ta ăn thức ăn, lúc đó ta cho là sạch nhưng khi thức ăn được tiêu hóa thì nó được ta gọi là dơ. Vậy dơ hay sạch chỉ là do sự biến hóa qua lại. Miếng cá sống ta không thể ăn được vì cho nó là tanh, nhưng khi nấu chín thì nó trở thành ngon. Tại sao cũng miếng cá đó mà lúc thì cho là tanh, lúc thì cho là ngon? ấy cũng chỉ vì tác dụng qua lại của vật chất và nhiệt. Đâu có gì là nhất thiết, cho nên nói về khoa học trong học thuyết của Phật, nhà bác học Albert Einstein có phát biểu như sau :" nếu có một tôn giáo nào đương đầu với các nhu cầu của khoa học hiện đại, thì đó là Phật giáo."

Phật giáo không cần xét lại quan điểm của mình để cập nhật hóa với những khám phá mới của khoa học, vì Phật giáo bao hàm cả khoa học, cũng như vượt qua khoa học. Tôn giáo tương lai sẽ là một tôn giáo toàn cầu, vượt lên trên mọi thần linh, giáo điều và thần học. Tôn giáo ấy phải bao quát cả phương diện tự nhiên, đặt trên căn bản đạo lý phát xuất từ kinh nghiệm tổng thể gồm mọi lãnh vực trên trong cái nhất thể đầy đủ ý nghĩa. Phật giáo sẽ đáp ứng các điều kiện đó.

Trong Phật giáo không chấp nhận cầu xin, số mạng. Cầu xin tức là tiêu cực, còn Phật giáo là đạo tích cực, đạo của tỉnh thức và giác ngộ. Phật giáo cũng không công nhận ai có quyền ban cho, và cũng chẳng ai ban cho được. Còn số mạng thì rõ ràng  chẳng có, bởi nếu con người có số tức có đấng nào đó ban cho mỗi cá nhân mỗi số mệnh. Và trong thực tế mỗi người có cuộc sống và tư tưởng hoàn toàn khác nhau: kẻ giàu sang, kẻ khốn cùng, kẻ thông minh, kẻ u tối. Như vậy đấng nào đó đã không công bình khi ban cho con người một cái số như vậy. Như thế ta có thể nào tôn trọng đấng đó không, vì đấng ấy rõ ràng đã hành động không công bình. Như vậy rõ ràng là chẳng  có gì là số mạng cả vì chẳng ai ban cho ta cái số. Nghĩa là tất cả đời ta đều  do duyên và nghiệp cấu thành.

Trong chế độ Cng sản, ai cũng biết là Cọng sản chủ trương ba không: không  gia đình, không tổ quốc, không tôn giáo. Với tôn giáo họ cho đó là thuốc phiện, là thứ ru ngủ tâm hồn yếu đuối, với gia đình, họ cho đảng là đại gia đình, theo đảng là phải bỏ gia đình, nên trong cuộc cải cách ruộng đất, tổng bí thư Trường Chinh đã đấu tố cha mẹ, còn vô tổ quốc vì họ chỉ biết một thế giới đại đồng trong chủ nghĩa Cọng sản, không có ranh giới quốc gia. Cũng vì thế mà Cng sản luôn đánh phá tôn giáo và Phật giáo không nằm ngoài mục tiêu của họ.

Sau 30-4-1975 khi Mỹ bỏ miền nam Việt Nam, Cng sản có dịp đánh phá Phật giáo toàn diện và rộng rãi. Họ dựng ra cái gọi là "Giáo hội Phật giáo Việt Nam" trên thực tế là giáo hội quốc doanh và cấm giáo hội Phật giáo Việt Nam thống nhất hoạt động. Đã gọi là quốc doanh có nghĩa là kinh doanh cho nhà nước,và muốn như thế Cọng sản đã dung những đảng viên đầu trọc giả sư vào các chùa trong nước cũng như xuất khẩu ra ngoài nước ở những nơi có người Việt sinh sống. Những sư giả này cũng tạo lập chùa theo chỉ đạo của các tòa đại sứ hay lãnh sự của Cng sản , để lừa phỉnh những người có tâm Phật  đến chùa , thứ nhất để đưa họ lạc đường chánh đạo, hai là để làm tiền cho nhà nước Việt Nam . Họ đưa những người có tâm Phật lạc đường chánh đạo bằng cách: không bao giờ giảng về Phật pháp mà chỉ nói những ngày lễ mời Phật tử về dự. Việc không giảng về Phật Pháp cũng dễ hiểu: Giảng để làm gì, vã lại họ đâu phải là sư thật mà biết Phật Pháp để giảng. Mấy tên giả sư nầy nói nhiều về sự cúng dường: Cúng dường là công đức vô lượng, nên những người không hiểu Phật Pháp cứ tin mình cúng dường tức là đã có công đức. Lại có nơi, những giả sư bày ra trò "cúng sao, giải hạn, xin xăm…"(tạo mê tín sai chánh pháp) dể cho mấy người còn đầy sân si tin theo.

Thực tế sao hạn là cái gì? Mà làm sao giải? Phật có nói chổ nào trong kinh là sao hạn đâu! – Những giả sư nầy cố tạo những người có tâm phật thành mê tín vu vơ. Nếu có nhiều người mê tín tức là Cộng Sản đã thành công vì đã phá hoại được Phật Giáo chân chính lại được có nhiều tiền. Khi ta tới những chùa của các giả sư nầy, ta có cảm tưởng đây là một hồi trong truyện Tây Du Ký Diễn nghĩa của Ngô Thừa Ân. Trong truyện, bọn yêu quái thường biến những cảnh chùa thành tiểu lôi Âm đánh lừa thây Đường Tăng vào bắt để ăn thịt. Bọn yêu quái cho rằng ăn được thịt Đường Tăng thì sẽ sống cả ngàn năm. Mà Thầy Đường Tăng trong truyện là đại diện cho tâm Phật, Tôn Ngộ Không đại diện cho trí tuệ, Bát Giái đại diện cho bản chất trần tục, Sa Tăng đại diện cho tâm, con ngựa đại diện cho phương tiện.

Ở đâu, trong nước hay ngoài hải ngoại, bọn giả sư cũng giống như bọn quỷ trong truyện Tây Du, tất cả đều muốn ăn thịt hút máu những người có tâm Phật. Tuy nhiên, trong truyện Tây Du, bọn quỷ không bao giờ ăn thịt được Đường Tăng, nhưng bọn giả sư ấy giờ đã hút được khá nhiều máu của những người có tâm Phật hiện tại. Và như vậy, trong tương lai, Cộng Sản có triệt tiêu được Phật Giáo không? Xin thưa: không bao giờ! Không phải ai cũng mê tín nghe theo bọn đầu trọc giả sư đó! Từ xưa, ở nước ta cũng đã có nhiều lần Phật Giáo bị đánh phá, nhưng Phật Giáo vẫn tồn tại và phát triễn đến ngày nay. Như Đại Sư Mãn Giác đời Lý (ông tên tục là Nguyễn Trường – thường gọi là Lý Trường – Thân phụ là Hoài Tố, người dất Lũng Triền, Hương An) có thơ rằng:
"Mạc vi xuân tàn hoa lạc tận
"Tiền đình tạc dạ nhất chi mai"

(Đừng tưởng xuân tàn hoa rụng hết. Đêm qua sân trước một cành mai)

Xuân có tàn, hoa vẫn còn chẳng bao giờ rụng hết! Tóm lại, đạo của Phật là đạo của: tự do, dân chủ, công bình, bác ái, tích cực, tỉnh thức, giác ngộ, khoa học, không giai cấp, không tự tôn. Những điều nầy là những điều mà tất cả loài người tiến bộ trên thế giới đang đấu tranh để đạt đến. Cũng vì thế nên tôi theo đạo Phật./-

Đại Dương

Tuesday, March 24, 2015

Nạn “đầu gấu” trong học đường VN

Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 23.03.2015

Nạn "đầu gấu" trong học đường VN

Quả thật tôi rất kinh ngạc khi đọc bản tin từ hội nghị về bảo đảm an ninh trật tự trường học cho học sinh sinh viên vừa được tổ chức mới đây của Bộ Giáo Dục – Đào Tạo, từ năm 2010 đến nay cả nước đã xảy ra 7.735 vụ học sinh sinh viên đánh nhau.
Từ năm 2010 đến nay cả nước đã xảy ra 7.735 vụ học sinh sinh viên đánh nhau như thế này.
Đấy là chưa kể những vụ nam nữ học sinh đánh nhau ngoài phố như đám giang hồ, mấy cô nữ sinh đánh nhau, lột sạch quần áo của bạn mà không ai thống kê hết được.

Đó là một kết quả đáng cho mọi người VN giật mình. Học đường bây giờ tồi tệ đến như vậy sao?!

Ở đây tôi chưa nói đến thống kê về vi phạm pháp luật, theo Viêt Báo VN: Thống kê chưa đầy đủ từ năm 2009 đến nay, tổng số học sinh và sinh viên (HSSV) liên quan đến pháp luật hình sự, trong đó các hành vi gây rối trật tự công cộng là 935 vụ, tội phạm ma túy 357 trường hợp, giết người 37 vụ, cướp , trộm cắp tài sản 6.000 vụ.

Bạo lực học đường đã được kiềm chế nhưng vẫn xảy ra tại nhiều địa phương, tình hình bỏ học, bỏ nhà sống lang thang, tụ tập thành băng nhóm sử dụng dao, lê, mã tấu, kiếm… đâm, chém nhau, gây rối trật tự công cộng, phạm tội nghiêm trọng giết người, cướp tài sản đang diễn ra phức tạp.

Học trò hành hạ bạn dã man ngay tại trường không ai biết
Tôi chỉ tạm kể vài vụ đánh nhau xảy ra gần đây nhất và cùng tìm hiểu sâu xa hơn về nguyên nhân dẫn đến tệ nạn này tại các học đường ở VN.
Em N.T.H.P. nữ sinh lớp 7 trường Trường THCS Lý Tự Trọng bị đánh.
Trong tuần giữa tháng 3 vừa qua dư luận bỗng bùng lên về vụ một nữ sinh bị bạn học hành hung tập thể tại Trường Trung học cơ sở (THCS) Lý Tự Trọng (tỉnh Trà Vinh) vào ngày 13-1. Tức là mãi 2 tháng sau dư luận mới được biết đến khi một em quay được clip "nóng" này tung lên mạng, ngay cả các giáo viên, các bậc phụ huynh cũng chỉ biết qua màn hình máy tính. Tất cả đều tá hỏa tưởng như chuyện "trên trời rơi xuống".
Trường Lý Tự Trọng (tỉnh Trà Vinh), nơi vừa xảy ra vụ nữ học sinh bị bạn đánh trong phòng học.
Bảy học sinh xúm nhau đánh tàn bạo một học sinh nữ nhỏ bé vô phương chống đỡ. Các học sinh này đã không học được đức tính trọng yếu để làm người là lòng nhân đạo nên hành xử theo thói côn đồ, bản năng thú tính. Lớp trưởng sử dụng quyền thế để sai khiến "thuộc hạ" đánh người theo lệnh mình. Sáu em kia không nhận biết được lẽ phải (tức là mất lương tri) nên đã theo "tâm lý bầy đàn" để phục tùng kẻ có quyền thế mà say máu đánh người.

Học sinh nam duy nhất trong nhóm này chẳng những không ra tay cứu giúp người yếu thế đang bị đám đông vùi dập mà lại phô trương sức mạnh nam nhi bằng một chồng ghế giáng xuống đầu nạn nhân cô đơn  tội nghiệp.

Đông đảo học sinh trong và ngoài lớp thản nhiên đứng xem vụ hành hung tập thể mà không ai ra tay cứu giúp nạn nhân, không ai thông báo cho nhà trường để kịp thời can thiệp; nạn nhân cũng không dám hé lộ với gia đình mà cam chịu.

Qua đó, có thể nhận thấy sự hung hãn mang tính bầy đàn đã tạo nên nỗi sợ hãi kinh hoàng làm tê liệt lương tri và lương tâm học sinh, khiến các em "câm lặng" trước cái ác để tự bảo vệ mình. Cha mẹ có con bị đánh còn đau hơn. Mẹ cô bé đã ngất đi, đau đớn vì đứa con mình rứt ruột đẻ ra bị đánh đập tàn nhẫn như thế. Sau đó thì bà không cho ba của bé xem clip, bà sợ ông không kiềm chế được mà tìm mấy đứa đánh con mình rồi giết chúng mất. 

Những vụ việc như thế cho thấy một thất bại hiển nhiên của giáo dục: những phẩm chất tốt đẹp được giảng dạy trong nhà trường không đủ sức chống lại cái ác thuộc về bản năng. Những phẩm chất được dạy dỗ lại nghiêng về sự sùng bái lãnh tụ, sự tuyệt đối tuân theo những quy định của "đoàn đội" để được trở thành "học sinh tiên tiến" mà bỏ quên quyền tự vệ chính đáng của con người, sự phản kháng khi bị áp đặt, bị đối xử bất công. Chúng ta hãy nhìn qua sự tổ chức trong một trường học với đủ các thứ ban bệ úp chụp lên đầu các cô cậu học trò.

Những tầng lớp giám sát đầy quyền lực
Nếu nhìn vào mô hình trường học ngày nay, một học sinh bình thường sẽ bị sự giám sát của khá nhiều tầng lớp: Nào là "Sao đỏ"; tổ trưởng, lớp phó kỷ luật, lớp trưởng, chi đoàn… Mỗi tầng lớp giám sát như thế lại có những "quyền hành" riêng. Điều đáng ngại nhất ở đây là việc mỗi tầng lớp giám sát đó lại bị bắt buộc phải hoàn thành chức trách của mình một cách tốt nhất mà không hề được hướng dẫn làm thế nào để thực hiện được nhiệm vụ đó. Và điều tất yếu xảy ra là chuyện lạm dụng quyền lực.

Mấy em trong đội "Sao đỏ" cho phép mình có quyền hoạnh họe những bạn khác, đánh giá hành vi của bạn khác theo ý tưởng chủ quan của mình. Lớp trưởng, lớp phó thì nghĩ đến chuyện sử dụng bạo lực ở nhiều mức độ khác nhau để các "thần dân" trong lớp phải tuân thủ mệnh lệnh của mình. Bí thư chi đoàn thì nghĩ đến việc sử dụng hình thức hạ bậc hạnh kiểm để buộc đoàn viên tham gia hoạt động đoàn… và cứ thế mạnh ai người đó làm với những quyền tưởng như là hợp pháp.

Trong khi đó, các giáo viên chủ nhiệm lại có khuynh hướng luôn bênh vực cho những học sinh được giao nhiệm vụ để các em này "có uy tín làm việc, phục vụ kỷ luật nhà trường". Cho nên các em bị hành hạ thấy rõ mình bị yếu thế, đành câm nín.

Thế là những mâu thuẫn trong nội bộ học sinh bắt đầu tích tụ dần dần theo thời gian. Học sinh bình thường sẽ phải chọn lựa giữa hai con đường: hoặc "vùng lên" phản kháng lại sự giám sát bằng bạo lực của chinh bản thân các em (nếu đủ lực) hoặc nín nhịn cam chịu (nếu không có đủ lực để phản kháng).

Và cả 2 sự chọn lựa đó đều dẫn đến một kết quả giống nhau: bạo lực học đường bùng phát. Điều này dẫn đến một hệ lụy vô cùng nguy hiểm trong cuộc sống xã hội: Tương lai các em này rất có thể sẽ trở thành những cán bộ - nhân viên tận dụng tối đa quyền lực mình có để mưu lợi cho cá nhân và thói quen hành xử lạm dụng quyền lực.

Tôi còn nhớ khi còn bị nhốt ở trong các trại tù cải tạo, trong nhà tù hình sự, cai tù thường chọn một anh tù nổi tiếng du côn nhất để làm trưởng buồng. Tên này được gọi là "đầu gấu", có quyền sai phái các tù nhân khác, cần thì đánh đấm không nương tay. Đó là các cai trị mà bọn cai tù cho là hiệu quả nhất. Cái kiểu thành lập các ban bệ và các "chức sắc" trong hàng ngũ học sinh chẳng khác gì kiểu dung dưỡng các "đầu gấu" trong các trại tù.

Chính vì thế nên khi các em lớn lên ở các địa phương mới sinh ra những ban bệ, những quan chức đủ mọi ngành nắm quyền sinh sát với các "thần dân" trong thôn ấp. Ban bệ nào cũng có quyền hành riêng và hầu như khó có địa phương nào tránh khỏi sự lợi dụng trắng trợn quyền hành để mưu lợi ích cho riêng mình và họ hàng hang hốc nhà mình. Gần đây nhất nhiều vụ "ăn cắp" hay có thể gọi là ăn cướp trắng trợn quyền lợi của nhân dân được khui ra vô cùng tàn nhẫn đến nỗi người ta nói "ăn cả cái khố rách của dân nghèo. Tôi sẽ chứng minh trong một số báo khác.

Nữ sinh lớp 11 mất khả năng giao tiếp vì bị bạn đánh
Khi dư luận vẫn chưa hết bàng hoàng sau clip đánh bạn dã man của cô cậu học trò lớp 7 thành phố Trà Vinh, mới đây chương trình Chuyển động 24h của Đài Truyền hình VN tiếp tục đưa ra một sự việc liên quan đến bạo lực trường học, dẫn đến hậu quả là cô nữ sinh cấp 3 không thể nói được.
Em Quyên Thị Phương Hà bị đánh hiện nay vẫn không nói được.
Cụ thể là khoảng tháng 9/2014, tại ngôi trường Trung học Tử Đà, tỉnh Phú Thọ, nữ sinh Quyên Thị Phương Hà đã bị các bạn cùng lớp đánh hội đồng chỉ vì hiểu lầm từ những dòng trạng thái trên mạng xã hội facebook. Vụ việc ẩu đả này được nhà trường giải quyết ở mức độ kỷ luật, cảnh cáo các học sinh tham gia đánh nhau còn nạn nhân là em Hà cho đến nay vẫn chưa thể cất tiếng nói.

Theo cô Hằng (mẹ nạn nhân) cho biết: "Lúc con tôi bị đánh về thì đầu tóc bù xù, mặt sưng tím, môi chảy máu. Ăn cũng không ăn được, ngủ cũng không được thế nhưng bé vẫn cứ cố ăn cháo loãng rồi đi học".

Bỗng dưng không thể nói được khiến cuộc sống của 2 mẹ con vốn đã khó nay càng thêm nhọc nhằn. Hằng ngày, Hà và mẹ chỉ có thể dùng cử chỉ hoặc viết ra giấy để giao tiếp. 6 tháng kể từ khi bị bạn đánh hội đồng cũng là gần từng ấy thời gian Hà phải nghỉ học để chữa bệnh, cô Hằng phải chạy đôn chạy đáo vay tiền chữa bệnh cho con. Theo nhận định của các bác sĩ, em Hà không thể nói là do dư chấn tâm lý và cũng không biết được bao giờ mới khỏi.

Quyền hành của trưởng lớp
Ở nhiều lớp, khi giáo viên vắng thì lớp trưởng gần như thay mặt cho giáo viên, giữ toàn quyền điều hành, thậm chí cả quyền trách phạt những học sinh khác. Ở cấp 1, nhiều thầy cô giáo chọn những em "to con" hơn bạn cùng trang lứa để làm lớp trưởng. Lý do: các bạn trong lớp nhìn bạn lớp trưởng là sợ. "To con" nên cũng nhiều sức mạnh thể chất, có thể giúp cô phạt khẻ tay bằng thước những bạn nói chuyện trong giờ học, không làm bài tập đầy đủ, chạy nhảy lung tung... "To con" nên các bạn lớp trưởng có thể "méc tội" các bạn khác với thày cô mà không sợ các bạn kia trả thù.
Nữ sinh tát bạn bôm bốp trong tiếng cười đùa của nhiều nam sinh.
Như vậy, những giá trị giáo dục tốt đẹp của việc duy trì thủ lĩnh hay đội ngũ tự quản trong lớp đã bị bỏ qua, mà chỉ tận dụng cách thức này cho các mục đích không chính đáng. Từ đó, nhiều học sinh khi nắm giữ các chức vụ này cũng nhận thức sai lầm về vai trò của chính mình, ảo tưởng sức mạnh và quyền hạn của mình như một "đại ca" ngoài xã hội, từ đó hình thành "hội chứng đàn anh đàn chị" trong các trường học. Biết đến bao giờ các em học sinh mới hết sợ hãi những tên "đấu gấu" này ở nhà trường.

Dù có một phần lỗi tại gia đình các em làm ăn vất vả hoặc quá ham mê làm giàu lơ là trong việc dạy dỗ, săn sóc con cái, nhưng phần lớn thuộc về nhà trường. Bộ Giáo Dục VN có trách nhiệm gì trong tệ nạn này? Bao giờ những ngôi trường học ở VN được trả về đúng giá trị thực của nó để có thể trở thành những người tử tế, phục vụ lợi ích cho toàn xã hội chứ không cho một phe nhóm nào? 

Văn Quang

Saturday, March 21, 2015

KẺ TRÊN TRĂM TÊN

KẺ TRÊN TRĂM TÊN

Trần Gia Phụng

Người xưa thường có tên húy do cha mẹ đặt, tên tục, tên thường dùng, tên thụy (sau khi chết).  Nhiều người có thêm tên tự (tên chữ), tên hiệu, biệt hiệu.  Ngày nay, các văn nghệ sĩ có bút danh, nghệ danh, biệt hiệu, nhà buôn có thương hiệu, tu sĩ có pháp danh (Phật giáo), tên thánh (Ky-Tô giáo), hướng đạo sinh có tên rừng ...

Trong ngành tình báo, kể cả trong tiểu thuyết gián điệp, các điệp viên thường có nhiều tên hoặc bí danh, bí số khi hoạt động để tự giấu mình và đánh lừa kẻ khác.  Ngoài ra, còn có nhiều người thay tên đổi họ để lừa bịp, lừa tiền hoặc lừa tình. 

KẺ TRÊN TRĂM TÊN
Dầu là ngày xưa hay ngày nay, dầu thực tế hay tiểu thuyết, dầu là giới tình báo hay những kẻ lừa bịp, trên cõi đời nầy, có lẽ không ai có nhiều tên bằng Hồ Chí Minh (HCM), chủ tịch nhà nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa tức Bắc Việt Nam trước năm 1975. 

Theo thống kê chính thức của nhà cầm quyền cộng sản hiện nay ở trong nước, trong sách Những tên gọi, bí danh, bút danh của chủ tịch Hồ Chí Minh, do Bảo tàng Hồ Chí Minh biên soạn, Nxb. Chính Trị Quốc Gia ấn hành năm 2001 ở Hà Nội, thì HCM có tất cả 169 bí danh, mà CS gọi là bút hiệu, bút danh, vừa để hoạt động, vừa để viết báo.  Sách nầy còn ghi thêm một số bí danh nghi ngờ là của HCM mà người CS còn đang tìm hiểu thêm. 

Hồ Chí Minh sống khoảng 80 tuổi.  Từ khi sinh ra cho đến khi chết, HCM dùng 169 bí danh, tính trung bình mỗi năm HCM có hai bí danh.  Cũng theo thống kê trên đây, trong 169 bí danh nầy, từ khi sinh ra cho đến năm 1954 (64 năm), HCM dùng 133 bí danh, nghĩa là trung bình một năm cũng hai bí danh.  Từ 1954, làm chủ tịch Bắc Việt Nam cho đến khi chết năm 1969 (15 năm), HCM có 36 bí danh.  Vậy trung bình một năm, HCM dùng hơn hai bí danh.

Trong bài nầy, chúng ta không nhắc lại tất cả những tên và bí danh của HCM, chỉ xin nói đến một vài cái tên và bí danh đặc biệt mà thôi. 

NGUYỄN TẤT THÀNH, HY VỌNG THÀNH ĐẠT
Đầu tiên, tên khai sinh của HCM là Nguyễn Sinh Cung.  Giọng địa phương nguyên quán Nghệ An của Nguyễn Sinh Cung, phát âm chữ Cung là Côông.  Vì vậy có tài liệu ghi tên cúng cơm của HCM là Nguyễn Sinh Côn. (Ví dụ: Trần Quốc Vượng, Trong cõi, Nxb. Trăm Hoa, California, 1993, bài "Lời truyền miệng dân gian về nỗi bất hạnh của một số nhà trí thức Nho gia (kinh nghiệm điền dã)".)

Điều đặc biệt là anh của Nguyễn Sinh Côn tên là Nguyễn Sinh Khiêm (1888-1950).  Giọng địa phương phát âm chữ "Khiêm" là "Khơm".  Như thế, một người tên Khơm, một người tên Côn.  Tên hai anh em ghép lại đọc chung là "Khơm Côn".  Đọc ngược hai chữ "Khơm Côn" nầy lại (nói lái) là "Khôn Cơm".  Giọng địa phương (từ Nghệ An vào Thừa Thiên) "khôn" còn có nghĩa là "không".  "Khôn cơm" nghĩa là không có cơm mà ăn.  Có người lý giải rằng vì tên của hai anh em nhà nầy "khôn cơm", nên phụ thân là Nguyễn Sinh Sắc (sau đổi tên là Nguyễn Sinh Huy) nghèo mãi.  Người ta nói vì vậy mà ông Sắc đổi tên hai con.  Nguyễn Sinh Khiêm thành Nguyễn Tất Đạt.  Còn Nguyễn Sinh Cung (hay Nguyễn Sinh Côn) thành Nguyễn Tất Thành, hy vọng về sau gia đình sẽ thành đạt, giàu có. 

NGUYỄN ÁI QUỐC:  CHÔM TÊN CỦA NHIỀU NGƯỜI
Cái tên thứ hai đáng nói của HCM là Nguyễn Ái Quốc.  Nguyễn Tất Thành làm phụ bếp trên tàu Amiral Latouche-Tréville và theo tàu nầy rời Sài Gòn, đi Pháp ngày 5-6-1911.  Ông đặt chân đến Marseille, hải cảng miền Nam nước Pháp, ngày 6-7-1911.  Nguyễn Tất Thành làm đơn xin tổng thống Pháp được đặc ân vào học Trường Thuộc Địa Paris để ra làm quan cho Pháp, nhưng không được chấp thuận, nên Thành đành tiếp tục theo tàu hành nghề.  Sau thế chiến thứ nhứt (1914-1918), Nguyễn Tất Thành trở lại Pháp giữa năm 1919. (Daniel Hémery, Ho Chi Minh, de l 'Indochine au Vietnam, Paris: Nxb. Gallimard, 1990, tr. 42.)  Tại đây Nguyễn Tất Thành gặp Phan Châu Trinh, đậu phó bảng tại Thừa Thiên (Huế) năm 1901, cùng khóa với Nguyễn Sinh Huy, phụ thân của Nguyễn Tất Thành.  Nhờ sự giới thiệu của Phan Châu Trinh, Thành quen với Phan Văn Trường, Nguyễn Thế Truyền.  Qua ba người nầy, Thành bắt đầu tiếp xúc với giới chính trị Paris, nhất là giới chính trị đối lập với chính phủ Pháp. 

Cả bốn ông (Trinh, Trường, Truyền, Thành) cùng dùng một bút hiệu chung là Nguyễn Ái Quốc (Daniel Hémery, sđd. tt. 44-45), đồng ký bản "Revendications du peuple annamite" [Thỉnh nguyện thư của dân tộc Việt], bằng Pháp văn, do Phan Văn Trường soạn, gởi cho các cường quốc trên thế giới, đang họp Hội nghị Versailles tại Paris sau thế chiến thứ nhứt, bắt đầu từ 18-1-1919.  Thỉnh nguyện thư của các ông xuất hiện lần đầu trên báo L'Humanité [Nhân Đạo] ngày 18-6-1919.

Trong bốn người cùng dùng chung bút hiệu (Nguyễn Ái Quốc), Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường đang bị mật thám Pháp theo dõi, không tiện ra mặt; Nguyễn Thế Truyền là sinh viên du học, đang hưởng học bỗng của Pháp để học ngành hóa học, nên không thể công khai chống Pháp; chỉ có Nguyễn Tất Thành là người mới đến, chưa bị mật thám Pháp chú ý.  Nguyễn Tất Thành thường đại diện cả nhóm, dùng tên Nguyễn Ái Quốc để liên lạc với báo giới và chính giới.  Dần dần Nguyễn Tất Thành dùng luôn bút hiệu Nguyễn Ái Quốc làm tên riêng của mình.  Từ nay, Nguyễn Tất Thành được gọi là Nguyễn Ái Quốc.

HỒ CHÍ MINH:  TIẾM DANH HAY TRỞ LẠI HỌ CŨ
Cái tên thứ ba đáng nói nữa là Hồ Chí Minh.  Cũng như tên Nguyễn Ái Quốc, tên Hồ Chí Minh không phải do Nguyễn Sinh Cung chọn, mà Cung cũng tiếm danh của người khác.

Nguyên hai nhà cách mạng Việt Nam ở Trung Hoa là Hồ Học Lãm và Nguyễn Hải Thần, được sự giúp đỡ của Trung Hoa Quốc Dân Đảng, thành lập Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội gọi tắt là Việt Minh tại Nam Kinh vào tháng 1-1936.  Ngoài Hồ Học Lãm và Nguyễn Hải Thần, các hội viên nòng cốt khác là Nguyễn Thức Canh, Đặng Nguyên Hùng, Hoàng Văn Hoan [bí danh là Lý Quang Hoa, thuộc chi bộ Vân Quý tức Vân Nam và Quý Châu (Guizhou) của đảng Cộng Sản Đông Dương (CSĐD).]

Năm 1937, Hồ Học Lãm đến hoạt động ở tỉnh Hồ Nam, và lấy tên là Hồ Chí Minh.  (Chính Đạo, Việt Nam niên biểu nhân vật chí, Houston: Nxb. Văn Hóa, 1997, tr. 168.)  Cũng trong năm nầy, trước hiểm họa xâm lăng của Nhật Bản, hai phe Quốc-Cộng Trung Hoa liên minh lần thứ hai ngày 22-9-1937. 

Do sự liên minh nầy, chính quyền Quốc Dân Đảng Trung Hoa cho phép đảng CS hoạt động công khai trở lại.  Vì vậy, vào mùa thu năm 1938, đảng Cộng Sản Liên Xô, qua danh nghĩa Đệ  tam Quốc tế Cộng sản, gởi Nguyễn Ái Quốc từ Liên Xô qua Trung Hoa hoạt động trở lại với tên mới là Hồ Quang.  Hồ Quang liền liên lạc và điều động nhóm đảng viên thuộc cơ sở hải ngoại đảng CSĐD.

Nhờ sự giới thiệu của Hồ Học Lãm, vào gần cuối năm 1940, một số đảng viên CSĐD, dưới vỏ bọc là thành viên Việt Nam Độc Lập Đồng Minh Hội (Việt Minh), đến Quế Lâm (Guilin / Kweilin tỉnh Quảng Tây) gặp Lâm Uất, phó chủ nhiệm hành dinh tây nam của Tưởng Giới Thạch.  Lâm Uất đưa nhóm nầy đến gặp chủ nhiệm của ông ta là Lý Tế Thâm. (Hoàng Văn Hoan, Giọt nước trong biển cả, hồi ký.  Portland, Oregon: Nhóm tìm hiểu lịch sử, 1991, tr. 134.) 

Do tin cậy Hồ Học Lãm, cả Lâm Uất lẫn Lý Tế Thâm đã giúp đỡ họ, và không biết nhóm nầy là những đảng viên CSĐD.  Từ đó, những đảng viên CSĐD hoạt động ở Trung Hoa cũng như ở trong nước, đều sử dụng danh xưng Việt Minh, hay nói cách khác, đảng CSĐD đã chiếm dụng danh xưng tổ chức Việt Minh của Hồ Học Lãm, làm tên mặt trận chính trị của đảng CSĐD.  Trong khi đó, từ cuối năm 1940, Hồ Quang (Nguyễn Tất Thành) sử dụng thông hành khác mang tên là Hồ Chí Minh.  Tên nầy vốn là bí danh của Hồ Học Lãm.  Hồ Chí Minh mới (Hồ Quang, Nguyễn tất Thành) ngụy trang là ký giả của một tờ báo do Cộng Sản Trung Hoa điều khiển. (Chính Đạo, Việt Nam niên biểu nhân vật chí, sđd. tr. 161.) 

Với bí danh khác là Già Thu, Hồ Chí Minh (HCM) trở về Việt Nam ngày 28-1-1941, sống ở Pắc Bó (Cao Bằng), lập Mặt trận Việt Minh ở trong nước. Tại đây, thay mặt Quốc tế Cộng sản, Già Thu tổ chức Hội nghị Ban chấp hành Trung ương đảng CSĐD lần thứ 8 từ ngày 10-5 đến ngày 19-5-1941 tại Pắc Bó.  Sau đó, Già Thu tiếp tục qua Trung Hoa hoạt động khoảng từ tháng 8-1942, lấy luôn bí danh của Hồ Học Lãm là HCM, làm tên mới của mình.  Hồ Chí Minh bị bắt tại trấn Thiên Bảo (Quảng Tây) ngày 29-8-1942 và được tha ngày 10-9-1943. (Chính Đạo, Hồ Chí Minh, con người & huyền thoại, tập 2, sđd. tt. 278, 283.)

Từ đây, HCM trở thành tên chính thức của Nguyễn Sinh Cung, kể cả khi lên làm chủ tịch Bắc Việt Nam năm 1954, cho đến cuối đời.  Trần Quốc Vượng, một sử gia cộng sản ở trong nước, giải thích như sau về hiện tượng trên: "Nguyễn Ái Quốc sau cùng đã lấy lại họ Hồ vì cụ biết ông nội đích thực của mình là cụ Hồ Sĩ Tạo, chứ không phải là cụ Nguyễn Sinh Nhậm." (Trần Quốc Vượng, sđd. tr. 258.)

Trước sau vụ việc theo lời kể của Trần Quốc Vượng là như sau: Nguyễn Sinh Cung (Nguyễn Tất Thành, Nguyễn Ái Quốc, Hồ Chí Minh) là con của Nguyễn Sinh Sắc (Nguyễn Sinh Huy).  Nguyễn Sinh Sắc là con của Nguyễn Sinh Nhậm.  Trước khi đám cưới, bà vợ của Nguyễn Sinh Nhậm đã có mang với cử nhân Hồ Sĩ Tạo, cho nên Nguyễn Sinh Nhậm chỉ là người cha trên giấy tờ của Nguyễn Sinh Sắc mà thôi, còn người cha thực sự của Nguyễn Sinh Sắc là Hồ Sĩ Tạo, tức Hồ Sĩ Tạo là ông nội thực sự của Nguyễn Sinh Cung.  Vì vậy, Nguyễn Sinh Cung rất bằng lòng với danh xưng Hồ Chí Minh, là họ của ông nội ruột của ông.  Câu chuyện nầy, ngày nay ở quê của HCM, tức huyện Nam Đàn, tỉnh Nghệ An, ai cũng biết và ai cũng đều xác nhận là đúng sự thật.

C.B. LÀ "CỦA BÁC", CHỨ CỦA AI VÔ ĐÓ
Ngày 20-4-1953, sắc lệnh Cải cách ruộng đất (CCRĐ) đợt thứ 3 được ban hành.  Nơi thực hiện đầu tiên là Thái Nguyên.  Người bị đấu tố đầu tiên là bà Nguyễn Thị Năm, chủ hiệu buôn Cát Hanh Long nên người ta quen gọi là bà Cát Hanh Long.  Bà Cát Hanh Long bị đem ra đấu tố ba lần và bị giết ngày 9-7-1953.

Bà Cát Hanh Long (bà Năm) là một quả phụ, nổi tiếng là nhà kinh doanh tài ba, hào hiệp, giúp đỡ nhiều người.  Từ 1945 đến 1951, bà Cát Hanh Long đã từng dùng nhà mình làm nơi hội họp, nghỉ ngơi, che giấu, ăn ở, nuôi dưỡng cán bộ CS, trong đó có những nhân vật cao cấp như Trường Chinh, Lê Đức Thọ, Hoàng Quốc Việt, Lê Văn Lương, Võ Nguyên Giáp, Nguyễn Chí Thanh, Lê Thanh Nghị, Lê Giản, Hoàng Tùng... Bà còn đóng góp nhiều tiền bạc cho VMCS, nên việc đấu tố và xử tử  bà Cát Hanh Long gây nhiều dư luận bất bình. 

Vì vậy, trên báo Nhân Dân ngày 21-7-1953, xuất hiện bài viết nhan đề là "Địa chủ ác ghê" của tác giả C.B. nhằm trấn an dư luận.  Bài báo lên án nặng nề địa chủ Cát Hanh Long (Nguyễn Thị Năm) cùng hai con là những địa chủ gian ác, bóc lột, dã man.  Bài báo còn tố cáo gia đình bà Cát Hanh Long vừa trực tiếp, vừa gián tiếp giết chết 260 người. (Xin xem bài báo nầy ở phía dưới.)

Theo hồi ký của Hoàng Tùng, từng là bí thư Trung ương đảng CSVN, khi nghe tin cố vấn Trung Quốc yêu cầu xử tử bà Cát Hanh Long, có người báo tin cho HCM biết.  Họp Bộ chính trị đảng CS, HCM nói: "Tôi đồng ý người có tội thì phải xử thôi, nhưng tôi cho là không phải đạo nếu phát súng đầu tiên lại nổ vào người đàn bà, mà người ấy lại giúp đỡ cho cách mạng.  Người Pháp nói không nên đánh vào đàn bà, dù chỉ đánh bằng một cành hoa."  (Internet:  Hồi ký Hoàng Tùng, mục "Những kỷ niệm về Bác Hồ".)  Hoàng Tùng còn cho biết rằng khi cố vấn Trung Quốc nhiều lần đề nghị, HCM nói rằng: "Thôi tôi theo đa số, chứ tôi vẫn cho là không phải."

Theo một tài liệu mới xuất bản vào giữa năm 2014, tác giả là một người đã từng là ký giả báo Nhân Dân Hà Nội, có nhiệm vụ viết bài tường thuật vụ xử án bà Cát Hanh Long, khi xảy ra vụ án thì: 1) Hồ Chí Minh bịt râu, hóa trang để đến dự đấu tố. 2) Trường Chinh đeo kính đen để khỏi bị nhận diện khi tham gia cuộc đấu tố.   3) Sau khi bà Năm bị giết, cán bộ mua một cái hòm thật rẻ tiền để chôn địa chủ "gian ác".  Vì rẻ tiền nên hòm nhỏ quá, bỏ xác người chết vào không lọt.  Cán bộ CS kết án bà Năm thêm lần nữa, là chết rồi mà còn phản động, không chịu chui vào hòm.  Cán bộ CS liền đứng lên đạp xác bà Năm xuống; xương gãy kêu răng rắc rất rợn người. (Trần Đĩnh, Đèn cù, Hoa Kỳ: Người Việt Books, 2014, tr. 86.) 

Sự hiện diện của HCM và Trường Chinh trong phiên tòa đấu tố nầy chứng tỏ tầm mức quan trọng của cuộc đấu tố bà Cát Hanh Long và cũng chứng tỏ cả hai đều quyết tâm giết bà Cát Hanh Long ngay khi mở đầu cuộc CCRĐ năm 1953.

Lúc đó, chỉ có giới cán bộ cao cấp và một số người trong báo Nhân Dân (trong đó có Trần Đĩnh) mới biết được C.B. đích thị là ai?  Còn đại đa số dân chúng, trong thời gian dài, không biết C.B. là ai?  Gần đây, trên Internet, có tài liệu phát hiện C.B. là bút hiệu của HCM dùng trên 147 bài đăng trên nhật báo Nhân Dân từ tháng 3-1951 đến tháng 3-1957.  Những người làm việc trong báo Nhân Dân giải thích rằng hai chữ C.B. là "của bác", chứ còn ai vô đó nữa.  Ngày nay, bộ Hồ Chí Minh toàn tập đã được phổ biến rộng rãi.  Mọi người có thể vào từ tập 6 (1951-1952), sẽ thấy rất nhiều bài viết HCM ký tên C.B. đăng trên báo Nhân Dân, và đăng lại trong sách nầy; ví dụ các trang 186, 187, 188-190, 202-204, 209-212, 215-220... (Hồ Chí Minh toàn tập, tập 6, 1951-1952, in lần thứ hai, Hà Nội: Nxb. Chính Trị Quốc Gia, 2000.)  Hồ Chí Minh lên tiếng có thể nhắm cho đảng viên biết rằng vụ xử tử bà Cát Hanh Long là chủ trương của đảng để chấm dứt chuyện bàn tán, phê bình.

Như vậy có nghĩa là bên ngoài thì HCM tỏ ra rất đạo đức, thương tiếc nạn nhân, nhưng bên trong, chính HCM là người quyết định cái chết của ân nhân Nguyễn Thị Năm.  Đúng là "khẩu Phật tâm xà", một kẻ đạo đức giả gian ác, nham hiểm như Nguyễn Du đã mô tả: "Bề ngoài thơn thớt nói cười,/ Mà trong nham hiểm giết người không dao." (Truyện Kiều câu 1815-1816.)

TRẦN DÂN TIÊN, T. LAN: THỔI ỐNG ĐU ĐỦ
Thổi ống đu đủ là trò chơi của trẻ con Việt Nam, dùng cọng lá đu đủ làm ống, chấm nước xà phòng rồi thổi thành bong bóng bay lên trời.  Trong văn học, có hai tác giả chuyên thổi ông đu đủ hết sức tài ba là Trần Dân Tiên và T. Lan.  Trần Dân Tiên là tác giả sách Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch, và T. Lan là tác giả sách Vừa đi đường vừa kể chuyện.

Quyển sách thứ nhứt xuất hiện lần đầu ở Trung Quốc năm 1948, sau đó ấn hành ở Paris năm 1949.  Sau năm 1954, Nx, Văn Nghệ Hà Nội tái bản năm 1955, rồi Nxb. Sự Thật tái bản nhiều lần, và sau năm 1975, Nxb. Trẻ tái bản ở Sài Gòn.

Sách Vừa đi đường vưa kể chuyện được đăng lần đầu trên báo Nhân Dân năm 1961 và sau đó Nxb. Sự Thật tái bản nhiều lần.  Những tái bản sau cùng do Nxb. Trẻ ở Sài Gòn đảm trách.

Lúc đầu, người ta không biết hai tác giả Trần Dân Tiên và T. Lan là ai?  Người ta cũng không tìm ra hai người nầy ở đâu, vì chẳng ai có đứng ra nhận mình là Trần Dân Tiên hay T. Lan.  Tuy nhiên dần dần người ta cũng tìm được hai bút danh nầy đều là của HCM.  Trước hết, các phiếu sách trong thư viện nhà nước đề là: "Trần Dân Tiên, T. Lan: tìm HCM".  Điều nầy cho người đọc tự động hiểu rằng Trần Dân Tiên và T. Lan chính là HCM.  Tuy nhà cầm quyền CS không chính thức xác nhận điều nầy, nhưng những nhà nghiên cứu trong nước hầu như đồng thừa nhận Trần Dân Tiên và T. Lan là HCM.  Có tài liệu cho biết bản gốc sách của T. Lan hiện còn được cất giữ ở Phủ chủ tịch Hà Nội.

Trong sách Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch, Trần Dân Tiên đã viết trong phần đầu sách: "Một người như Hồ Chủ tịch của chúng ta, với đức khiêm tốn nhường ấy và đương lúc bề bộn bao nhiêu công việc, làm sao có thể kể lại cho tôi nghe bình sinh của người được?" (Trần Dân Tiên, Những mẩu chuyện về đời hoạt động của Hồ Chủ Tịch, Nxb. Sự Thật, Hà Nội 1976, tr. 9.)  Một người dùng một cái tên khác viết sách, tự khen mình là khiêm tốn không muốn nói về mình, rồi sau đó, suốt trong quyển sách lại kể lể, tự đề cao sự nghiệp của mình, thì không biết nên xếp kẻ đó vào loại người gì đây?

Trong sách nầy, chẳng những HCM tự đề cao mình mà còn chê bai những anh hùng dân tộc như Hoàng Hoa Thám, Phan Bội Châu, Phan Châu Trinh, hoặc đả kích các nhà đấu tranh khác như Nguyễn Hải Thần, Nguyễn Tường Tam, Vũ Hồng Khanh, hoặc triệt hạ tổ chức hay đảng phái khác

Cuối sách nầy, Trần Dân Tiên viết: "Nhân dân gọi Chủ tịch là cha già của dân tộc, vì Hồ Chủ tịch là người con trung thành nhất của Tổ quốc Việt Nam." (Trần Dân Tiên, sđd. tr. 149.)  Lời nầy cho thấy HCM muốn gợi ý để được người Việt Nam gọi ông là cha già của dân tộc, nhưng không được hưởng ứng, nên ông quay qua dùng chữ "bác".  Ở đây lại thấy HCM thậm khôn, vì trong cơ cấu gia tộc Việt Nam, bác là anh của cha, bác lớn hơn cha và đứng trước cha trong sinh hoạt đại gia đình, hoặc lễ nghi tế tự.

Sách Vừa đi đường vưa kể chuyện do HCM tự kể tự viết, nhưng dùng một cái tên khác là T. Lan, một cán bộ đi theo HCM trên bước đường công tác.  Câu chuyện bắt đầu từ khi HCM hoạt động ở Pháp từ năm 1919, rồi những năm hoạt động ở Nga, Trung Hoa, cho đến khi về nước và chiến dịch 1950.  Dĩ nhiên luôn luôn xen kẻ những lời xưng tụng HCM là người yêu nước, đầy sáng kiến, tài ba, khoan dung...

Hồ Chí Minh sáng tạo ra hai con rối Trần Dân Tiên và T. Lan trong hai quyển sách do HCM viết ra trên đây, nhắm thổi ồng đù đủ để ca tụng chính mình, tự quảng cáo mình, huyền thoại hóa tên mình, mà một người tự trọng bình thường không bao giờ làm thế.  Những người không biết Trần Dân Tiên và T. Lan là ai, nhất là các trẻ em ngây thơ, được học hai quyển sách nầy trong nhà trường, nên một thời lầm lẫn tôn sùng thần tượng HCM.  Tuy nhiên khi lớn lên, biết được sự thật là Trần Dân Tiên và T. Lan chỉ là HCM trá hình, thì chẳng những sẽ thất vọng mà còn khinh bỉ.  Thì ra HCM cũng có ngón nghề thổi ống đu đủ, tự bơm, tự nổ.  Khổ một điều, ai phát hiện kẻ đạo diễn của hai tên thổi ông đù đủ nầy, thì ngậm mà nghe chứ không dám nói ra, vì nói ra sẽ bị báo cáo và bị CS bắt bỏ tù.

TRÊN TRĂM TÊN ĐỂ LÀM GÌ?
Hồ Chí Minh có 169 tên, không ai có thể nhớ hết được.  Ngay cả HCM có thể cũng không nhớ hết được.  Một câu hỏi đặt ra là HCM dùng nhiều tên, nhiều bí danh để làm gì?

Thông thường, một người không dùng tên mình, mà dùng một tên khác trong công việc, vì sợ lộ bí mật, muốn giấu mặt, giấu lý lịch, nhất là trong những hành vi thiếu trong sáng, phi pháp, bất chính.  Càng nhiều tên càng muốn giấu mặt thật kỹ.  Ngay cả vua Bảo Đại (trị vì 1926-1945) cho đến tháng 8-1945 không biết HCM là ai? (Bảo Đại, Con rồng Việt Nam, California: Nxb. Xuân Thu, 1990, tr. 188.)

Hồ Chí Minh hầu như muốn "chôn" luôn tên do cha mẹ đặt ra tức tên Nguyễn Sinh Cung, dùng trên một trăm tên khác nhau tùy vào giai đoạn hoạt động trong cuộc đời của HCM:

Từ nhỏ cho đến khi đến Pháp năm 1919:11 tên
Từ 1920 đến khi về nước năm 1941: 73 tên
Từ 1941 đến 1945 (cướp chính quyền): 13 tên
Từ 1946 đến 1954 (thời chiến tranh): 36 tên
Từ 1955 đến 1969 (chủ tịch nước): 36 tên
Cộng: 169 tên

Nhìn vào bảng thống kê trên đây, từ khi còn nhỏ cho đến năm 1919 (khoảng 30 năm), HCM có 11 tên, tuy là ít so với tổng số tên trong toàn cuộc đời HCM, nhưng có thể nói là đã nhiều so với cả đời người bình thường.  Lý do có thể là ngay từ  khi vừa mới lớn, HCM mặc cảm hay xấu hổ về nguồn gốc gia đình mình, vì vậy tránh dùng tên do gia đình đặt. 

Nguyên do là khi mới lớn ở nguyên quán (Nam Đàn, Nghệ An), chắc chắn HCM nghe được dân làng truyền miệng về nguồn gốc của cha mình.  Đó là Nguyễn Sinh Nhậm chỉ là cha hờ của Nguyễn Sinh Sắc (Huy), tức ông nội hờ của HCM, còn Hồ Sĩ Tạo mới là cha thật của Nguyễn Sinh Huy (Sắc) tức ông nội thật của HCM.  Đây là một điều rất xấu hổ trong xã hội nề nếp Việt Nam ngày xưa, nhất là ở nông thôn, nơi mà người người biết nhau, nhà nhà biết nhau.  Điều nầy có thể ám ảnh Nguyễn Sinh Cung và tạo ra tâm lý bất thường nơi người thanh niên từ khi mới lớn cho đến cuối đời, sợ người ta phát hiện cha mình là đứa con hoang. 

Hơn nữa, HCM lớn lên trong thời đại khoa bảng Hán học.  Con ông phó bảng, nghĩa là cũng con nhà có học, mà thanh niên nầy lại không có học vị, chẳng có bằng cấp gì, vì nếu có học vị, có bằng cấp giấy tờ, thì HCM không thay đổi tên tuổi vì thay đổi thì văn bằng hết giá trị. Vì những mặc cảm trên đây, HCM thay đổi tên họ nhiều lần ngay cả trước khi hoạt động chính trị và gián điệp.

Từ năm 1920 cho đến năm 1954, tức từ khi tham gia hoạt động chính trị ở Pháp, rồi gia nhập đảng CS Pháp, qua Nga (Liên Xô), qua Trung Hoa, về Việt Nam, đến khi lên làm chủ tịch Bắc Việt Nam, HCM có 122 tên. 

Cần chú ý là từ năm 1920 trở đi, xảy ra một khúc quanh quan trọng trong đời HCM.  Đó là HCM gia nhập đảng Xã Hội Pháp, rồi đảng Cộng Sản Pháp.  Vì vậy, HCM được Đệ tam Quốc tế Cộng sản (ĐTQTCS) chọn qua Liên Xô để huấn luyện năm 1923,  Tuy nhiên HCM không đủ trình độ văn hóa, nhất là ngôn ngữ và toán học để học chủ nghĩa Mác-xít, vì HCM chỉ mới học tới lớp 6 ở trường Quốc Học Huế, lại chưa biết tiếng Nga.  Do đó, tại Học Viện Thợ Thuyền Đông Phương ở Moscow, HCM chỉ học cấp tốc về nghề gián điệp, làm nhân viên tình báo cho ĐTQTCS để mưu sinh.  Nghề nầy phù hợp với khả năng ứng xử linh động mau lẹ  của một người giảo quyệt như HCM, vốn là một kẻ giang hồ, lăn lóc trên các bến tàu trong các chuyến hải hành quốc tế.

Vì là một gián điệp chuyên nghiệp, được đào tạo chính quy tại Học Viện Thợ Thuyền Đông Phương ở Moscow, HCM có thói quen thay họ đổi tên của một gián điệp, thường dùng tên giả để hoạt động.  Hơn nữa, những hoạt động của HCM là hoạt động chính trị tả phái khuynh đảo, phá hoại nên phải luôn luôn thay đổi tên họ để tránh bị theo dõi và bắt giam.

Trong thời gian hoạt động tranh đấu cướp chính quyền, cần phải ẩn trốn, cần phải tránh né, HCM dùng nhiều bí danh, có thể cho là bình thường,  Tuy nhiên, điều đặc biệt là trong giai đoạn từ 1955 đến khi chết (1969), tức thời kỳ làm chủ tịch nước, quyền uy tột đỉnh, không còn phải sợ ai cả, HCM vẫn sử dụng 36 tên giả trên báo chí, không đề tên thật. 

Đường đường là chủ tịch một nước độc tài toàn trị, chẳng còn sợ ai, tại sao lại phải dùng nhiều tên giả để viết báo?  Như thế phải có âm mưu gì?  Nếu những âm mưu nầy không gian trá, không bất chính, thì tại sao HCM phải giấu tên?  Điều nầy cho thấy HCM là một người bản chất xảo quyệt, mang não trạng bệnh hoạn của một tên đại bịp, chuyên lừa đảo người khác, ném đá giấu tay. 

Hơn nữa, HCM là con người hết sức tham vọng, chủ trương thổi tên HCM thành một huyền thoại cao quý, để cho dân chúng ngưỡng mộ HCM, không muốn ai nghĩ xấu về HCM, nên HCM đặt tên HCM riêng ra một bên.  Trong lúc đó, khi có nhu cầu tự ca tụng mình, hay tấn công người khác, ném đá giấu tay, thì HCM dùng đến bí danh, chứ không dùng tên mình, dù đang là chủ tịch nước, nhằm bảo vệ thanh danh riêng của HCM.  Đây là tâm lý của một người sùng bái cá nhân trong các chế độ độc tài.

KẾT LUẬN
Tóm lại, HCM có 169 cái tên, bí danh, bút danh, bút hiệu, vừa trong thời gian hành nghề gián điệp, hoạt động bí mật, và cả trong thời kỳ cầm quyền, làm chủ tịch nước.  Dầu chế độ CSVN có ca tụng gì đi nữa, có tung hê HCM đến đâu đi nữa, HCM dùng 169 tên để giấu mặt, là bằng chứng rõ ràng HCM là một kẻ xảo quyệt, gian trá, tráo trở, đạo đức giả, chuyên ném đá giấu tay, chứ chẳng hay ho gì việc ẩn danh đánh phá kẻ khác. 

Hồ Chí Minh không phải chỉ là "một kịch sĩ có biệt tài đánh lừa kẻ đối thoại" như Bernard Fall viết trong Les deux Viet-Nam (Nxb. Payot, Paris, 1967, tr. 102), mà HCM còn là tên lừa đảo muôn mặt, bịp bợm nhất trong lịch sử Việt Nam. (Trích: Một thế kỷ lừa đảo, sẽ xuất bản.)

TRẦN GIA PHỤNG
(Toronto, Canada)