Thursday, September 29, 2011

‘Con ông cháu cha’ trong cách nhìn của Mỹ

'Con ông cháu cha' trong cách nhìn của Mỹ 
Con cái ông Dũng, con cái ông Duẩn


Nhiều công điện do Wikileaks tiết lộ cho thấy không chỉ bản thân những nhân vật lãnh đạo cấp cao của nhà cầm quyền CSVN được Hoa Kỳ chiếu cố, mà cả con cái của họ cũng không thoát khỏi "radar" của Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ.

Nguyễn Thanh Phượng, con gái Nguyễn Tấn Dũng, được giao trách nhiệm giám đốc đầu tư Vietnam Holding Asset Management, quản trị số vốn $112 triệu của các nhà đầu tư Thụy Sĩ, lúc mới 25 tuổi.

Trong công điện ngày 26 tháng 12, 2006, gởi cho bộ Ngoại Giao ở Washington D.C., Tổng Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn, ông Seth Winnick đã tóm lược những tin tức thu nhặt được về ba người con của ông Nguyễn Tấn Dũng, thủ tướng Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam. (Công điện viết tên ông thủ tướng là "Dzũng" thay vì "Dũng" - NV).

Công điện viết, ngụ ý, Tổng Thống Bush đã "bắt nọn" ông Dũng khi đột nhiên đề cập đến mối quan hệ giữa các con ông Dũng với phía Hoa Kỳ. Còn về phía ông Dũng, vẫn theo ghi nhận của công điện, ông ta "tìm cách lảng tránh, hoặc hạ thấp tầm quan trọng của quan hệ ấy (giữa con cái ông ta với Hoa Kỳ)."
Công điện viết về cuộc gặp gỡ giữa Tổng Thống (Bush) và Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng ở hội nghị thượng đỉnh APEC: "Theo một nguồn tin đáng tin cậy ở thành phố Hồ Chí Minh, Thủ Tướng Dũng giật mình khi Tổng Thống Bush hỏi han về việc học hành cũng như những liên hệ khác của các con ông tại Hoa Kỳ."

Lý do, theo công điện, là vì tại Việt Nam, tin tức cá nhân và cả sinh hoạt của thân nhân các viên chức cao cấp chính quyền được xem là "nhạy cảm."
Thế nhưng, các công điện tường trình khá đầy đủ về 3 người con của Nguyễn Tấn Dũng cho thấy những gì Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cần biết, họ đều biết.

Cậu ấm, cô chiêu

Công điện viết rõ, con trai cả của Dũng là Nguyễn Thanh Nghị, sinh năm 1977, lấy bằng tiến sĩ ngành kỹ sư công chánh (structural engineering) từ George Washington University, và sau khi tốt nghiệp đã trở về Việt Nam giảng dạy tại khoa Xây Dựng của Ðại Học Kiến Trúc thành phố Hồ Chí Minh.

Vợ tương lai của Nghị, một cô gái gốc Hà Nội, cũng là một du học sinh tại George Washington University, nơi hai người gặp nhau. Họ làm đám cưới sau khi trở lại Việt Nam.

Dư luận cho rằng "cậu ấm" Nghị sau này sẽ lãnh đạo một trong những tập đoàn ngành xây dựng nhà nước tại thành phố Hồ Chí Minh, và cũng có liên hệ mật thiết với công ty Bitexco, một công ty tư nhân đảm trách việc xây cất một số tòa nhà chọc trời tại Hà Nội và Sài Gòn. Tầm hoạt động của Bitexco còn gồm cả ngành đóng chai, dệt và các công trình thủy điện.

Công điện nêu rõ là vào những năm 2001 và 2002, Nghị vừa nắm đầu ngành giao tế vừa là "quản lý dự án" của Bitexco.

Ðoạn dưới đây của công điện "xác nhận một nguồn tin" về cô con gái rượu của Thủ Tướng Dũng, tên Nguyễn Thanh Phượng. Nội dung công điện cho thấy, khi Hoa Kỳ quan tâm, họ quan tâm tất cả mọi chuyện về đối tượng, kể cả chuyện tình cảm.

Công điện ghi lại nội dung cuộc phỏng vấn tại Tòa Lãnh Sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn, khi cô Phượng đến xin Visa vào Mỹ.

"Trong lúc trò chuyện với chúng tôi, Phượng xác nhận tin cô đang hẹn hò với một người Mỹ gốc Việt cùng làm việc trong ngành tài chánh hiện đang phát triển mạnh tại Việt Nam."

Về học vấn của Nguyễn Thanh Phượng, công điện của tổng lãnh sự tại Sài Gòn cho biết, sau khi tốt nghiệp tại "trường trung học danh tiếng Sài Gòn, Marie Curie" năm 1995, Phượng tốt nghiệp cử nhân Ðại Học Kinh Tế Quốc Gia tại Hà Nội năm 2001, và học cao học tại Học Viện Quốc Tế Geneva (International University in Geneva), Thụy Sĩ, "một trường liên kết với Michigan State University, và chỉ đến thăm Hoa Kỳ trong vòng 2 tuần vào năm 2004 để nhận bằng tốt nghiệp từ Michigan State University."

Cũng trong buổi nói chuyện trên, Phượng xác nhận em trai cô, là Nguyễn Minh Triết, sinh năm 1990, hiện đang học trung học ở Anh Quốc và dự định sẽ theo ngành truyền thông.

Con ông cháu cha

So sánh 3 người con của ông Dũng, Tổng Lãnh Sự Seth Winnick tỏ ra có cảm tình với Phượng. Ông viết: "Phượng giống cha như đúc, và dường như trong ba người con ông thủ tướng, Phượng là người năng động nhất. Trong câu chuyện với chúng tôi, cô tỏ ra cởi mở, tò mò, và chăm chú. Rõ ràng cô là một người có tài."

Vẫn theo nhận xét của Tổng Lãnh Sự Seth Winnick thì con đường sự nghiệp thênh thang rộng mở của Phượng, và của anh em Phượng, hiển nhiên là được đưa đến từ thân thế của họ.

Ông viết tiếp: "Tuy thế, việc thăng tiến vượt trội của Phượng, và những cánh cửa rộng mở đón chào Phượng và anh em của cô," là "bằng chứng cho thấy cách thức mà tầng lớp lãnh đạo (Việt Nam) bảo đảm cho con cái họ những vị trí đầy lợi thế về giáo dục, chính trị và cả kinh tế."

Công điện đơn cử một vài ví dụ, "Tháng Giêng năm 2006, lúc mới hơn 25 tuổi, Phượng đã là giám đốc đầu tư của công ty Vietnam Holding Asset Management, quản trị vốn đầu tư $112 triệu của các nhà đầu tư Thụy Sĩ. Ðến tháng 11 cùng năm, Phượng lên làm chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị Công Ty Cổ Phần Quản Lý Quỹ Ðầu Tư Chứng Khoán Bản Việt-Viet Capital Fund Management Joint Stock Company, được viết ngắn gọn là Công Ty Quỹ Ðầu Tư Bản Việt hoặc VCFM với nhiều trăm tỉ đồng Việt Nam đến từ các cá nhân và doanh nghiệp tư nhân Việt Nam."

Tại sao người ta có thể tin tưởng để giao một số vốn không lồ như thế cho một người trẻ tuổi, thiếu kinh nghiệm như Phượng?

Tổng Lãnh Sự Seth Winnick trả lời câu hỏi này thay cho lời kết của công điện: "Tất nhiên, về mặt chính trị, giao quỹ đầu tư cho cô con gái cưng của thủ tướng quản lý, là một điều khôn ngoan, nhất là khi quỹ này tập trung vào việc đầu tư trong những ngành mà nhà nước kiểm soát, như dầu khí, ngân hàng và công nghệ thông tin."

Một công điện khác, được xếp hạng "mật," do tổng lãnh sự Hoa Kỳ tại Sài Gòn, Kenneth J. Fairfax, gửi về Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ khoảng đầu năm 2009 cho thấy, không chỉ riêng ba người con của ông Nguyễn Tấn Dũng được hưởng mọi ưu đãi "con ông cháu cha," mà chức giám đốc hải quan thành phố Hồ Chí Minh, một địa vị ngon lành, cũng được trao cho con trai cựu Tổng Bí Thư Ðảng CSVN Lê Duẩn.

Một đoạn trong công điện này viết: "Lê Kiến Trung (con trai nhỏ của Lê Duẩn) chính là tổng giám đốc Hải Quan Thành Phố Hồ Chí Minh, một trong những chức vụ được cho là béo bở và được nhiều người thèm muốn nhất trong guồng máy nhà nước Việt Nam."

Cũng nên nhắc rằng sự kiện công ty Bitexco, do con trai lớn của Nguyễn Tấn Dũng cai quản, là chủ nhân của khu chung cư cao cấp "The Manor," nơi bao người dân đến mua, đã chung tiền đầy đủ mà cả 4 năm sau vẫn chưa có giấy tờ sở hữu và biết bao nhiêu khiếu nại không được giải quyết khác. (Ðoạn này không có trong công điện)

Cũng theo công điện này, ông Lê Kiến Thành, con trai lớn của cựu Tổng Bí Thư Lê Duẩn, có thể đã có những tư tưởng "lành mạnh" khi nhận định rằng, với guồng máy cai trị hiện tại, khi tự do báo chí không có, thì khó tiêu diệt được tệ nạn tham nhũng đang lan tràn ở mọi tầng lớp.

Công điện trích lời phát biểu của Lê Kiến Thành trong một buổi họp liên quan đến "xì căng đan" tham nhũng nổi tiếng PCI: "Chức tổng biên tập chẳng ăn nhằm gì cả, khi cả ngành truyền thông yếu ớt và bị thao túng có hệ thống, nhưng việc các tổng biên tập của các tờ Pháp Luật, Thanh Niên và Tuổi Trẻ đồng loạt bị thay thế đã đánh dấu một bước lùi cho nền dân chủ."

Có thể có những con ông cháu cha có một quan điểm lý tưởng hướng về dân chủ không?

Tổng Lãnh Sự Kenneth J. Fairfax tỏ ra dè dặt khi ông kết luận: "Nếu chúng ta tin vào những điều Lê Kiến Thành phát biểu, thì nhiều đảng viên đảng CSVN hiện không hài lòng với hướng đi của đất nước đang sẵn sàng tham gia vào các cuộc tranh luận sôi nổi, ít nhất là giữa họ với nhau."

Có lẽ chẳng ai có thể khẳng định được điều gì, ngoài việc ghi nhận sự kiện Lê Kiến Thành, 31 năm tuổi Ðảng, đã ra ứng cử độc lập vào Quốc Hội năm 2007, rồi sau đó họp đảng ủy, và được thuyết phục rút đơn-/-


HGNV



Nhật bỏ Mỹ 'làm bạn' với Châu Âu?

Nhật bỏ Mỹ 'làm bạn' với Châu Âu?


Lần đầu tiên trong lịch sử, Nhật Bản có thể mua chiến đấu cơ do châu Âu sản xuất thay vì sản phẩm của đối tác truyền thống - Mỹ.

Cuối năm 2011, sẽ là thời điểm quyết định cuối cùng về việc mua 42 máy bay chiến đấu cho Cục phòng vệ trên không Nhật bản, sự kiện này sẽ đi vào lịch sử và có thể phá vỡ sự độc quyền của các máy bay quân sự Mỹ tại xứ sở "mặt trời mọc".

Theo Bộ trưởng Quốc phòng Nhật bản Yasuo Ichikawa, nước này có dự định đàm phán với Eurofighter của Châu Âu về việc mua máy bay chiến đấu Typhoon. Tổng số tiền để mua các máy bay chiến đấu của châu Âu ước tính vào khoảng 6 tỷ USD.

Cần lưu ý rằng, từ trước tới nay Nhật Bản chưa bao giờ mua máy bay của châu Âu mà chỉ mua các máy bay và thiết bị quân sự từ những nhà sản xuất của Mỹ.

Lực lượng phòng vệ trên không Nhật Bản đến giờ chỉ dùng các máy bay được chế tạo tại Mỹ hoặc các máy bay hợp tác với Mỹ để cùng sản xuất ngoại trừ máy bay tuần tra YS-11 do Nhật Bản tự thiết kế và tạo.

Các cuộc đàm phán giữa Bộ quốc phòng Nhật Bản với tập đoàn Eurofighter trong khuôn khổ đấu thầu cung cấp máy bay chiến đấu dự án FX đã diễn ra từ tháng 4/2011.
"Chiến binh Châu Âu" EF-2000 có thể tới đất nước "mặt trời mọc".

Các công ty tham gia cạnh tranh trong gói thầu gồm có công ty Boeing, Lockeed Martin của Mỹ và BAE Systems của Anh (một trong những cổ đông Eurofighter) sẽ cung cấp các máy bay chiến đấu F/A-18 Super Hornet, F-35 Lightning II và Typhoon tương ứng cho Bộ quốc phòng Nhật Bản.

Trước đó, Nhật Bản nhiều lần yêu cầu Mỹ bán F-22 Raptor cho mình nhưng thường xuyên bị từ chối. Quốc hội Mỹ đã ra lệnh cấm xuất khẩu loại máy bay này vì sợ rò rỉ công nghệ.

Để "xoa dịu" đồng minh, Mỹ đề xuất bán cho Nhật Bản F-35, máy bay được cho là máy bay chiến đấu thế hệ thứ năm nhưng tiếc thay chiến đấu cơ này luôn luôn bị "lỡ hẹn" do các vấn đề về kỹ thuật.

"Nếu họ (Mỹ) không bán F-22 và F-35 chưa sẵn sàng thì trên thị trường vẫn có những máy bay chiến đấu phù hợp với chúng tôi", ông Ichikawa tuyên bố.

Những máy bay mua mới trong dự án FX của Bộ quốc phòng Nhật bản sẽ thay thế máy bay chiến đấu đã lỗi thời F-4EJ Kai Phantom do Mỹ - Nhật Bản hợp tác sản xuất-/-

Thăm nhà máy lắp ráp siêu máy bay Dreamliner

Thăm nhà máy lắp ráp siêu máy bay Dreamliner


Sau 3 năm "thất hứa", hãng Boeing hồi đầu tuần này đã chuyển giao chiếc máy bay 787 Dreamliner đầu tiên cho một khách hàng Nhật Bản. Dòng máy bay này nhận được nhiều đơn đặt hàng của các hãng hàng không do tiện nghi hơn và tiết kiệm nhiên liệu.

Các máy bay 787 Dreamliner đang được lắp ráp tại nhà máy của Boeing ở Everett, Washington, Mỹ.

Các nhân viên của Boeing đang lắp ráp nội thất một chiếc 787 Dreamliner tại Everett, Washington.

Kỹ thuật viên Bill Lucyk của Boeing đang làm việc trên một chiếc Dreamliner 787.

Một chiếc máy bay 787 Dreamliner sắp được hoàn thiện tại nhà máy ở Everett, Washington.

Một trong số các máy bay vận tải Dreamlifter của Boeing, chuyên dùng để vận chuyển những bộ phận lắp ráp của Dreamliner 787.

Một người mẫu tạo dáng bên động cơ một chiếc máy bay Boeing 787 Dreamliner tại sân bay Farnborough ở Farnborough, miền nam Anh.

Đông nghịt người vây quanh chiếc Boeing 787 Dreamliner trong lễ ra mắt công chúng tại Everett, Washington hồi tháng 7/2007.

Buồng lái chiếc máy bay 787 Dreamliner của hãng hàng không Nhật Bản All Nippon Airways (ANA).


Một máy bay 787 Dreamliner của hãng ANA trong buổi trình diện báo giới tại sân bay Haneda ở Tokyo tháng 7/2011.


Thương hiệu Dreamliner được in trên phần thân máy bay.

Một chiếc Dreamliner 787 tại Everett, Washington trong lễ nhận chứng chỉ an toàn hoạt động của Cục hàng không liên bang Mỹ (FAA).

Một nhân viên của hãng Boeing thử cảm giác ngồi trên chiếc máy bay mới.

Các màn hình nhỏ được lắp đặt ở mặt sau ghế hành khách của một chiếc 787 Dreamliner.

Cơ trưởng Yoshiro Taneda của hãng hàng không ANA đứng cạnh một chiếc 787 Dreamliner tại Everett, Washington.

Chủ tịch thương mại của Boeing, ông Jim Albaugh (thứ 5 từ trái sang) và chủ tịch kiêm giám đốc điều hành hãng ANA Shinichiro Ito (thứ 4 từ trái sang) chụp ảnh cùng các tiếp viên của ANA tại sân bay Haneda ở Tokyo hồi tháng 7/2011.

Dreamliner 787 đã đến Tokyo

Chiếc máy bay 787 Dreamliner đầu tiên của Boeing được bàn giao cho khách hàng hôm nay đã hạ cánh xuống Tokyo trước sự chào đón của đông đảo giới truyền thông và những người đam mê máy bay.

Chiếc Dreamliner đáp xuống sân bay Haneda ngày 28/9.

Chiếc Dreamliner, được sơn hai màu xanh và trắng đặc trưng của hãng hàng không Nhật Bản All Nippon Airways (ANA), đã đáp xuống đường băng của sân bay Haneda tại thủ đô Tokyo ngay sau lúc 9 giờ sáng giờ địa phương.

Trước đó, hôm thứ 2, lễ bàn giao máy bay đã diễn ra tại một nhà máy của hãng Boeing ở Washington, Mỹ. Đây cũng là chiếc Dreamliner đầu tiên mà ANA nhận được trong tổng số 55 chiếc đã đặt hàng với Boeing.

Chiếc Dreamliner của ANA sẽ thực hiện chuyến bay thương mại đầu tiên vào ngày 26/10 tới trên hành trình Tokyo-Hồng Kông-/-

Bảy sai lầm tình dục ở nữ giới

Bảy sai lầm tình dục ở nữ giới

TRẦM THIÊN THU

Không ai bắt đầu một mối quan hệ mà lại không nghĩ rằng liệu vài năm sau tình còn thắm đẹp và ân ái mặn nồng hay không? Hay lại như nguyệt thực toàn phần? Nhưng có rất nhiều lý do, mỗi lần cũng có mức độ khác nhau. Trăng có khi khuyết khi tròn thì đời sống tình dục cũng vậy thôi. Mức độ giảm dần là điều không thể tránh khỏi vì đó là tất nhiên. Theo nhà trị liệu tình dục Terry Real, tác giả cuốn The New Rules of Marriage, hãy cùng nhau kiểm tra cuộc sống để tìm ra nguyên nhân, mỗi người mỗi khác.

1. Quá "vô tư"

Bạn nói bạn không bao giờ quá thoải mái với chồng. Nói ngoa! Nhưng bạn có thể đã từng để cửa phòng tắm mở khi bạn đi vệ sinh, bạn đã tẩy lông tay hoặc nhổ lông nách trước mặt chồng. TS Real nói: "Dĩ nhiên có những cặp vợ chồng đánh rắm (đánh địt) trước mặt nhau mà không sao. Nhưng thực ra cũng nên thận trọng, đừng quá cẩu thả, có chăng chỉ là vạn bất đắc dĩ. Đừng quá tự nhiên, vì hóa suồng sã.

"Tự nhiên" là có tính gia đình, như anh chị em, là thân thiết, nhưng nó không gây ham muốn". Điều đó nghĩa là bạn nên nhờ bác sĩ da liễu chữa các mụn trên da chứ đừng nhờ người nhà lẩy nó đi. Ăn mặc luộm thuộm hoặc gây "chướng mắt" chắc chắn gây phản cảm. Vừa mắt ta ra mắt người. Nói cách khác, khi bạn cảm thấy không tự tin hoặc không hợp với thứ gì thì cứ bỏ ngay đi.

2. Bừa bộn

Giường ngủ là nơi âu yếm và đam mê nhau, cần sạch sẽ và gọn gàng. Bừa bộn làm mất hứng. Tiền nhân có câu: "Nhìn bếp biết nết đàn bà". Phòng ngủ quá cầu kỳ và rườm rà cũng gây mất hứng, vì như vậy là còn ấu trĩ như một cô bé mới lớn. Không nên "màu mè" thái quá, chỉ cần trang trí một chút sao cho lãng mạn, tạo không gian gợi cảm cho cả hai, dĩ nhiên bạn có thể tạo cho căn phòng có chút gì đó nữ tính để "hút hồn" đức lang quân. Giường cũng phải đủ rộng để có thể xoay qua xoay lại, nhưng phải "bắt mắt", kể cả áo gối hoặc mùng màn. Nói chung, bạn phải chứng tỏ mình trưởng thành tâm lý và hấp dẫn đối với chồng. Phụ nữ luôn nhiêu khê với hai thái cực để than phiền: "chuyện ấy" nhiều quá hoặc ít quá.

3. Cứ để ti-vi bật

Ti-vi vô tội. Tội là do người sử dụng nó. Có gì sai? Không có gì. Chỉ có điều là cứ để ti-vi bật thì nó sẽ khiến bạn đãng trí, không dẫn hai người tới "cửa ngõ tình yêu". Cùng nhau xem ti-vi là hoạt động sát cánh chứ không đối diện. Một nghiên cứu của Ý cho thấy các cặp vợ chồng có ti-vi trong phòng ngủ thì mức độ thường xuyên sinh hoạt tình dục chỉ bằng một nửa so với các cặp vợ chồng không có ti-vi. Theo TS Holstein, sức đưa thế giới bên ngoài vào không gian thân mật làm bạn giảm mức độ thân mật với nhau. Đời sống tình dục của chúng ta bị những thứ khác chi phối (công việc, con cái, đam mê,…) nhiều đén nỗi sự thân mật là thứ gì đó bạn phải bảo vệ. Nếu không thể đưa ti-vi ra khỏi phòng ngủ thì ít ra cũng phải trùm khăn lên nó để bạn quên nó đi.

4. Tình dục có điều kiện

Nhiều phụ nữ dùng tình dục để… trục lợi, như một điều kiện cấp phát hoặc ban bố để "bắt buộc" chồng làm gì đó theo ý riêng mình (mua túi xách, đồng hồ, hột xoàn, áo đầm,…). Nếu không hứa thì không "cho". Thật là hạ sách! Tình dục không là "ân huệ" mà áp dụng cơ chế "xin–cho". Tình dục là tình yêu tự nguyện dang hiến và vô điều kiện. Nếu có điều kiện thì tình dục biến thành công cụ trục lợi và trở nên xấu, tạo sự mất cân bằng trong mối quan hệ có thể dẫn đến thù hận. Hơn nữa, khi bạn dùng tình dục để "cấm vận" hoặc "thưởng" là bạn quá thiển cận, nông nổi và ngu dốt. Tình dục xuất phát từ tình yêu là hạnh phúc chung của vợ chồng – gọi là hạnh phúc hôn nhân, không phải là "phục vụ".

Hầu hết phụ nữ không bao giờ nói rõ (theo kiểu Châu Long) rằng "Chàng chưa thi đỗ thì chưa động phòng" – tức là anh phải thế này thế nọ thì em mới "chiều" anh. Nhưng chính động thái của họ lại "nói" lên điều đó. Phụ nữ làm vậy khiến đàn ông "thối chí", tất nhiên phụ nữ cũng chẳng lợi gì, có thể tình dục lại như dụng cụ Boomerang của thổ dân Úc, đại khái như kiểu Việt nam là "gậy ông đập lưng ông" vậy. Vợ muốn nối kết lâu dài với chồng sẽ tạo mối quan hệ vững mạnh hơn. Sau khi "ân ái tuyệt vời", bạn sẽ không còn nhớ chồng đã làm việc đó hay chưa. Và rồi "sau cơn mưa trời lại sáng".

5. Giả vờ

Chồng rất muốn nhưng bạn mệt, căng thẳng, hoặc vì lý do nào đó mà "cụt hứng". Đó không phải lỗi của anh ấy. Rồi bạn giả vờ hứng thú để "qua mặt" chồng. Giả vờ là không trung thực. Còn tồi tệ hơn, đó là bạn tạo khoảng cách giữa hai người, bạn tự xây bức tường ngăn đôi trong ngôi nhà hạnh phúc. Nếu bạn giả vờ đạt "đỉnh điểm" để giữ sĩ diện chồng, bạn không chỉ không thỏa mãn mà còn làm cho chồng tưởng mình đã làm vợ hạnh phúc. Một chuỗi lừa dối xảy ra.

Tốt nhất là cứ chân thành đối thoại và lắng nghe nhau để khả dĩ tìm ra giải pháp tốt nhất. Bạn "đạt" hay không, hoặc "đạt" mức độ nào cũng cứ tâm sự cởi mở. Cứ giả vờ rồi bạn sẽ là người thiệt thòi trước tiên, đồng thời bạn có thể bị "chai" hoặc lãnh cảm. Tuyệt đối đừng bao giờ giả vờ!

6. Nhắc tới người xưa

Chân thật với nhau không có nghĩa là nói toạc móng heo mọi thứ. Phải biết cân nhắc điều gì nên nói hay khong nên. Dù bạn có ý nói đến người đàn ông khác là để chứng tỏ chồng là "number one" (số dzách), không ai có thể so với chồng thì cũng không nên. Đàn ông có sĩ diện riêng và cũng rất ghen vì họ cảm thấy "không an toàn". Hãy để quá khứ ngủ yên. Nước đã lóng phèn, đừng quậy nước nữa. Nếu không thì không biết chuyện gì sẽ xảy ra, bạn không là nhà toán học nên không thể tính toán trước điều gì.

Ân ái với người đàn ông tự tin thì thường thú vị và thỏa mãn hơn. Hãy tập trung vào chồng và làm cho chồng tập trung vào bạn – và các cơ phận quan trọng của bạn. Theo TS Holstein, nếu bạn muốn chồng "thử nghiệm" điều gì mới lạ hoặc thích cách âu yếm nào của chồng thì hãy cho chồng biết, đừng e ngại.

7. Là người mẹ tốt nhưng là người vợ không đảm

Bạn sinh con nhưng tình yêu dành cho chồng vẫn không giảm, thậm chí còn yêu nhiều hơn trước. Nhưng bạn bị chi phối bởi tình mẫu tử và trách nhiệm làm mẹ khiến bạn lo lắng và mệt mỏi, do đó bạn cảm thấy không muốn gần gũi ai. Đó là bình thường. Thật ra bạn không muốn "chấm dứt" với chồng mà bạn chỉ muốn không làm "chuyện ấy" thường xuyên thôi. Và điều này ảnh hưởng tình cảm vợ chồng.

Để "phục hồi chức năng", hãy nghĩ rằng bạn không bị "co rút" tình cảm nhưng vẫn còn khả năng yêu, chỉ tại sức người hữu hạn thôi. Đừng quá căng thẳng, rồi mọi chuyện lại đâu vào đấy. Cố gắng bình tĩnh để "sắp xếp" lúc nào yêu con và lúc nào yêu chồng. Tình mẫu tử và tình phu thê đều có nét đặc thù riêng, không thể nói tình nào hơn tình nào. Đừng bên trọng bên khinh mà làm chồng thất vọng. Làm người mẹ tuyệt vời thì cũng phải làm người vợ hảo hạng. Vả lại, cả hai đều là thiên chức người phụ nữ: Tốt và đảm ở nhiều lĩnh vực.

Thay lời kết

Sai lầm về lĩnh vực nào cũng khả dĩ gây nguy cơ, trong hôn nhân là sự ly thân hoặc ly hôn. Hãy nhớ lại ngày trước thế nào, đi đâu cũng có đôi, không muốn rời nhau nửa bước, không muốn xa nhau giây phút nào. Những người khó khăn lắm mới có được nhau thì lại càng phải cân nhắc hơn.

Sai lầm chưa đáng sợ mà chỉ sợ không biết mình sai lầm hoặc cố chấp. Ai cũng đã hơn một lần ngã, nhưng hơn nhau là biết cố gắng đứng dậy hay cứ nằm ì ra đó. Hãy tìm mọi cách để bảo vệ hạnh phúc, vì nếu không sẽ hối không kịp. Có thể mượn câu thơ – nói lên nỗi tiếc nuối kỷ niệm – của vua Minh Mạng để bạn cố gắng sống:

Đập cổ kính ra tìm dư ảnh
Xếp tàn y lại để dành hơi

Và như vậy bạn sẽ không ngần ngại gì nữa. Chắc chắn là vậy!


TRẦM THIÊN THU

http://bit.ly/phR1J0

Monday, September 26, 2011

Tham nhũng là quốc nạn

Tham nhũng là quốc nạn


Phần I: Tham nhũng dễ

Đúng thế, ở Việt Nam thì tham nhũng không khó vì đã có đảng CSVN bảo kê. Theo tài liệu Wikileaks vừa phổ biến trên báo Người Việt ở Nam California thì trong hai công điện mà Tổng lãnh sự Hoa kỳ tại Tp Sài Gòn gởi về Washington DC trong hai tháng cuối năm 2009, có đoạn viết xin lược trích:

"Giới lãnh đạo cấp cao nhất của họ cũng dùng quyền lực tham nhũng, để thu vén về quyền lợi cá nhân". Và vì vậy, " tham nhũng là điều chấp nhận được"…
"Tham nhũng ở Việt Nam diễn ra từ nóc", " và chỉ có thể chấm dứt bắt đầu từ nóc"…
"Mặc dù Việt Nam có cơ quan" thanh tra chính phủ", có vẻ như cơ quan này chỉ tồn tại
"làm vì". Thanh tra chính phủ tại Tp HCM" hoàn toàn không được quyền điều tra đảng viên, bất kể đảng viên cao cấp hay đảng viên quèn, nếu không được phép của thành ủy".
(Người Việt online ngày 21-9-2011)

Cùng một nhận định với Tổng lãnh sự Hoa kỳ, trong lần hội luận trên đài RFA, cựu đại tá  Phạm Quế Dương, người từng bị ở tù vì ông cùng với giáo sư Trần Khuê làm đơn xin thành lập Hội Nhân dân Việt Nam ủng hộ đảng và nhà nước chống tham nhũng hội luận với ông Trần Ngọc Thành, Chủ tịch Ủy Ban Bảo vệ Người Lao động Việt Nam có trụ sở đặt tại thủ đô Warsaw, hai ông phát biểu:

PQD
: "Tôi nói thông cảm là ông Trương Vĩnh Trọng phải nói theo nghị quyết của Bộ chính trị, chứ còn bản thân các ông ấy làm sao chống tham nhũng được? Bởi vì người dân ở trong nước bây giờ họ gọi đảng cộng sản Việt Nam là đảng" Cộng đớp – Cộng mút", tham nhũng từ trên tham nhũng xuống thì làm sao có thể xử lý được".
TNT: "Tôi thì tôi thấy những ý kiến của ông Phạm Quế Dương vừa nói thì tôi muốn bổ xung thêm tại sao tình hình tham nhũng tại Việt Nam không những không giảm đi mà lại tăng lên. Ngoài ra ta thấy nguyên nhân tham nhũng tại Việt nam ngày càng trầm trọng hơn là bởi vì các nhà lãnh đạo đứng trên luật pháp, họ kiềm chế tự do báo chí và không có đối lập".
PQD: "Tôi cũng rất là hoan nghênh ông Trần Ngọc Thành, dù là ở nước ngoài nhưng ông Thành nắm rõ tình hình tại Việt nam. Bây giờ nói là dột từ nóc dột xuống tức là từ chính phủ trở xuống, từ nhà nước, từ bộ chính trị đã dột xuống tận cơ sở vì thế dân oan càng ngày càng đông, càng ngày càng nhiều". (RFA online 12-13/10-2007)

Để chứng minh rằng đảng CSVN bảo kê cho tham nhũng đó là việc xử lý vụ Vinashin, đại biểu đòi thành lập ủy ban lâm thời điều tra thì thường trực QH lại bảo không không cần, trong khi những con sâu bự của Vinashin đang ngồi tù chờ lảnh án thì phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng công bố rằng:

"Bộ chính trị đảng CSVN đã thảo luận và bỏ phiếu về việc có nên kỷ luật hay không. Căn cứ theo kết quả bỏ phiếu" Bộ chính trị quyết định không xử lý kỷ luật đối với các tập thể và cá nhân", yêu cầu nghiêm túc tự phê bình, rút kinh nghiệm, tiếp tục chỉ đạo tái cơ cấu tập đoàn Vinashin"
. (RFI online ngày 21-3-2011)

Sự bảo kê cho tham nhũng một cách trắng trợn của đảng CSVN khiến đại biểu quốc hội Nguyễn Lân Dũng lên tiếng:
"Chính phủ đánh gía sự lãng phí, quan liêu, tham nhũng khá mờ nhạt. Tôi thấy có những vụ chỉ bắt trộm hai con vịt thôi đã bị phạt tù trong khi có những đơn vị thua lỗ, nợ đến hàng ngàn tỷ đồng nhưng lại không ai bị kỷ luật cả. Như thế dân không hài lòng đâu!" (Buaxite Việt Nam online ngày 25-3-2011)

Ngài thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng vào tháng 10-2006 khi nhiệm chức nhiệm kỳ đầu ông đã dõng dạc tuyên bố một câu xanh rờn: "Tôi kiên quyết và quyết liệt chống tham nhũng. Nếu không chống được tham nhũng, tôi xin từ chức ngay". Lời hứa này được cụ lão thành cách mạng Nguyễn Văn Bé ghi nhớ và nhắc lại, nhưng cái văn hóa giữ lời hứa và từ chức thì hình như người cộng sản Việt Nam ta chưa có thói quen cho nên "đừng nghe những gì họ nói":
 "Gần 5 năm nay, nạn tham nhũng chẳng những không chống được mà ngày càng phát triển, từ các cơ quan Trung ương xuống tận xã, phường, thôn ấp. Điển hình theo Ủy ban Kiểm tra Trung ương vừa mới kết luận, tạm xử lý 45 trường hợp nổi cộm khắp toàn quốc khiến dư luận xã hội bất bình". (Đối Thoại online ngày 15-7-2010)

Ngày ông thủ tướng Dũng lên ngôi đáng lẽ ông nên hỏi kỷ và phải học kinh nghiệm của cựu TBT đảng CS Lê Khả Phiêu về tình trạng tham nhũng sau khi ông này bị hai ông cố vấn gìa (Đỗ Mười và Lê Đức Anh) cưa ghế, tức quá khi trả lời phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ, ông tố:

"Ngay ở xã tôi, làm cái cống cũng bị xơi hơn một nửa. Tôi về thì bà con bảo: Hai trăm triệu mà xơi tới trăm hai, còn có tám chục.  Đấy mới chỉ là công trình nhỏ thôi đấy…
" – Đô chứ. Lúc tôi còn thường trực đã có rồi, lúc làm tổng bí thư càng có. Đối với tôi, họ đến đút tiền không dám đưa thẳng đâu. Thường là có bó hoa xong để cái gói trên bàn rồi về. Mở ra thấy có năm nghìn, mười nghìn tôi gọi anh Hoan và cậu Dần lên, nói:" cái nầy của ông A, ông B…Giao các cậu mời các ông đó lên xem thái độ thế nào. Tại sao lại có phong bì thế này?…" (Tuổi Trẻ online ngày 26-5-2005)

Tình trạng tham nhũng đã lan nhanh từ khi đổi mới. Vì trước đó có tham nhũng thì chỉ vài cân bo bo hoặc khoai lang, khoai mì, bột giặt thôi chớ có cái gì mà tham nhũng nữa đâu. Từ lúc ngã theo kinh tế thị trường, đất nước có phát triển hơn lên, có luật đất đai là sở hữu của toàn dân, làm chủ tập thể, nhưng thật ra chẳng ai được làm chủ cả. Mạnh ai có quyền nấy đớp cho nên có những kẻ giàu kếch xù, cũng có những người bị cướp nhà, cướp đất trở thành trắng tay thành "homeless". Ngày nay tham nhũng đã tràn lan mọi ngỏ ngách, ai có điều kiện gì thì cứ đem ra thi thố" kiếm thêm", những vị lương y có "phong bì" thì như từ mẫu, còn không có" phong bao" thì như dì ghẻ.

"Tại Việt Nam trong nhiều năm qua, tình trạng tiêu cực trong việc khám chữa bệnh của nhiều y bác sĩ trở thành bình thường. Đó là việc bệnh nhân phải lo lót tiền bạc cho bác sĩ, y tá khi nhập viện để được sự chăm sóc tận tâm của nhân viên ý tế…
 "Báo chí trong nước đã nhiều lần đăng tin người trong nước than phiền về y đức của không ít những bác sĩ và y tá trong các bệnh viện. Hiện trạng" phong bì" trở thành" luật bất thành văn" giữa bệnh nhân và y bác sĩ". (RFA online ngày 1-4-2008)

Ngành giáo dục cũng bị tham nhũng hóa trở thành nơi làm tiền cha mẹ học sinh một cách trắng trợn, bà Lê Hiền Đức, nguyên là một nhà giáo chống tham nhũng được Việt Nam và Quốc tế vinh danh đã nói về tham nhũng trong ngành giáo dục như sau:

"Không biết tương lai sẽ như thế nào và rất nhiều chuyện, rất nhiều chuyện, còn kinh khủng hơn nữa là ngành giáo dục và đặc biệt là ngành giáo dục là ngành tôi thấy kinh khủng nhất, mà trồng người, đào tạo ra cả một thế hệ nát như tương…

"Họ để đồng tiền, lợi ích cá nhân lên trên hết chính vì thế những vấn đề nguy hiểm, trầm trọng như giáo dục thế hệ trẻ bây giờ đang xuống cấp, cỗ xe giáo dục đang băng băng lao xuống dốc, nhưng chưa có cách nào để ngăn lại cả". (RFA online ngày 11-1-2011)

Bản tin" Cảnh sát đứng đầu bảng về tham nhũng' theo kết quả khảo sát của Tổ chức Minh bạch Quốc tế (TI) năm 2010) cho thấy rằng sự lộng hành của ngành nầy là do cơ chế ưu đải để họ trung với đảng và chỉ biết còn đảng còn mình.
"Trong khảo sát lần đầu tiên tiến hành đầy đủ ở Việt Nam, TI tại Việt Nam nghiên cứu tại 5 thành phố lớn : Hà Nội, Tp HCM, Đà Nẵng, Hải Phòng và Cần Thơ. Cảm nhận chung của đại đa số người dân đô thị ở Việt Nam, theo TI, đó là tham nhũng đang gia tăng trong 3 năm qua, trong đó tham nhũng gia tăng được cảm nhận nhiều hơn ở phía Bắc, đặc biệt là Hà Nội.
"Một trong những kết quả chính, theo sự khảo sát, là cảnh sát được cho là ngành đứng đầu bảng về tham nhũng ở Việt Nam (82%), hơn cả giáo dục hay hành chính công".
(Đối Thoại online ngày 14-12-2010)

Một số đại biểu Quốc hội không đồng tình với Báo cáo về tình trạng chống tham nhũng của chính phủ vì họ chỉ báo cáo láo, đại biểu Trần Văn Kiệt (Vĩnh Long) cho hay:
"Tham nhũng dưới địa phương không thể cao hơn Trung ương được", ông Kiệt nói trước Quốc hội, " Con số khiến tôi dở khóc, dở cười".
"Nó đã trở thành thứ quá quen thuộc, là liều thuốc bôi trơn của các cá nhân, tổ chức, đi tới đâu mà không lót tay là không được việc. Lực lượng tham nhũng ngày càng thêm thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt. Tôi cho rằng tham nhũng chưa chấm dứt. Cái chính là năng lực, trình độ đội ngủ chống tham nhũng của ta chưa tương xứng". (BBC online ngày 6-11-2010)

Theo bảng báo cáo của LHQ hồi năm 2009 thì nạn hối lộ, tham nhũng tại Việt Nam đang diễn ra theo dây chuyền, ngày hôm nay "lo hối lộ cấp trên" để mua quan bán chức và ngày mai sẽ "ăn hối lộ cấp dưới", nhưng chắc chắn là phải có lời, thế thì chỉ có người dân đen chịu lỗ.
"Ông  Martin Gainsborough, một chuyên gia nghiên cứu về Việt nam tại Trung tâm nghiên cứu Đông Nam Á của trường Đại học Bristol, Anh quốc cho hay tham nhũng là vấn đề lớn của hệ thống quyền lực Việt Nam. Ông cho rằng" mọi người sẵn sàng trả tiền để được chức vị trong chính quyền cho dù tiền lương thấp. Điều duy nhất mà những người này hi vọng là có thể thu hồi được khoảng đầu tư này thông qua một số biện pháp khác". (RFA online ngày 11-1-2011)

Hồi tháng ba năm này, luật sư Trần Đình Triển đã chính thức tố cáo một viên chức cao cấp tham nhũng là bà Đặng Thị Bích Hòa, bí thư đảng ủy, chủ tịch Hội đồng quản trị, tổng giám đốc cổ phần chuyễn phát nhanh Bưu điện trong đó có dính líu tới bà vợ của nguyên bộ trưởng Nội vụ vừa mất chức Trần Văn Tuấn và dính líu tới cả thứ trưởng Ngoại giao Nguyễn Thanh Sơn.  Hồ sơ đã chuyễn đầy đủ nơi đủ chỗ thế mà vẫn im lặng đáng sợ, ngược lại bà Hòa đã thuê bọn thương phế binh côn đồ tìm đến văn phòng luật sư Triển để hành hung, việc này thủ tướng Dũng có hay chưa, cần làm ngay hay cần làm ngơ?

"Trong quá trình bà độc đoán chuyên quyền, bà sử dụng những hóa đơn gỉa, những khoảng chi gỉa rút ra vài tỷ đồng để tiêu.
" Thậm chí, bà ấy lập ra những đại lý ảo để làm dịch vụ và tiền thì bỏ túi. Bà lợi dụng chức vụ để tổ chức những đoàn đi nước ngoài, chi tiêu một cách khủng khiếp tiền của nhà nước. Rồi những phương tiện, công cụ, kỹ thuật thì không nhập tiên tiến ở các nước mà móc ngoặc để nhập những đồ gỉa dối của Trung quốc về, chênh lệch ra để ăn chia…
" Những chứng từ, tài liệu, hóa đơn gỉa đó đã được gửi đi cách đây 6 tháng. Cũng được biết là bên công an cũng đã triển khai xác minh và cũng đã có bằng chứng rồi nhưng không hiểu sao 6 tháng nay vẫn chưa khởi tố vụ án". (RFA online ngày 8-8-2011)

Nếu thủ tướng Dũng đọc được bản tin này thì ông ta nghĩ sao về những món quà đắt tiền chắc chắn rằng lương ba cọc ba đồng mới vừa định tăng vào đầu tháng mười này là không rớ được, không thấm tháp vào đâu cả. Thế thì ai sẽ mua và biếu cống cho ai với mức tình cảm nào và với mục đích gì? Quà nầy thủ tướng nghe nói chắc cũng phải thèm hoặc là chê ít?

"Những ngày cận Tết, dạo quanh các cửa hiệu bán quà biếu, tặng, nhiều người ngỡ ngàng trước những món quà trị gía từ vài chục triệu đến hàng trăm triệu đồng đang hút khách",… Đó là những loại hàng hóa đặc biệt từ yến sào, vi cá mập, tới tranh đá hoặc quần áo thời trang hàng hiệu loại top của nước ngoài, có gía từ vài chục tới cả vài trăm triệu đồng…
"Nhiều nơi người ta đã mang hàng tết cho các sếp từ lâu trước tết rồi, có những món quà lên tới cả vài trăm nghìn đô". (BBC online ngày 31-1-2011)

Đầu xuân năm nay, nhà giáo Phạm Toàn tình cờ đến thăm nhà riêng của thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, trong câu chuyện hàn huyên khi đề cập đến vấn đề tham nhũng thì hai người bỗng nhắc đến tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, cụ Vĩnh nói:

"Nhưng có khi về chuyện tham nhũng, nghe chừng chú ấy lại khen chính quyền Sài Gòn trước đây?
"Tôi thì lại thấy chú ấy nói đúng ở điều này: ngày trước chính quyền Sài Gòn tham nhũng là họ ăn cắp viện trợ Mỹ, đó là tiền Mỹ, chứ đó không phải là tiền mồ hôi và công sức của người Việt nam. Còn của ta bây giờ, ai giàu lên nhờ bán chác đất đai, nhờ ăn hối lộ, nhờ bán rừng và tài nguyên…thì đó là giàu lên nhờ ăn cắp tài sản của dân tộc Việt Nam này… Tôi cho đó là ý đúng!" (Bauxite Việt Nam online ngày 10-2-2011)

Câu chuyện dưới đây được trang mạng Bauxite Việt Nam đưa lên với tựa đề " Lãng phí hàng nghìn tỷ đồng tại Vinalines" mà tôi không biết nên gọi là lãng phí hay là tham nhũng? Chuyện này ông thủ tướng có biết chưa, hay biết rồi mà cần làm ngơ ? Vụ mua bán tàu loại này nghe quen quen, giống kiểu Vinashin trước đây mua tàu cũ về bán sắt vụn vì dịch vụ mua vô cũng có lót tay, bán ra cũng có lót tay. Lời lỗ thì nhân dân chịu, còn hoa hồng" thầy" bỏ túi.
"Từ đơn tố cáo những dấu hiệu bất thường tại tổng công ty Hàng hải Việt Nam (Vinalines). Đất Việt đã tổ chức điều tra và phát hiện hai con tàu trị gía hàng nghìn tỷ đồng của Vinalines đang phải nằm"đắp chiếu". Cùng với đó là những dấu hiệu bất thường trong thương vụ mua tàu Nord Brave trị gía 37 triệu USD…giá tàu Nord Brave tại thời điểm đó trên thị trường chỉ khoảng 27,07 triệu USD. Nhưng chẳng hiểu vì sao Vinalines lại" hào phóng" bỏ ra 37 triệu USD để mua con tàu này?…

"Theo thông lệ quốc tế, đáng lẽ Nord Brave (lúc này đang mang quốc tịch Panama) sẽ phải được chuyễn đổi từ quốc tịch Panama sang quốc tịch Việt Nam. Thế nhưng, không hiểu vì sao con tàu này lại được chuyễn sang quốc tịch Singapore…rồi mới được đổi thành quốc tịch Việt nam…Một chuyên gia về hàng hải phân tích mỗi lần chuyễn đổi quốc tịch cho tàu tốn rất nhiều chi phí và thủ tục khá phức tạp. Vì sao tàu Nord Brave được mua gía cao như thế và phải chuyễn qua quốc tịch Singapore rồi mới được chuyễn sang quốc tịch Việt nam? Có lẻ chỉ những người tham gia thương vụ mua bán con tàu này mới có thể trả lời được rõ ràng nhất". (Bauxite Việt Nam online ngày 25-8-2011)

Bệnh tham nhũng chẳng những phát huy ở trong nước mà nó còn lan sang địa hạt quốc tế nữa. Như mọi người đều biết Huỳnh Ngọc Sĩ, giám đốc dự án công trình đại lộ Đông Tây ăn hối lộ của công ty PCI của Nhật đã bị kêu án chung thân, nhưng mới vừa rồi được giảm án còn 20 năm. Vụ thứ hai tầm vốc vĩ đại hơn là vụ in tiền polymer RBA ăn hối lộ của công ty Securency mà tám người Úc và một người Anh lo hối lộ thì đang ra tòa để lảnh án, trong khi đó người nhận hối lộ ở Việt Nam thì vẫn bình yên.

"Bài báo điều tra lần này tiết lộ rằng công ty Securency đã phải bỏ tiền bao việc ăn học cho một trong những đứa con của Lê Đức Thuý tại Đại học Durham, một đại học hàng đầu của Anh quốc. Phí tổn cho việc ăn học và đi lại của cậu ấm họ Lê vào cuối thời điểm của thập niên 90 chắc chắn phải lên đến cả trăm ngàn…
"Nhưng bài điều tra hôm nay, báo SMH xác định chính xác rằng các quan chức của công ty Securency đã dành riêng một khoản tiền lên đến 15 triệu đô la để chi cho các quan chức Việt nam, mà trong đó riêng bản thân Lương Ngọc Anh đã ẵm gọn 5 triệu đô". (Đàn Chim Việt online ngày 24-1-2-11)

Những vụ tham nhũng điển hình kể trên đều xảy ra trong nhiệm kỳ của thủ tướng Dũng, chẳng những nó không thuyên giảm mà còn "khủng" hơn, tầm vóc qui mô hơn và ở diện rộng hơn. Trước kia thì tham nhũng tính bằng triệu đồng VN, ngày nay tham nhũng phải tính bằng tỷ hoặc chục tỷ đồng VN hay tính bằng triệu đồng đô la. Tham nhũng to phải là "con sâu" to, làm sao diệt đây hở ngài thủ tướng?

Giáo sư Hoàng Tuỵ, một nhà toán học khả kính cũng đã nhiều trăn trở với cái bệnh thời đại này và ông đã lên tiếng báo động:
"Tôi cho rằng, tham nhũng là một khối u nhức nhối vô cùng. Nếu chúng ta không cắt được khối u ấy, không cách nào làm cho xã hội phát triển mạnh được. Tham nhũng ở Việt nam đã đến mức nghiêm trọng. Do vậy, chống tham nhũng là vấn đề cấp bách, cần thiết nhất hiện nay. Nhưng theo tôi, trong xã hội ta, từ lâu, tuy mọi người đều lên án mạnh mẽ nhưng không phải ai cũng sẳn sàng tuyên chiến quyết liệt với quốc nạn này…

"Trong vòng vài mươi năm trở lại đây, ai có chút liêm sĩ đều coi tham nhũng là quốc nạn và nhiều vụ tham nhũng lớn cũng đã bị phanh phui và trừng trị, ấy thế mà mỗi năm, số vụ tham nhũng vẫn cứ tăng, không hề giảm mà các thủ đoạn tham nhũng ngày càng trở nên tinh vi hơn"
. (Dân Luận online ngày 18-9-2011)

Xin ông thủ tướng Dũng vui lòng nhận" Đơn ra đảng" của đảng viên Trần Như Đào 45 tuổi đảng với lý do sau đây và giải quyết giùm, cảm ơn:
"Dân nghèo xác xơ, nhưng nhiều quan chức ở Nam Định xây nhà bạc tỷ, có nhiều cổ phần trong công ty, xí nghiệp, tiền gửi ngân hàng nước ngoài, ăn chơi xa hoa truỵ lạc… thử hỏi tiền của ấy lấy ở đâu nếu không phải là vơ vét bòn rút của nhà nước, của dân? Họ đang biến tổ chức đảng, hệ thống chính trị làm bình phong, làm lá chắn, làm phương tiện để lộng hành, bao che, bảo vệ nhau, kết bè kết cánh, thành hệ thống từ trên xuống dưới, để tham ô, lũng đoạn, lợi nhuận của xã hội đang tuôn chảy vào túi một bộ phận người ấy".
(*Đơn này đã trình bày tại hội nghị thường kỳ chi bộ Đông Mạc ngày 5-8-2008)
(Đối Thoại online ngày 4-8-2009)

Tham nhũng đã là quốc nạn như thế, càng ngày càng phát triển như thế, nhất là trong nhiệm kỳ của thủ tướng Dũng, ông đã diệt được tham nhũng đến đâu? Lời hứa diệt tham nhũng như thế nào ông còn nhớ, hay đã nói rồi làm ngơ? Bán chức bán quyền thì tù có ngày ra, chớ bán nước buôn dân thì chắc chắn là tru di tam tộc. Cái hậu quả của bản thân ông không phải hạ cánh an toàn như những người tiền nhiệm, tất cả rồi sẽ được tính sổ chung vào hồi kết cuộc. Ông hảy nghe nhà giáo Phạm Toàn, người đã nặng lòng và đã góp nhiều công sức cho công cuộc bảo vệ đất nước vẽ lên cái hậu quả ấy ra sao?
"Nước mà Dân bị nhũng nhiễu công nhiên như thế thì chắc chắn sẽ mất thôi- làm sao Dân lại chịu giử cái Nước nơi họ bị đối xử như quân thù, cái đất nước không mang lại hạnh phúc cho họ? Một khi mất nước, liệu những đồng tiền lưu manh kia, thậm chí cả những tài khoản lưu manh to hơn thế nhiều lần, liệu những tài sản ô nhục đó có đủ sức cứu vớt chúng và vợ con chúng và ông bà cha mẹ chúng?" (Bauxite Việt nam online ngày 6-9-2011)


Phần II: Chống tham nhũng khó
. (Lần sau tiếp)

Đại Nghĩa

MỘT NGÀY TẠI VN QUA BÁO CHÍ, TRUYỀN HÌNH

MỘT NGÀY TẠI VN QUA BÁO CHÍ, TRUYỀN HÌNH 


Ngày nọ qua tháng kia, tôi phải lo kiếm sống, lo bổn phận công dân là đóng thuế để "xây dựng đất nước", chưa kể các thứ thuế hàng ngày về cầu đường khi lưu hành trên lộ, nhất là khi chẳng may gặp chú CS giao thông buồn buồn thổi toét một tiếng, mà điều này…khó tránh khỏi!  Có khi chẳng có gì đáng tội, nhưng cái giấy kiểm định xe bị…mờ, đang lúc rảnh rang không có…mối, chú CSGT tình cờ "vớ" được, thì lại mất toi mấy trăm ngàn như chơi,còn"buộc phải phạm tội"nữa! (Dù tội này ở VN rất được khuyến khích, nếu không nói là bắt buộc, và là "bổn phận công dân" trong XHCN: TỘI ĐƯA HỐI LỘ!). 

Hôm nay tôi được nghỉ xả hơi một ngày, định làm một việc gì hữu ích. Buổi sáng thức dậy, tôi đọc một tờ báo, rồi đi một vòng ra chợ mua chút đồ cần dùng để "nếm thử" cái mùi "bão giá", tối xem truyền hình một khúc, mà tôi choáng váng nhức đầu, đêm mất ngủ, nằm mơ ác mộng, trong người thì ấm ức, tâm trạng rối bời khiến tôi muốn bệnh! Vì sao vậy?

Trên các tờ báo Tuổi Trẻ, Thanh Niên, Saigon Gỉai Phóng, với đầy các "tít" lớn bé như múa loạn: -" Các trường Đại Học chuẩn bị đóng cửa, vì không có sinh viên (do thi không đủ điểm đậu!). – Hàng vạn thí sinh thi tốt nghiệp đạt điểm…"hột vịt" môn Sử!. - Các bệnh viện quá tải, bệnh nhân nằm tràn lan ngoài hành lang, người ngồi chờ khám bệnh đông như dự hội! – Để "giảm tải" ở bệnh viện, quan chức cấp lãnh đạo ngành y tế đưa biện pháp TĂNG VIỆN PHÍ, có thể lên gấp 10 lần!. – Gửi nhà trẻ, cháu bé bị hôn mê, rồi tử vong!. Bệnh nhân chết oan vì bác sĩ lơi là!. – Đinh tặc lộng hàng, chính quyền…bó tay!. – Hiệp sĩ bắt cướp, bị cướp hành hung mà không ai trợ giúp!. – Đáp lời chính quyền, dân tố cáo tham nhũng bị trả thù chí tử, nhiều lần!. – Năm tháng trời tiêu tùng hơn 2000 hecta rừng, về tay ai? Các dự án thủy điện do nhà thầu TQ: CHẬM tiến độ, Ô NHIỄM MÔI TRƯỜNG NẶNG!!!

Về tin quốc tế thì có các tựa: TQ phản đối Ấn Độ khai thác dầu chung với VN trên phần biển của VN!. – TQ coi đảo Hoàng Sa, Trường Sa là lãnh thổ đương nhiên của họ!...        - TQ đưa tàu 1000 tấn đến đảo Trường Sa hoạt động thủy sản, trong khi thường xuyên có 500 tàu TQ đánh cá ở Trường Sa. – Thủ Tướng Philippine đi thăm đảo Trường  Sa. – Lãnh đạo cấp cao Đài Loan đi thăm Hoàng Sa…!(Đất nước của mình, nhà của  mình có "giấy tờ chủ quyền" đàng hoàng, mà người đứng đầu đất nước không hề bước tới, còn kẻ chiếm nhà chiếm đất thì đi thăm …đất chiếm một cách "nồng nhiệt"!).

Trong khi đất nước dầu sôi lửa bỏng như vậy thì lại còn thêm các "tin vui giải trí" như tin về các quan chức lớn nhà nước ăn chơi kiểu đại gia: thuê hẳn ca nô hay du thuyền hàng chục triệu một ngày, để đi nhậu lênh đênh trên sông nước hữu tình, với các người đẹp chân dài! .- Một "người đẹp" chết đuối khi đi tắm (không biết tắm "tiên" hay tắm "quỷ"!) trong lúc nhậu nhẹt, ngao du với các đại gia hữu quyền trên sông!. – Các quan chức TP. HCM thường xuyên đi "tắm tiên" cùng các chân dài trên các bãi biển vắng ở đảo Phú Quốc, sau khi nằm "tiên" trên bãi cát đã rồi cùng "biến mất trong các bụi rậm"!

Vì các "thượng cấp lãnh đạo" như thế, nên kéo thêm một lũ "hạ cấp thần dân" ăn theo: các thiếu nữ với các cách chụp ảnh "nhộng" để…bảo vệ môi trường; các nam nữ ca sĩ gân cổ lên phát biểu nhảm nhí, thiếu văn hóa ; những "nghệ sĩ trẻ" trai có gái có, đua nhau phô hết mọi phần thân thể với các kiểu cọ uốn éo, "giải phóng" toàn bộ các chỗ kín cho nó được hưởng…chế độ tự do, khiến gây nhức nhối bực dọc cho người bất đắc dĩ phải ngó thấy! Nổi trội nhất là đã "nẩy nòi" được một số "hoa quả" đặc trưng của thời đại, những "tinh hoa" của XHCNVN hôm nay, là những "sát thủ giết người mỗi lúc một…trẻ hóa" (như báo Thanh Niên bình luận)! Điển hình như cậu thiếu niên LUYỆN của vùng núi rừng hiền hòa miền thượng du Bắc  Việt, đã giết một lúc 3 mạng người, chặt cụt tay một cháu bé để cướp tiệm vàng,… làm gì không biết! Nhu cầu tiền thì chưa thấy cậu cần,nhưng máu hung bạo giết người thì cậu ta dư thừa, vượt bực, bởi vì đâu?

Chưa hết! Còn các tin cũng không kém phần "tra tấn" cái đầu người dân như : - Khai thác khoáng sản…vô tội vạ; khai thác titan bừa bãi lấp hết ruộng vườn nhà của người dân, ô nhiễm môi trường, cạn kiệt nguồn nước…do các doanh nghiệp được phép lẫn không phép, cả công ty lẫn tư nhân, có cả các quan chức nhà nước khai thác tự do, công khai, không phép! Sản phẩm thô đem bán bừa cho TQ tăng thêm thu nhập vào… ngân quỹ riêng, đặc biệt nghiêm trọng là ở  tỉnh Bình  Thuận!

Bên cạnh những người dân đầu tắt mặt tối vì cuộc sống lầm than, bão giá, khổ sở vì xã hội nhiễu loạn, là những "tiên ông tiên bà" thảnh thơi đi du hí, dành "tiền may quần áo" vào việc ăn nhậu, thuê tàu du lịch, để tự do thể hiện nếp sống "thời tiền sử" mình trần trụi giữa thiên nhiên! 
Bên cạnh những  hình ảnh cao quý của nhiều bạn trẻ yêu nước đi biểu tình chống xâm lăng, bị công an đạp thẳng vào mặt, bị khiêng như khiêng heo quăng lên xe đem đi nhốt, bị CA theo về tận nhà sách nhiễu, bị đuổi việc, đuổi nhà…, là các cô cậu con quan đi xe xịn, ăn chơi trác táng; và cả những thanh niên "nghèo giáo dục", dửng mỡ lo phô bày cái cần giữ kín cho riêng mình, làm trò cười cho thiên hạ, và làm bẩn mắt người còn chút lương tri! 

Bên cạnh những "tư bản đỏ" bất lương, cỡi trên những chiếc xe siêu hạng, ở những ngôi nhà như lâu đài vua chúa, là những người tù nhân chính trị, tù nhân lương tâm phải "ngậm một nỗi căm hờn trong cũi sắt", những trẻ em bơi sông lội suối đến trường tìm "cái chữ" lo cho tương lai, mà chỉ thấy tương lai như đêm tối! Và còn nhiều những quả phụ, cô nhi đầu quấn khăn tang, cõi lòng tan nát vì chồng, cha bị công an đánh chết không cần lý do!

Nghĩ gì đây? Cái đầu con người thì có hạn, mà hàng trăm hàng ngàn các tin. ..tức chết người kiểu đó, như những nhát búa bổ vào đầu người dân, làm sao mà nghĩ nổi? Có còn sống được nữa không mà nghĩ?

Tôi chỉ còn thấy uất hận mà muốn hét lên rằng: CÁC NGƯỜI LÀ CÁI GIỐNG GÌ MÀ SAO ÁC THẾ? MÀ SAO VÔ LƯƠNG TÂM THẾ? MÀ SAO DỐT NÁT ĐẦN ĐỘN THẾ? MÀ SAO VÔ TRÁCH NHIỆM ĐẾN THẾ?!

Đã dốt mà lại còn cố đấm ăn xôi, tham quyền cố vị, không trả lại cho người dân, nhất là những người có trí, có tài, có tâm, để họ lèo lái con thuyền quốc gia qua cơn hiểm nguy này! 

Có ai mà dã tâm và ngu xuẩn đến độ đi ký cái công hàm khốn kiếp công nhận chủ quyền của Trung Cộng trên biển đảo Hoàng Sa, Trường Sa, trong khi đó đang là của VNCH, như Phạm Văn Đồng, thủ tướng VC không? Có kẻ nào mà gian ác, quỷ quyệt, tham quyền vị đến độ bỏ quên nguồn cội, coi rẻ lương tâm, dẫn quỷ sứ về nhà, giao cho nó cả vùng thượng du, vùng Tây Nguyên cho đến đồng bằng, để nó đưa binh lính giả dạng công nhân vào lập làng xã, phá rối đất nước như nhà cầm quyền này không? 

Có kẻ khốn nào lãi vác mặt đi cúi luồn, vâng phục bọn cướp nước để "dẹp tan biểu tình yêu nước" như bọn Hồ Xuân Sơn, Nguyễn Chí Vịnh? Có cái chính quyền nào lại ngu muội và vô trách nhiệm đến độ làm cho cả một nền giáo dục sụp đổ, bên cạnh một nền kinh tế thối rữa, dân đói, sinh viên ăn mì gói quanh năm, đại học đóng cửa vì không có sinh viên đủ điểm đậu, môn sử thì hầu hết thí sinh đạt điểm 0?

Đó là những cái tát nẩy lửa giáng vào mặt bọn cầm quyền mà vô nhân tính, thiếu giáo dục, mù tịt về kinh bang tế thế! Chỉ có một nhúm kẻ bất lương rải đinh phá xe của người lưu thông trên đường hầu kiếm chút tiền vá xe, mà không dẹp được, thì còn làm được gì mà đòi lãnh đạo? Hỏi các cháu tiểu học nó cũng còn nghĩ ra cách dẹp đinh tặc! 

Thế mà báo chí…báo hại ngày nào cũng tốn bao nhiêu giấy mực đưa tin, khiến gây sốc cho người đọc! Điểm sử đạt số 0 vì là SỬ GIẢ, SỬ DỐI, học không vô, ngoại trừ tác dụng khôn lường của việc dạy cho học sinh cách nói gian, nói dối, làm láo, bóp méo sự thật! Thày giáo gian, dâm, Luật sư chạy án, Bác sĩ buôn thuốc giả, để bệnh nhân chết oan, dân buôn gian làm giả vì sao? Còn lương tâm đạo đức đâu nữa mà sợ tội, sợ quả báo? 

Các ông bà lớn chẳng từng làm những "THÀY DẠY" MÔN ĐẠO ĐỨC GIẢ hay PHẢN ĐẠO ĐỨC này là gì? Dạy rất xuất sắc nữa ấy chứ! "Văn giáo" đâu bằng "thân giáo"?Tòa án, công an…, là những THÀY DẠY MÔN BẤT LƯƠNG, BẤT NHÂN, giết người như giết ngóe! Đất nước tan hoang vì bọn quan tham đã vắt đất ra tiền, phá rừng kiếm của! Bản chất "bất lương" ấy hầu như đã thấm nhập trong lòng những con người "cố chui bằng được" vào cái guồng máy chính quyền CS này để thể hiện cái bản chất cướp bóc, hối lộ, nhũng lạm… Vì thế mới có cái tin "cắt gân" trên báo: trong khi giá cả tăng chóng mặt, dân đói, thì "Ngày 14/7/2011, chỉ tịch UBND tỉnh Quảng Nam ký quyết định xây tượng đài Mẹ VN anh hùng với kinh phí 430 tỷ đồng"! Kẻ chủ trương xây tượng đài này còn huênh hoang: "Không những nó lớn nhất VN, mà còn lớn nhất cả Đông Nam Á"! 



Thưa quý ông có trí tuệ lùn mà "MÊ hạng NHẤT"! VN ta hiện đã có nhiều cái NHẤT thật kinh khủng rồi: DÂN NGHÈO NHẤT, CHÍNH QUYỀN GIÀU NHẤT VÀ THAM NHŨNG NHẤT; ĐẤT NƯỚC NGHÈO NHẤT, CHẬM TIẾN NHẤT, MÔI TRƯỜNG Ô NHIỄM NHẤT;THIẾU TỰ DO, VI PHẠM NHÂN QUYỀN NHẤT!...

Còn chưa đủ sao, mà còn tính chuyện khoét đục "tượng đài" để đưa vào túi riêng, vừa kiếm danh, kiếm lợi?!  Cần lo cho "tượng đài sống" gồm trên 45 ngàn bà mẹ VN anh hùng đang gần sắp xuống lỗ đi gặp con, mà còn bị lấy cả chỗ ở, hay bị tù đày, bị đánh chết kìa!!!



Trong khi đất nước lâm nguy, điêu tàn, có bao tấm lòng vì nước vì dân sẵn sàng gánh vác, bao người hiền tài sẵn sàng sửa sang xây dựng nước, nhưng bọn bán nước nào có cho? 

Cái ức của người dân là NHÀ THÌ SẮP SẬP, MÀ MÌNH KHÔNG ĐƯỢC QUYỀN SỬA CHỮA! Ai muốn chữa nhà thì phải vào tù, hàng vạn tù nhân lương tâm điển hình là Cha Lý, LS Vũ đó! Ai muốn chung tay xây dựng đất nước thì bị chặt tay, anh Điếu Cày đó! Ai dám ngẩng cao đầu, cất cao giọng để đả đảo quân xâm lược TC thì bị đạp vào mặt, bị mất việc, bị đuổi nhà, như anh Đức, em Phương… đó! Những mầm non ưu tú của đất nước, những người con yêu của Tổ Quốc, thì trở thành kẻ thù không đội trời chung của bè lũ Việt gian bán nước, và bị tiêu diệt dần mòn, như các LS Định, thạc sĩ Tiến Trung, Duy Thức, Thăng Long… và các bạn trẻ CG ở Vinh đó! Các bệnh nhân thì được TỰ DO ĐI TÌM CÁI CHẾT, vì bệnh viện TĂNG PHÍ ĐỂ GIẢM TẢI (?)! Các học sinh, sinh viên thì bị …GIẢI PHÓNG KHỎI NHÀ TRƯỜNG, tha hồ mà đứng đường vì học phí cao, nhiều khoản phụ thu không có sức mà đóng, hay thi không đủ điểm! Đám người trẻ sẽ được tung ra …chợ trời mà học buôn gian bán lận, học mánh lới, hay học trên game cách giết người như một trò tiêu khiển, và tiến thẳng đến một TƯƠNG LAI "SÁNG LẠN" TRÊN THIÊN ĐƯỜNG XHCN như hiện tại!!!

Ôi tôi điên đầu mất, vì MỘT NGÀY NGHỈ ĐẦY KHỦNG KHIẾP! 

Tối đến, tôi chợt ngó qua TV đang có đoàn nghệ sĩ trình diễn một nhạc cảnh đánh thức lòng yêu nước và trách nhiệm của người dân khi nước nhà lâm nguy: bản nhạc "HỘI NGHỊ DIÊN HỒNG". Tiếng trống chiêng thúc giục, với lời ca bi hùng như một bài hịch tướng sĩ: "Toàn dân nghe chăng, sơn hà nguy biến, hận thù đằng đằng, nên hòa hay chiến?…". Rồi tiếng "dân" đồng thanh dõng dạc: "QUYẾT CHIẾN! QUYẾT CHIẾN!", "HY SINH! HY SINH!", khiến toàn thân tôi rung lên vì súc động!

Bất giác trên màn hình, máy quay chĩa về phía khán thính giả, một cảnh tượng thật…hãi hùng (Vâng! Đối với tôi là quá kinh hoàng!): các quan chức nhà nước đang ngồi đầy trên các hàng ghế đầu, cả công an mặc sắc phục, mặt nào mặt nấy ngơ ngơ như không có hồn, có kẻ còn ngó qua ngó lại như không có gì đang "lọt" vào mắt, vào tai! Lạ thật! Có lẽ họ miễn cưỡng phải ngồi "trình diễn" ở đây, nhưng lòng dạ còn đang mải nghĩ về cái ghế, túi tiền ở nhà? Hay họ đang mơ màng đến ngày cuối tuần sẽ đi…tắm tiên ở đâu, với em chân dài nào? Có thể vậy được sao??? Bổng đứa con tôi ngồi bên cạnh bật lên câu nói: "Trông những cái mặt phì nộn ngơ ngơ thấy mà phát…ớn! Không biết mấy người có hiểu người ta (các nghệ sĩ đang trình diễn) muốn nói với các người gì không?" Ôi! Tôi nóng cả mặt, muốn đập tan cái TV cho rồi!

Tôi thiếp đi vì một ngày nghỉ quá…mệt! Tôi rơi vào một ác mộng kinh hoàng: bọn giặc cướp đông đảo giống bọn Tàu ô đang cầm giáo mác xông thẳng vào tôi! Và tôi hét lên: "Cướp! Cướp! Cứu tôi! Cứu tôi!", khiến con tôi hoảng hốt chạy vào hỏi: "Mẹ làm sao thế mẹ?". Tôi tràn nước mắt , lắc đầu!

Ôi! Đất nước tôi! Ai cứu dân tôi, nước tôi bây giờ?!


NGƯỜI VỌNG CÔNG LÝ

Sunday, September 25, 2011

Dân đang đói, xây tượng đài sang hơn Mỹ!

   
Văn Quang - Từ Sài Gòn, ngày 24.9.2011

Dân đang đói, xây tượng đài sang hơn Mỹ!

                                               

Dự án Tượng đài Bà mẹ Việt Nam anh hùng

Việc đáng nói nhất trong tuần này là chuyện người dân khắp nơi đang "la làng" về mấy ông quan chức một tỉnh nghèo, gần như nghèo nhất VN bây giờ, lại đang lo xây một bức tượng đài với kinh phí lên đến hơn 400 tỉ đồng. Bạn đọc chưa hỏi, tôi cũng phải nói về việc làm quái đản này. Mặc dù dư luận trong nước cũng như ở nước ngoài cũng đang bất bình, nhưng tôi là người VN còn đang sống ở VN, tôi thấy có bổn phận phải nói tiếng nói của mình và tin chắc phản ảnh được trung thực tiếng nói của người dân. Việc xây tượng đài này, không những đã "quái" mà còn là sự coi thường người dân, trắng trợn thách thức dư luận trong thời buổi vô cùng khó khăn này.

Phong trào "xây tượng đài" đã có từ lâu

Thật ra câu chuyện xây tượng đài ở nhiều tỉnh thành đã có một thời rộ lên như "một nét văn hoá mới" làm đẹp thành phố, tỉnh lỵ. Mỗi thành phố, mỗi tỉnh thuê một ông hoạ sĩ hay một nhà điêu khắc, thậm chí một ông "thợ nặn" nào đó vẽ cho vài cái mẫu làm "biểu tượng" cho tỉnh mình rồi hội thảo lu bù, chọn một mẫu "văn hoá" đẹp nhất, xuất quỹ làm tượng, đặt ở ngay lối vào đầu tỉnh hoặc một nơi chốn có đông người qua lại. Như bức tượng trên con đường lớn nhất, bên bãi biển Nha Trang mà từ "người dân bổn xứ" cho đến khách du lịch nhìn mãi chưa hiểu nổi ý nghĩa "thâm sâu" của bức tượng là gì! Hồi đó cuộc sống của người dân còn tương đối no đủ, vậy mà cũng đã có nhiều lời than phiền chê trách. "Phong trào chơi biểu tượng" ấy xẹp xuống dần như nhiều cái "phong trào" khác giống quả bóng xì hơi. Nay lại thấy tỉnh Quảng Nam chơi trội, xây một cái tượng đài làm "biểu tượng" cho toàn quốc. Đó là "tượng đài Mẹ Việt Nam anh hùng" được xây dựng tại khu vực núi Cấm, xã Tam Phú, thành phố Tam Kỳ, Quảng Nam. Tượng đài này xây trên tổng diện tích hơn 15 ha, gồm khối tượng chính và 8 trụ huyền thoại. (Từ đây xin gọi tắt là "tượng đài" cho đỡ dài dòng). Theo các quan chức tỉnh và nhà nặn tượng thì tượng đài này "sau khi hoàn thành không chỉ lớn nhất Việt Nam mà còn lớn nhất Ðông Nam Á." Đó là niềm hãnh diện hay để các nước Đông Nam Á cười chút chơi?
 
                                               
Phối cảnh tượng đài Bà mẹ Việt Nam anh hùng
 
Ngân quỹ bổ sung gấp 5 lần ban đầu!

Tượng đài tạc bằng đá hoa cương. Trong lòng khối tượng là nhà tưởng niệm có diện tích 950 m2. Kinh phí phê duyệt ban đầu vào tháng 8/2007 là 81 tỷ đồng. Trong đó, Trung ương cấp 50 tỉ đồng, tỉnh chi 20 tỉ đồng và nguồn đóng góp từ các đoàn thể, tổ chức xã hội là 11 tỉ đồng. Tượng đài được khởi công vào ngày 27/7/2007.
 
Nay quyết định bổ sung vốn, tổng số tiền đầu tư tượng đài này lên 410 tỷ đồng, tức là phải bổ sung thêm 329 tỉ đồng, gấp 5 lần lúc ban đầu.
 
Cái kiểu "bổ sung" này thường xảy ra ở rất nhiều công trình lớn nhỏ. Chưa nói đến việc có "ăn" vào đó hay không, cứ nói đến cái kế hoạch dự trù cũng đã ớn xương sống rồi. Hầu hết là những ông quan chức học hành tầm tầm cùng những ông bằng cấp đầy mình (mà thường là bằng cấp… khó chứng minh, đến thứ trưởng còn xài bằng giả kia mà) ngồi bàn kế hoạch dự trù đều lơ mơ chẳng bao giờ đúng. Hơn thế đã có cái "lệ làng" là cứ dự trù rồi lại xin điều chỉnh, xin bổ sung sau. Nhân cái "lệ làng" này cứ "vừa làm vừa ăn" rồi lại có chỗ rót vốn vào, lo gì cái vặt! Làm ẩu, làm liều, cọc sắt thành cọc tre, đường vừa làm xong đã hư, lại sửa! Cái cớ viện dẫn cho việc phải bổ sung này hợp lý nhất là giá vật liệu ngày một tăng cao. Giá tăng một, các ông ấy tăng gấp đôi gấp ba. Nhưng tăng đến 5 lần được "duyệt" ban đầu như bức tượng của các quan chức ở tỉnh Quảng Nam thì quả thật là một cuộc bổ sung phi mã, hiếm thấy trong "lịch sử bổ sung của nước nhà".
 
Không diệt được kiểu bổ sung này thì còn là lắm chuyện, dân chỉ còn dài người ra đóng thuế hoặc con cháu chúng ta trả nợ "hộc xì dầu".
 
Chơi sang hơn Mỹ!

Trước việc điều chỉnh vốn đầu tư nói trên, nhiều nhà nghiên cứu văn hoá, người dân cho rằng, xây dựng tượng đài không nhất thiết phải quá hoành tráng, tốn kém đến hàng trăm tỷ đồng như vậy. Có thể nói đây là một kiểu chơi lố bịch như dân gian ví von: "Xây tượng đài hoành tráng như nhà nghèo nuôi voi cưỡi chơi".
 
Ông Phạm Trung, Trưởng ban Mỹ thuật hiện đại (Viện Mỹ thuật) cho biết: "Để kỷ niệm 10 năm sự kiện 11/9 ở Mỹ, tại khuôn viên của tòa tháp đôi bị đánh sập, Ban tổ chức không làm những tượng đài cao vút, đồ sộ mà tại nền 2 tòa tháp cũ, họ đào hai cái hồ vuông, nước chảy liên tục vào đấy, xung quanh ghi tên những người thiệt mạng. Ngày tưởng niệm họ chiếu 2 cột đèn laser lên trời, kỹ thuật không có gì ghê gớm nhưng ý nghĩa vô cùng sâu sắc".
 
Còn riêng 8 cái "trụ huyền thoại" trong tượng đài của tỉnh Quảng Nam, về phần mỹ thuật, thân tượng và 8 cột trụ đã chiếm khoảng hơn 225 tỉ đồng. Đúng là các quan này chơi sang hơn Mỹ. Thú thật với bạn đọc tôi thấy "trụ huyền thoại" nghe có vẻ "văn hoá" quá xá, chẳng biết các ông này lôi ở đâu ra hai chữ "huyền thoại" để gắn vào đó cho thêm phần long trọng kiểu "sử thi", cho đáng đồng tiền bát gạo. Nhưng một đồng tiền, một bát gạo đối với người dân nghèo quý lắm. Không thể mang cả trăm tỉ ra "chơi văn hoá" kiểu này được. Mỹ cũng phải chào thua.
 
                                              
8 cột trụ huyền thoại trong khu vực Tượng đài
 
Sự phẫn nộ của người dân

Rất nhiều người dân đang lên tiếng bất bình. Tôi chỉ nêu vài ý kiến trong hàng trăm, hàng ngàn lời phát biểu đầy phẫn nộ của người dân:
 
- Bà Trần Thị Phẩm là một trong những bà mẹ VNAH còn sống, suốt gần 50 năm qua bà sống cô đơn ở huyện đảo Lý Sơn cũng phải kêu lên: ""Xây tượng đài cho mẹ làm chi, các chú hãy giành tiền giúp tụi nhỏ ở vùng sâu, vùng xa đến trường thì tốt hơn".
 
- Bạn Quách Phú Lộc đã lên tiếng: "Quá lãng phí. Không hiểu người ta thích cái gì cũng phải to, phải lớn nhỉ? Trong thời buổi khó khăn này mà nhà nước duyệt cho xây dựng những công trình như thế?! Tại sao chính phủ cứ hô hào cắt giảm đầu tư công mà công trình không được cắt giảm, tui thấy ở một số nơi đầu tư công được cắt bỏ là những công trình xây dựng trường học và bệnh viện (về Bình Dương sẽ biết).
 
- Bạn Lê Tuấn cay đắng: "Bà mẹ VN anh hùng với 410 tỉ sẽ nghĩ như thế nào nếu con gái của mẹ vì nghèo đói phải lấy chồng xứ lạ Đài Loan, Nam Triều Tiên... Con gái của mẹ lại đẻ thuê cho người Thái. Không có một bà mẹ VN anh hùng nào muốn vậy! Chỉ có những người dựa theo mẹ để làm việc riêng.
 
Nói đến người dân tỉnh Quảng Nam, ai cũng biết, hàng năm phải đối mặt với thiên tai bão lụt nhiều nhất. Liệu bức tượng kia có nhìn xuống dòng sông để thấy các em học sinh bản Ông Tú và Ka Oóc xã Trọng Hoá phải bơi qua sông đi học chữ không?
 
                                              
Gần một năm nay, học sinh bản Ông Tú và Ka Oóc xã Trọng Hoá phải bơi qua sông học chữ
          
Nhiều thôn xóm mọi người còn phải đu dây như khỉ qua những con sông, con suối nước chảy băng băng, gùi từng củ mài về ăn thay cơm, nhặt từng cọng cây khô về sưởi ấm. Các bà mẹ ấy có đành lòng ngồi trên cao nhìn cuộc sống đang diễn ra như vậy không?
 
Vô cảm trước mọi dư luận chống đối của người dân

Vậy mà trước những ý kiến chống đối gay gắt của người dân, có một số quan chức tỉnh Quảng Nam vẫn cứ thản nhiên trả lời rằng: "xây dựng pho tượng này là thể theo nguyện vọng của quần chúng nhân dân".

Người ta lợi dụng hai chữ nhân dân quá nhiều rồi. Nhân dân nào? Hai chữ đó trở nên rất mơ hồ muốn gán vào chỗ nào cũng được. Hãy thử nhìn xem kết quả của một cuộc trưng cầu ý kiến của một tờ báo trong nước sẽ thấy ngay "nhân dân" có bao nhiêu người đồng tình và bao nhiêu người phản kháng:
 
Tính đến ngày 24-9-2011, số người đồng tình chỉ có 773 phiếu (4,5%) trên tổng số 17.005 phiếu.
Số người nêu ý kiến làm với quy mô vừa phải có 7.102 phiếu (41,8%).
Số người nêu ý kiến không nên xây tượng đài là 8.994 phiếu (52.3%).

Vậy nguyện vọng của nhân dân ở đâu? Chỉ có 773 ông, chắc thuộc cơ quan nhà nước của tỉnh. Không ai có quyền đại diện cho nhân dân để làm bất cứ việc gì khi chưa có sự trưng cầu dân ý.
 
Cụ thể hơn, ngày 22 tháng 9 vừa qua, sau khi đã có sự phản đối của người dân, ông Vi Kiến Thành - Cục trưởng Cục Mỹ thuật, Cục trưởng Nhiếp ảnh và Triển lãm, đã trả lời với phóng viên rằng: "Bản thân tôi chưa nhìn thấy sự lãng phí ở đây, đó là dư luận nói." Và ông lại vin vào cớ "Các công trình xây dựng phần lớn đều đội giá, không thể nói riêng tượng đài". Rồi ông đặt câu hỏi: "Các bạn đã tính 1 km quốc lộ là bao nhiêu tiền chưa? Nếu so sánh như thế thì sẽ thấy con số này là đắt hay rẻ".
 
Đúng là một kiểu so sánh ngây thơ. Làm đường để phục vụ sự thông thương, phát triển kinh tế xã hội. Làm tượng chỉ để ngắm, hai việc khác nhau hoàn toàn. Ông đã gặp ngay câu trả lời của người dân: Bạn Nguyễn Vĩnh Đan viết trên báo Người Lao Động: "Ông Cục trưởng này bị bịnh vô cảm rồi... Ông đang chứng tỏ mình là quan chỉ biết ý kiến của mình, quan điểm của mình mà không đếm xỉa gì đến ý kiến quần chúng nhân dân..."
 
Bạn Huỳnh Trọng Tài: "Bó tay với cách phát biểu "thiếu trách nhiệm" của ông Thành, tôi nghĩ bản thân ông Vi Kiến Thành là ông bị bệnh cận thị và lãng tai khi tuổi đã cao nên không nghe, không thấy rõ sự phản đối 410 tỉ để xây tượng đài của người dân trong nước và hải ngoại"…Và bạn Trần Ba kết luận một câu gọn lỏn: "Ông Vi Kiến Thành này nói ngang...
 
"Đội ngũ chuyên môn còn hạn chế thì đừng "dự toán"

Ông cục trưởng nêu ra ba lý do để xin bổ sung kinh phí. Ông nói: "Theo tôi, ở đây cần có một cái nhìn khách quan. Các công trình xây dựng phần lớn đều đội giá, không thể nói riêng tượng đài. Nói như vậy, tượng đài biến thành tội đồ. Giá cả trượt quá nhanh, thời gian xây dựng bị kéo dài do kinh phí rót rất chậm cũng là một lý do. Thêm nữa, khả năng tiên lượng dự toán của đội ngũ chuyên môn cũng còn hạn chế. Tất cả cộng lại đã khiến chi phí bị đội lên".
 
Như trên đã phân tích, cái "mốt" đổ cho trượt giá đã thành bài bản cho hầu hết những công trình lớn nhỏ. Ở đây cũng chỉ là "bổn cũ soạn lại" thôi, không cần bàn tới. Riêng việc ông thú nhận "đội ngũ chuyên viên còn hạn chế" cũng không khác gì những kiểu trả lời của nhiều cơ quan chức năng khi một vụ việc bị vỡ lở ra làm thiệt hại nặng nề cho nền kinh tế đất nước. Đổ tội cho "còn hạn chế" nghe nhẹ hều, như thế chẳng ai có tội cả, chỉ vì ta ít người tài. Thật ra người tài không thiếu nhưng các ông không biết dùng hay không dám dùng mà thôi. Bởi lý lịch của họ hay vì không cùng phe cánh, không được ai giới thiệu.
 
- Bạn Minh nói thẳng thừng: "Khả năng tiên lượng dự toán của đội ngũ chuyên môn cũng còn hạn chế". Một câu nói mâu thuẫn hết sức, đã có chuyên môn mà lại hạn chế. Nếu trình độ còn hạn chế thì đừng tham lam ôm việc lớn để làm hao phí tiền bạc của dân. Đó mới là người chân chính".
 
- Bạn Nguyên kết luận: "Đã là dân chuyên môn mà khả năng năng chuyên môn còn hạn chế !? Nói thật các ông "chuyên môn " đừng tự ái. Khả năng còn hạn chế nói cho đúng là "còn dốt". Dự án kinh tế mà cứ giao cho các ông "còn hạn chế" kiểu này ,thì có nước in tiền âm phủ may ra mới đủ cho các ông bù vào khoản "còn hạn chế". Tội nghiệp cho đồng bào mình, giao việc cho các ông "còn hạn chế" như thế này thì bao giờ mới hết nghèo".
 
Tượng đài sẽ được tiếp tục như thế nào?

Đó là câu hỏi còn đang được bỏ ngỏ. Nhưng nó đã được khởi công từ ngày 27/7/2007, tức là cách đây 4 năm. Trong khoảng thời gian đó đã ngốn hết bao nhiêu ngân quỹ và làm được những gì, chưa thấy "hạch toán" rõ ràng. Tuy nhiên nó đã bắt đầu thì khó có thể bỏ ngang, đã "đâm lao phải theo lao". Nhưng "theo lao" bằng cách nào? Chỉ sợ các "cơ quan chức năng" cố đấm ăn xôi, phớt lờ dư luận cứ làm theo ý mình, ý dân thì mặc. Chúng ta hãy chờ xem-/-

Văn Quang – Saigon 24-9-2011