Wednesday, February 2, 2011

Tết đến, nghĩ về... BẢN HIẾN PHÁP ĐẦU TIÊN CỦA DÂN TỘC QUA BIỂU TƯỢNG CHIẾC BÁNH CHƯNG

Tết đến, nghĩ về... BẢN HIẾN PHÁP ĐẦU TIÊN
CỦA DÂN TỘC QUA BIỂU TƯỢNG CHIẾC BÁNH CHƯNG

Võ Đại Tôn


Quý vị nào thử tạm giam mình trong một phòng kín nhỏ không có ánh đèn, không ánh mặt trời, trần trụi cô đơn, mỗi ngày chỉ được ăn hai bữa với chén cơm pha nước muối, trong vòng 1 tuần lễ, thì có lẽ mới hiểu được phần nhỏ nào về sự thèm khát không khí gia đình, hơi thở hạnh phúc và cuộc sống của con người - nhất là trong những dịp Tết đến. Tôi đã phải sống như vậy trong suốt 3.697 ngày đêm – 10 năm 1 tháng 17 ngày - chưa kể đến gần một trăm lần bị tra tấn dã man. Những năm đầu bị giam, tuy ngoại cảnh mỗi ngày như mọi ngày, nhưng khi biết Tết đến thì lòng tôi cũng xốn xang, gợi nhớ nhiều kỷ niệm riêng, thương về gia đình bặt tin, hành trình chưa trọn. Nhưng những năm sau, thân xác kiệt quệ vì thiếu dinh dưỡng, đầu óc chỉ còn cố nghĩ đến cách sinh tồn để đối phó với hoàn cảnh đơn độc, tôi không còn mong nhớ gì về Tết. Tự tập luyện cho mình cách sắp xếp vào kho "đông lạnh" trí óc những gì không là hiện thực. (Cũng như bây giờ, tôi tự "đông lạnh" vô nhiễm trước những xuyên tạc dèm pha của những kẻ ác tâm). Chỉ có hai chuyện vào dịp Tết trong tù tôi còn nhớ rõ. Liên quan đến việc giáo dục tuổi trẻ dưới chế độ cộng sản mà họ gọi là "trăm năm trồng người", và việc cố gắng tồn tại dưới tận cùng đáy vực để nuôi hy vọng còn sống, tiếp tục cuộc hành trình tâm nguyện.

Tết đầu tiên vào năm 1982 tại trại tù Thanh Liệt ngoại ô Hà Nội, (tôi bị bắt và bị chuyển từ Paksé (Lào) về giam tại đây vào cuối tháng 10.1981), tôi lạc loài ngay chính trên quê hương mình là Việt Nam nói chung. Nhìn qua song sắt ô cửa nhỏ xà lim, tôi thấy một bé gái khoảng 4-5 tuổi chạy chơi qua lại. Tôi nhớ đến con tôi là Cu-Lỳ, hai mẹ con bơ vơ không biết sống ra sao tại Úc. Cháu gái đến gần ô cửa nhìn tôi, cười ngây thơ. Có lẽ là con của một cán bộ cai tù nào đó. Chiều nào cũng vậy, cháu đến "thăm" tôi, líu lo nói chuyện, và đưa mấy mẩu giấy báo vụn nhờ tôi xếp máy bay, tàu thủy, cười thật dễ thương. Ngày Tết, cháu cho tôi một cây kẹo gừng. Rồi tôi không còn gặp cháu nữa. Khi tôi đã ở tù 5 năm, cũng vào dịp Tết, tôi lại thấy một cô gái khoảng 10 tuổi đi qua phòng giam. Đúng là cháu gái trước đây. Lòng tôi nao nao và gọi cháu. Cô gái nhìn tôi không nói gì cả, bỏ đi. Tôi ngậm ngùi, cô đơn, nép sát đầu vào song sắt ô cửa, nhìn theo, cố tìm lại nụ cười bé thơ đã mất rồi.

Khi tôi ở tù đến năm thứ 10, ngẫu nhiên cũng vào dịp Tết, tôi lại thấy một thiếu nữ khoảng 15 tuổi đi qua phòng tôi. Tôi đã bị nhốt riêng một xà lim suốt 10 năm, không chuyển phòng, không được ra ngoài lao động, bắt đầu đứng không vững, và nếu có kiếng thì có lẽ cũng không dám soi nhìn mặt mày mình ra sao. Nhìn cô gái đã lớn, đi qua chầm chậm, tôi nhận rõ nét mặt không có nhiều thay đổi, tôi mừng quá gọi lớn: "Cháu ơi, còn nhớ ông không?". Lúc ấy không có cán bộ bảo vệ đi tuần tra, có lẽ là dịp Tết nên tù được chút thong thả hơn. Bất ngờ, cô ta dừng lại, trừng mắt nhìn tôi và nói: "Câm mẹ cái mồm lại, đồ phản động, ngụy quân ngụy quyền!". Rồi lạnh lùng bỏ đi. Tôi thực sự đau lòng, ngỡ ngàng chẳng biết nói sao. Cũng là một cô gái, vào thế hệ con tôi, lúc 5 tuổi thì vui cười ngây thơ, nhờ tôi xếp giấy làm đồ chơi, khi lên 10 tuổi thì im lặng bỏ đi, và đến lúc thành thiếu nữ 15 tuổi thì lại mắng vào mặt một ông tù già là "Câm mẹ cái mồm lại, đồ phản động!" Có lẽ cháu gái này không hiểu nghĩa của những chữ "phản động, ngụy quân ngụy quyền" là gì, nhưng lệnh trên đưa xuống bắt học thuộc lòng từ trong lớp, nên cứ nói như máy. Nếu có ai đọc được bài luận văn của một học sinh trung học trong nước đã viết "Nguyễn Huệ là dũng sĩ diệt Mỹ cứu nước", hoặc một bài khác "Thúy Kiều nhảy xuống sông Tiền Giang tự vẫn, được một cán bộ vớt lên và kết nạp cho vào Đảng ta"... thì đừng lấy làm lạ và đừng cho là tôi "bôi bác chế độ". Tôi đã được đọc nhiều bài viết như vậy từ trong nước gửi ra sau này. Chỉ có chế độ cộng sản mới "trồng người" như vậy, tiêu diệt nghĩa-tình giữa con người với nhau, và xuyên tạc Lịch Sử, Văn Học.
Thêm một chuyện Tết trong tù. Có nhiều người (có kẻ dè bĩu, có người "ngây thơ") – chưa từng bị tù dưới chế độ cộng sản - lắc đầu không tin những gì anh em tù nhân chính trị chúng tôi kể hoặc viết lại, cho rằng anh em chúng tôi đã phịa thêm, cường điệu tả oán để làm động lực đấu tranh hoặc xin tình thương hại. Có đôi khi họ lại dửng dưng phê phán: "Nhục nhã và đói khổ như thế, tại sao không chết đi mà cố sống để làm gì?" Chúng tôi đã tự trả lời cho chính mình: "Mẹ Việt Nam đâu có cần tất cả những đứa con yêu phải chết đi, phải cố sống để tiếp tục con đường đã chọn, và làm nhân chứng về một chế độ vô đạo nhất trong lịch sử Dân Tộc".

Vào dịp Tết năm 1985 trong tù, dù tôi đã quên tất cả hương vị về Tết, chung quanh tôi chẳng có gì đáng để gợi nhớ, nhưng đêm giao thừa năm này lòng tôi bỗng dưng rộn ràng khi nghe có tiếng pháo lẹt đẹt nổ bên kia vách tường trại tù, xã Thanh Liệt, thuộc huyện Thanh Trì. (Trước năm 1975, tôi có quen thân với nhiều bạn từ miền Bắc di cư vào Nam năm 1954, cho biết là huyện Thanh Trì đã nổi tiếng về sản xuất bánh cuốn. Nói đến "Bánh cuốn Thanh Trì" thì ai cũng biết là ngon đặc biệt. Tiện đây, tôi xin viết thêm vài dòng về hơn một triệu người đã dũng cảm lìa quê cha đất tổ, di cư vào Nam. Đồng bào di cư là những chứng nhân sống về chế độ cộng sản bạo tàn tại miền Bắc, và hào khí chống cộng từ những địa danh Bùi Chu, Phát Diệm, Hố Nai, Gia Kiệm... đã được ghi vào lịch sử chống cộng của Dân Tộc với những nét vàng son, lẫm liệt, lưu truyền cho hậu thế. Không ai được quyền mạ lỵ làn sóng di cư anh hùng này, cũng như bây giờ không ai được quyền hạ nhục làn sóng di tản của đồng bào ta sau ngày quốc nạn 30.4.1975). Dịp Tết này có một số tù mới, dân đi học hoặc lao động từ Liên Xô, Đông Âu, trở về, mang theo hàng lậu bị bắt vào giam. Suốt ngày đêm đám tù này la lối om sòm, kêu gọi nhau ơi ới từ phòng này sang phòng khác. Có thể đều là đám "c.o.c.c." (con ông cháu cha) nên mới được đi "lao động quốc tế" hoặc "du sinh" để kiếm ăn, chẳng sợ cai tù, chỉ bị tạm giam vài ngày, lại còn được gia đình thăm nuôi tiếp tế đầy đủ. Vào đêm Giao Thừa, có tiếng the thé vang lên, giọng "Hà Nội mới" thật khó nghe, phô trương đểu cáng: "Tiên sư bố nó, tiếp tế bánh chưng làm gì lắm thế. Mười mấy chiếc như thế này thì ông làm sao ăn cho hết! Ông chỉ ăn nhân thịt bên trong cho vui, còn thì vứt mẹ hết ra cống cho chuột ăn". Tôi nằm nghe mà cồn cào cả ruột gan vì đói, vì lạnh, nuốt nước miếng ừng ực. Hoa cả mắt, tưởng chừng như thấy mấy cái bánh chưng đong đưa trước mặt. Vói tay nắm bắt, chỉ thộp được mấy con muỗi. Mấy ngày Tết này, có một cán bộ quản giáo biết tôi khéo tay và hội họa, nhờ tôi làm mấy loại hoa giả bằng giấy bạc bao thuốc lá để trang trí Tết. Tôi thường tự tạo ra nhiều "nghề" để kiếm thuốc lào hút. Thông thường, tôi dùng chút cơm để dán hoa giấy, nhưng dại gì, cơm tù còn không đủ ăn, hơi đâu mà phí phạm. Tôi nghĩ ngay đến nếp bánh chưng. Tôi nói với tên cán bộ là nếu có xôi nếp để dán hoa giấy thì "cực kỳ tốt", có tù nào dư thừa bánh chưng thì lấy cho tôi một ít. Tên cán bộ nghe nói, trả lời ngay: "Thoải mái, thoải mái, tưởng gì chứ bánh chưng thì thiếu gì, các buồng trong trại được tiếp tế nhiều lắm cơ". Và tôi đã được một gói nếp bánh chưng to, ai đã ăn hết nhân đậu bên trong rồi. Tôi để dành một ít để dán hoa giấy, còn lại thì đợi đến khuya mở gói bánh chưng còn thừa ra, gỡ sạch những lớp xôi còn dính chặt vào tờ giấy báo, cắn nhẹ từng miếng, ăn trong bóng tối lờ mờ, và ứa nước mắt. Hương vị Tết mọn trong tù. Tôi nhớ đến gia đình vợ con bên Úc chẳng biết ra sao, thương tủi cho thân mình, cô đơn quạnh quẽ giữa hai bờ tử-sinh. Bên kia xóm, nhà ai đang vặn to một băng nhạc duy nhất mà tôi được nghe đi nghe lại từ suốt mấy năm qua tiếng hát của Thanh Thúy với bài Nửa Đêm Ngoài Phố. "Buồn vào hồn không tên...". "Nhạc vàng", có lẽ phát ra từ nhà của tên cán bộ nào đó đã đem từ miền Nam ra như là "chiến lợi phẩm". Tôi đặt lại lời ca, lẩm nhẩm hát một mình, đón Tết tù. "Buồn vào hồn không tên, thức giấc nửa đêm, nhai bánh chưng một mình... ôi bánh chưng đời tù...".

Tết năm đó, tôi có tạm đủ hương vị: bánh chưng thừa, nhạc "vàng" rè, hoa giấy làm bằng bao thuốc lá, và... có cả nước mắt cô đơn. Tôi đau lòng trong hoàn cảnh cay nghiệt này, nhưng tự tha thứ cho mình vì đấy không phải là nỗi nhục lớn trong lẽ sinh tồn của một người tù bị biệt giam, không thẹn với lương tâm và chính khí. Cố sống để tiếp tục còn đường còn dang dở với mộng chưa tròn. Dù sao, tôi cũng thấy "nhợn" trong lòng, thương mình và thương cả Dân Tộc đang bị đọa đày xuống tận cùng khổ nạn bởi một chế độ phi nhân. Càng thương lại càng tìm mọi cách cố tồn tại, miễn không làm những điều hèn hạ ô danh, để mong một ngày nếu còn sống sẽ tiếp tục đóng góp công sức và kinh nghiệm đời cùng Toàn Dân sớm quang phục quê hương. Miếng bánh chưng Tết trong tù này là một trong hàng trăm tư liệu tôi thêm vào hành trang hiện tại để tiếp bước đấu tranh.
Tôi vừa nhai miếng bánh chưng thừa vừa miên man nhớ về những ngày Tết xa xưa và tại hải ngoại. Lại nhớ đến những câu thơ tôi từng viết vội trong cuốn sổ tay mang theo trên các nẻo đường hành quân thuở còn binh lửa.

Tiếng thét Đống Đa hùng vọng
Thăng Long lồng lộng tinh kỳ.
Ô kìa! ngựa hí voi đi
Dấu xưa hoàng sử còn ghi bây giờ.
Vì đâu hoa gấm thành Thơ
Vì ai xin hẹn dưới cờ tuốt gươm...


Trong bóng tối phòng giam, tôi thấy hiện ra trước mắt những bữa cơm Tết được dọn ra với bóng dáng cha mẹ và anh chị em tôi đang quây quần trong một căn nhà nép mình sau lũy tre xanh ven sông Thu Bồn. Âm hưởng của những mùa Xuân quê hương lại về với tôi. Theo phong tục cổ truyền, không có một gia đình Việt Nam nào, dù đang sống lưu vong hoặc tại quê nhà, mà không có những bữa ăn với bánh chưng và dưa hành trong dịp Tết. Ngoại trừ những gia đình quá cơ cực đói nghèo, và những kẻ lang thang "lạnh lùng nhìn thiên hạ đón Xuân sang". Mơ về những chiếc bánh chưng xưa, trong bữa ăn hoặc được trưng bày tại các quầy thực phẩm trong siêu thị Việt Nam ở hải ngoại, tôi chợt thấy màu sắc quê hương đạm bạc qua vỏ bọc lá chuối xanh tương phản với cảnh tượng văn minh hào nhoáng và tráng lệ nơi xứ người. Chiếc bánh chưng đáng lẽ được đặt trên mâm gỗ trong một không gian phảng phất hương trầm ngày Tết, bây giờ lại được sắp xếp trong lồng kính sáng loáng, siêu thị máy lạnh, làm cho tôi có ý nghĩ không biết chiếc bánh chưng hay là mình đang lạc loài đâu đây? Nhưng dù sao, lòng tôi không khỏi rộn ràng nhớ đến biết bao kỷ niệm đã qua trong đời, mỗi độ Xuân về Tết đến, và dòng suy tưởng lại đi xa hơn, về với cội nguồn Dân Tộc.

Tôi không có đủ khả năng và kiến thức để lạm bàn sâu xa về Văn Hiến Dân Tộc, nhưng cũng đã góp nhặt được đôi điều suy luận cao quý từ các bậc Cha Ông, đặc biệt về biểu tượng chiếc bánh chưng cổ truyền. Xin ghi nhớ với tấc lòng hoài niệm của một con dân luôn hướng về Quốc Tổ, dù đang sống trong tận cùng đáy vực lao tù này.

Ngày nay, với dòng thời gian cuồn cuộn chảy theo mệnh nước nổi trôi, có lẽ vẫn còn một số người cùng thế hệ với tôi, và nhất là đối với Tuổi Trẻ Thời Đại, không hề biết đến biểu tượng tinh thần của Dân Tộc gói trọn trong chiếc bánh chưng. Được dọn lên thì ăn, ăn nhiều thì chán, và trong các sinh hoạt ngày Tết của cộng đồng cũng như của gia đình tại hải ngoại, đi đâu cũng thấy bánh chưng. Ít người tự đặt cho mình câu hỏi: "Tại sao phải có bánh chưng trong những ngày Tết ?", và kể từ ngày nền Văn Hiến Dân Tộc thành nguồn văn tự đến nay, đã qua hơn bốn nghìn năm rồi, biểu tượng tinh thần của nòi giống Lạc Việt vẫn còn thể hiện qua nhiều hình thức không hề bị mai một với thời gian. Nghĩa Tình vẫn còn tiềm tàng đâu đó, mặc dù tại hải ngoại cuộc sống vật chất đang cuốn xoay chúng ta vào hướng không phải phương Đông và tại quê nhà thì chế độ cộng sản đang cố tình hủy diệt cội nguồn văn hóa Dân Tộc.

Trước hết, chiếc bánh chưng được gói theo hình VUÔNG, tượng trưng cho hình tượng của ĐẤT. Đất ở đây có nghĩa là mảnh Đất từ chốn chôn nhau cắt rốn, mẫu ruộng, thửa vườn, chứ không phải là quả đất hình tròn mà khoa học nhân loại đã chứng minh. Hình VUÔNG còn mang ý nghĩa của sự VUÔNG TRÒN thủy chung, của Lòng Người đối với nhau giữa nhân quần xã hội, và trên hết, đối với Quê Cha Đất Tổ. Lá chuối màu XANH tượng trưng cho màu HY VỌNG, một mùa Xuân thanh khiết. Những sợi dây cột bằng lạt tre, nói lên nghĩa RƯỜNG CỘT bảo vệ non sông qua lũy tre làng bao bọc Lòng Người. Những hạt nếp màu TRẮNG, thực phẩm nuôi sống giống nòi như lúa gạo, trong tinh thần trong sáng, keo sơn gắn bó với nhau, không gợn màu Đen của Ác Nghiệp, của lòng người vốn dĩ đầy rẫy Tham Sân Si. Những hạt đậu xanh đã được đãi vỏ thành màu VÀNG làm nhân ở giữa chiếc bánh là màu của HÒA BÌNH NHÂN ÁI, và những lát thịt mỡ tượng trưng cho niềm mơ ước về một cuộc sống sung túc, thịnh vượng. Nói sao cho cùng về ý nghĩa cao thâm của nền Văn Hiến Lạc Việt, những ẩn dụ tinh thần mà Ông Cha chúng ta đã để lại cho con cháu nghìn sau trong nghĩa vụ bảo tồn và phát huy truyền thống Dân Tộc?

Ngoài các ý nghĩa về màu sắc và hình tượng, chúng ta có thể tìm hiểu thêm những ẩn dụ tinh thần khác, không phải do các thế hệ hậu sinh cưỡng đặt hoặc suy tưởng thêm mà chính là do sự tìm tòi nghiên cứu của các bậc thức giả về cội nguồn Dân Tộc. Ví dụ như việc cắt bánh chưng chẳng hạn. Thời nay, người ta thường cắt bằng dao, nhưng chính ra, theo đúng cách thức cổ truyền thì phải cắt bằng chính những sợi dây lạt tre gói bánh như các bà mẹ già thường làm một cách thận trọng và đều tay, chia các phần bánh bằng nhau. Theo tôi nghĩ, có lẽ các Cụ ngày xưa kiêng không muốn dùng dao để cắt bánh vì nỡ nào dùng dao để cắt chính miếng ĐẤT đã nuôi dưỡng mình, nỡ nào cắt ruột cắt gan mà không đau lòng? Lại còn nữa, các phần bánh chia đều nhau mang thêm ý nghĩa của sự CÔNG BẰNG, phân chia điền thổ cho dân. Phần ngoài là ĐẤT TƯ HỮU, gọi là Tư Điền, bao quanh phần giữa là ĐẤT CÔNG HỮU, gọi là Công Thổ. Mọi người dân đều có đất riêng để canh tác mưu sinh, còn phần Công Thổ là để cho Làng Xã phụ trách cai quản, mọi người chung nhau cày cấy, lấy lợi tức mà thờ cúng Tổ Tiên chung, lo việc cho dân cho nước, tựa hồ như một loại thuế mà mọi người đều đồng lòng đóng góp để chung lo việc an sinh xã hội với nhau, cùng nhau đùm bọc sau lũy tre làng. Sau này, qua nhiều giai đoạn lịch sử, nhiều chế độ đã ban hành chính sách Cải Cách Điền Địa, Người Cày Có Ruộng, Tư Công Hữu Lợi, đều do ý nghĩa cao thâm phát xuất từ việc phân chia từng miếng bánh chưng đều nhau. Đau lòng thay, ngày nay trên quê hương chúng ta, tuy cũng có những ngày rộn rịp đón chào năm mới nhưng chế độ cai trị chỉ chuyên về lý thuyết giáo điều chứ trên thực tế thì người dân ngày càng Vô Sản còn tầng lớp thống trị thì tận hưởng của công. Tinh thần Công Bằng giữa Tư Điền và Công Thổ lưu truyền từ biểu tượng chiếc bánh chưng đã không còn nữa. Đấy là chưa kể tới thời kỳ Cải Cách Ruộng Đất tang thương nhất của Dân Tộc mà người cộng sản đã phóng tay, rập khuôn theo Tàu Cộng, giết hại biết bao dân làng vô tội, triệt tiêu mọi công bằng xã hội sau lũy tre xanh, đảo ngược mọi tôn tri trật tự truyền thống về đạo đức của xóm làng, nền móng của quê hương đất nước.

Tôi nằm trong xà lim tăm tối trong đêm Giao Thừa với tâm trạng nhớ nước, thương nhà và thương chính mình, như con chim lạc bầy đang quay đầu về núi, tìm lại những mùa Xuân Dân Tộc đã qua. Tôi đã suy tưởng trong đêm cô lạnh đến bản Hiến Pháp đầu tiên của Dân Tộc qua biểu tượng chiếc bánh chưng, khi tôi đang ứa nước mắt thầm nhai mẩu bánh chưng thừa để cố sinh tồn. Màu sắc thanh bình hạnh phúc, phú cường an lạc, Tư-Công đồng đều, đùm bọc nhau mà sống trong xã hội cùng chung nòi giống với Nghĩa Vuông Tròn Chung Thủy, keo sơn gắn bó để bảo tồn nền Văn Hiến muôn đời của Dân Tộc. Đấy là lời căn dặn đến từ Quốc Tổ, đấy là bản Hiến Pháp bất thành văn nhưng đậm đà tình tự Dân Tộc và Lẽ Công Bằng trong mọi cuộc sống của con người mãi đến hôm nay và ngày mai con cháu. Nhưng chính con người đã bỏ quên và chính con người cộng sản đã cố tình hủy diệt tinh thần cao thượng này. Tôi lại chợt nhớ đến một trang huyền sử với lời dặn dò của Tổ Lạc Long Quân nói cùng các con khi nào gặp cơn nguy biến thì cứ gọi "Bố ơi, Bố đi đằng nào, xin hãy về cứu chúng con!", tức thì uy linh cảm ứng, Cha Rồng sẽ hiện về ngay. Giờ đây, trong nỗi niềm suy tưởng về tinh thần mấy nghìn năm Văn Hiến của Dân Tộc qua chiếc bánh chưng ngày Tết, trong sự lo sợ về hiểm họa diệt vong của giống nòi qua suy đồi đạo lý và bao cảnh bất công, qua sự thần phục quỳ lụy của chế độ cộng sản trước bọn bành trướng phương Bắc, chúng ta nên cùng nhau khấn nguyện "Xin Bố hãy về cứu chúng con", sau khi đã tròn tâm tận lực trong nghĩa vụ làm người yêu Nước chân chính.


Võ Đại Tôn

(Úc Châu)



Người Quốc Gia là những người đặt Tổ Quốc lên bản vị tối cao, tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cả chính bản thân mình.


Tuesday, February 1, 2011

ƯỚC MƠ VỀ VIỆT NAM, NHÂN BIẾN CỐ TUNISIA - AI CẬP

ƯỚC MƠ VỀ VIỆT NAM, NHÂN BIẾN CỐ TUNISIA - AI CẬP


Xuống đường chống độc tài ở Ai Cập...

Những ngày sôi động ở Tunisia, Egypt, Yemen khiến tôi cứ ước mơ về Việt Nam, ước mơ những đòi hỏi thay đổi xã hội cũng sẽ xãy ra vào ngày mai, ngày mốt. Những sinh viên học sinh sẽ xuống đường, những công nhân, nông dân sẽ nối gót và người người sẽ theo bước chân họ cùng xuống đường. Xuống đường để bày tỏ lòng khao khác một đời sống tốt đẹp hơn, một chính quyền trong sáng, công bằng và thực sự lo cho dân, vì dân chứ không vì đảng và lợi lộc cho đảng.

Sinh viên trí thức đòi tự do dân chủ, công nhân đòi hỏi công bằng, chống bất công, bốc lột sức lao động, nhân dân chống tham nhũng, chống chính quyền bao che lẫn nhau làm giàu vô lương tâm, người nông dân chống quan chức lấy đất lấy ruộng vườn. Người người cương quyết không để công an đàn áp, không để quân đội theo chính quyền hại dân, kêu gọi họ quay súng trở về với nhân dân. Kêu gọi người đảng viên có lòng với đất nước với nhân dân hãy hỗ lực tiếp tay.

Những ước mơ cứ sôi động tưởng có thể thành hiện thực khi theo dỏi tin tức hàng giờ của người dân các quốc gia bên bờ Địa trung hải đang xuống đường kêu gào thay đổi.

Tại sao không, Việt Nam ơi! Áp bức đã nhiều rồi, bất công đã nhiều rồi. Một dân tộc có tiếng cần cù, nhẫn nại, số lao động trẻ trung, sao cứ chịu bao nghèo khó, bất công… Hơn 65 năm cầm quyền, chế độ cai trị của đảng CSVN đã chứng tỏ sự bất tài, tham nhũng từ chính phủ xuống địa phương, quan lại chính quyền tiếm lợi bằng bạc triệu đô la Mỹ trong khi họ "chủ trương tăng lợi tức bình quân quốc gia lên 2.000 đô-la một năm trong năm tới" (?). Rõ ràng là sự giàu nghèo quá chênh lệch. Nước Nam Hàn chỉ cần 30 năm sau khi được có dân chủ đã phát triễn giàu mạnh, người dân tự tin ngửng mặt với thế giới. Những Samsung, Hyundai, LG đang dần chiếm lĩnh thị trường thế giới, đang dần thay đổi tiếng tăm của Sony, Hitachi…của Nhật Bản.

Có phải vì chính quyền bám víu, chia nhau quyền lực, để tham nhũng vô giới hạn, làm giàu trên nỗi khổ của nhân dân, bằng những "quy hoạch" hầu tiếm ruộng tiếm vườn? Lấy tiền bỏ túi riêng, để cho hàng ngàn hàng vạn người dân phải mất nhà mất đất một cách tức tưởi? Đi thưa kiện ư? Bao nhiêu năm rồi vẫn còn đó bao dân oan, vẫn còn đó bao nỗi oan sai, đàn áp.

Có phải vì chính quyền độc tài đảng trị, như Tunisia, như Ai-Cập để cai trị nhân dân, không cho người trí thức được phép lên tiếng đóng góp cho đất nước, không cho người  trí thức được tự do bày tỏ quan điểm trên truyền thông báo chí nhà nước, không cho người sinh viên xuống đường bày tỏ lòng yêu nước? Lên tiếng ư? Bày tỏ ư? Sinh viên sẽ bị trù dập, bị đuổi học, gia đình sẽ bị sách nhiễu, người trí thức bị ngăn cách, bị dập tắc tiếng nói qua những nghị quyết được vội vã ban hành bởi chính phủ để có cớ chính thức bóp nghẹt tiếng nói của trí thức. Cuối cùng, sinh viên và trí thức chỉ có thể trút bỏ những trăn trở suy tư cho đất nước trên blogs, website "lề trái" một cách lén lút.

Có phải vì chính quyền bao che lẫn nhau, tạo "dự án" để đi xin viện trợ, đi vay nợ hầu có cớ tham nhũng? Có phải vì quan lại địa phương ăn hối lộ, móc ngoặc với tư bản làm giàu cho cá nhân mà bóc lột sức lao động và bỏ quên quyền lợi của người công nhân? Để công nhân chịu bao thiệt thòi, lương không đủ sống. Để nhân dân mang những món nợ khổng lồ mà thế hệ con cháu sẽ phải trả. Số nợ đáo hạn 26 tỷ hiện nay không có tiền trả phải xin gia hạn. Ngân khoản quốc gia thì ngày càng thâm thủng. Một đất nước mà số dự trữ chỉ đủ nhập cảng hàng hóa trong vòng 8 tuần lễ thì làm sao có triễn vọng đưa đời sống nhân dân ra khỏi mức nghèo khó?

Có phải vì chính quyền muốn ngu dân bằng kiểm soát truyền thông, viễn thông, chỉ thị nhà báo viết theo lề lối đảng. Nhân dân chỉ được thông tin những điều thiếu trung thực vì phải theo chủ trương chính sách đảng, đó tức là kiểm soát món ăn tinh thần của nhân dân, đó là kiểm soát quyền tự do làm tin của người làm báo. Phản biện ư? Nhà báo "lạm dụng tự do dân chủ, thông tin làm hại nền an ninh quốc gia" cho nên bị đi tù, bị đe dọa, bị bức hại. Nhân dân có "tư tưởng phản động", sẽ bị trù dập.

Phải thay đổi, Việt Nam ơi! Phải được quyền có cuộc sống công bằng, phải được có miếng cơm manh áo bằng sức lao động trên mảnh đất ruộng vườn của mình. Phải được quyền tự do lên tiếng nói để đóng góp cho đất nước.

Người trí thức, sinh viên học sinh ơi…Hãy vượt qua sợ hãi để đòi hỏi chính quyền trả lại quyền làm người căn bản.

Người nông dân công nhân ơi…Hãy đứng lên đòi cơm no áo ấm, đòi công bằng, chống tham nhũng bất công để bảo vệ quyền lao động.

Vì,

Không có cường quyền hay chế độ độc tài nào có khả năng hiện hữu mãi mãi. Đã có những cuộc cách mạng chấm dứt chế độ Cộng sản trị bên Đông Âu, những cuộc xuống đường do nhân dân tự phát ở Tunisia, Ai-Cập, …và có mấy triệu người Việt sống khắp nơi trên thế giới. Tất cả sẽ đứng bên nhân dân, đứng bên Việt Nam để cùng ủng hộ và bảo vệ sự đòi hỏi công bằng, nhân bản cho nhân dân và cho đất nước Việt Nam. Như hàng ngàn người dân Ai Cập trên nước Mỹ đã đồng tình xuống đường ủng hộ nhân dân họ, kêu gọi thế giới tự do hãy ủng hộ nhân dân Ai Cập, kêu gọi tổng thống độc tài hãy trao quyền lại cho người dân.

Nhưng ước mơ khẩn cấp nhất, cuộc xuống đường ngày mai của Việt Nam sẽ diễn ra êm đềm, như cuộc cách mạng nhung của Tiệp, của Ba Lan, của Tunisia….vì Việt Nam đã quá nhiều đau khổ suốt bao chục năm qua, từ chiến tranh cho tới nền đảng trị của cộng sản. Cuộc xuống đường của Việt Nam sẽ không có đổ máu, không có hận thù, người công an sẽ nhập cuộc, quân đội sẽ buông súng về với nhân dân, đảng viên CS sẽ bắt tay nhau cùng xuống đường đòi thay đổi. Cuộc xuống đường của Việt Nam sẽ là cuộc cách mạng dân tộc, để chấm dứt cái chủ nghĩa lỗi thời mà đảng CSVN đang cố bấu víu, hoang tưởng.

Khi cuộc xuống đường đã thành công, Việt Nam sẽ có dân chủ.  Bao triệu nhân tài trong và ngoài nước sẽ xây dựng lại đất nước. Việt Nam chắc chắn sẽ có ngày mai tươi đẹp. Ước mơ về Việt Nam, như thế chắc chắn sẽ thành hiện thực.


30 tháng 1, 2011
Hoàng Thị Vân, SJ


Người Quốc Gia là những người đặt Tổ Quốc lên bản vị tối cao, tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cả chính bản thân mình.


KHI AI CẬP NỔI DẬY

KHI AI CẬP NỔI DẬY

Trần Khải


Có phải Mỹ đã bí mật xúi giục biểu tình tại Ai Cập? Và có phải Mỹ đã bí mật yểm trợ các nhà hoạt động dân chủ tại Việt Nam trong cuộc chiến dân chủ hóa toàn cầu?

Thực tế, dân chủ hóa được chính phủ Mỹ luôn luôn xem như vũ khí của hòa bình, bởi vì chính nền dân chủ đa đảng sẽ bứng gốc mọi cội nguồn của độc tài, của khủng bố cực đoan. Cuộc chiến chống lại Hồi Giáo cực đoan phải hiểu là  cần làm sạch môi trường nuôi sống khủng bố -- nghĩa là các xã hôị Hồi Giáo  cần thế tục hóa, cần đưa thêm nhiều giáo hội Thiên Chúa Giáo vào để quân bình mọi cực đoan.

Chính vì xem dân chủ hóa như chìa khóa của hòa bình, Mỹ đã nhiều lần bực dọc với các đồng minh độc tài như Saudi Arabia và Ai Cập. Tương tự, Mỹ hy vọng rằng nếu Trung Quốc thực sự có dân chủ đa đảng, thì kho vũ khí nguyên tử của TQ chắc chắn sẽ không làm các nước nhỏ trong vùng lo sợ... Bởi vì khi tiếng nói người dân được tôn trọng, thì ước mơ đầu tiên của dân chúng chỉ là hòa bình và no ấm thôi, chứ không phải là bành trướng, là lấn đất, lấn biển...

Cuộc chiến chống khủng bố sẽ là cuộc chiến của thế kỷ, kéo dài có thể sẽ hơn cả trăm năm. Và bây giờ, trong cuộc chiến naỳ, cuộc nổi dậy của dân Ai Cập đòi quyền tự do và no ấm tất nhiên sẽ có nhiều ảnh hưởng, bởi vì Ai Cập trước giờ vẫn là đồng minh thân thiết của Mỹ và cả Israel.

Ngoại Trưởng Mỹ Hillary Clinton đã ra lệnh triệu tập gần như tất cả các đại sứ và tổng lãnh sự từ 260 tòa đại sứ, tòa lãnh sự và các văn phòng ngoaị giao khác từ hơn 180 quốc gia về Bộ Ngoaị Giao Mỹ họp kể từ Thứ Hai. Đó là lần đầu tiên trong lịch sử Hoa Kỳ họp như thế.

Bên cạnh việc ban chỉ thị mới về chính sách, bà Clinton sẽ gặp riêng một số đaị sứ để nghe trực tiếp và có chỉ thị riêng. Đề tài chung chắc chắn là về Trung Đông, về hồ sơ mật ngoaị giao  bị lộ trên WikiLeaks, và về tình hình quốc hội đòi cắt giảm viện trợ cho quốc tế.

Cũng hôm Thứ Hai, Bộ Ngoại Giao Mỹ ban lệnh báo cáo về "hành vị đe dọa khủng bố" nhắm vào công dân Mỹ ở toàn cầu, và lệnh thứ nhì là cảnh báo về du lịch sanh Anh Quốc, cơ nguy Al-Qaeda và các nhóm khủng bố liên hệ sẽ "tấn công bằng các phương tiện như bom tự sát, ám sát, bắt cóc, cướp xe/phi cơ, và nổ bom."

Thực tế, tất cả vẫn không đáng ngại bằng tình hình ở Ai Cập, nơi Mỹ cơ nguy sẽ mất đồng minh thân thiết này. Toàn dân Ai Cập đã biểu tình liên tục cả tuần qua để đòi TT Mubarak ra đi. Và nhà độc tài Mubarak lạị là đồng minh thân tín của CIA.

Báo Washington Post hôm Chủ Nhật nói rằng Sở Tình Báo Mỹ CIA có quan hệ thân cận với nhiều chính phủ Ai Cập qua sở tình báo Ai Cập. Năm 1952, chính CIA đã hỗ trợï cho Phong Trào Các Sĩ Quan Trẻ lật đổ vương triều, và CIA có quan hệ với tình báo Ai  Cập để liên minh chống khủng bố Hồi Giaó cực đoan từ năm 1995.

Chính Ai Cập đã bí mật giúp nơi để CIA giam giữ  tù khủng bố Hồi Giáo cho Hoa Kỳ để điều tra từ năm 1995, theo lời Michael Scheuer, trưởng đơn vị truy lùng Osama Bin Laden của sở CIA khi điều trần trước quốc hội năm 2009. CIA đã đưa từ 60 tới 70 nghi can khủng bố sang Ai Cập giam để khai thác. Nhân vật mà CIA liên lạc tại Cairo là Omar Suleiman, giám đốc tình báo Ai Cập, người mà Mubarak vừa đưa ra hôm Thư Bảy để giữ chức Phó Tổng Thống.

Cần nhắc rằng, hồ sơ mật do báo Anh Quốc The Daily Telegraph lấy được cho  thấy chính phủ Hoa Kỳ đã bí mật ủng hộ các nhà dân chủ đang tổ chức biểu tình đòi lật đổ nhà nước Ai Cập -- và hỗ trợ bí mật này có từ 3 năm qua.

Tòa Đaị Sứ Mỹ tại Cairo đã giúp 1 nhà bất đồng chính kiến trẻ tham dự một hội nghị thượng đỉnh các nhà hoạt động do Mỹ bảo trợ tại New York, trong khi tìm cách bí mật giữ kín lai lịch nhà  hoạt động này đối với công an Ai Cập.

Khi nhà dân chủ này về Cairo hồi tháng 12-2008, nhà dân chủ này nói với các nhà ngoaị giao Mỹ rằng một liên minh các nhóm đối lập đã soạn ra kế hoạch để lật đổ Tổng Thống Ai Cập Hosni Mubarak và sẽ dựng một chính phủ dân chủ trong năm 2011.

Nhà dân chủ này đã bị công an Ai Cập bắt giữ trong khi biểu tình, và lai lịch vẫn còn được báo The Daily Telegraph giữ kín.

Điều chúng ta suy nghĩ rằng, tại sao trong khi CIA gửi tù khủng bố cho tình báo Ai Cập giam và khai thác giùm, sao Bộ Ngoại Giao Mỹ lại giúp cho một nhà hoạt động dân chủ Ai Cập?

Câu hỏi cũng cần đặt về tình hình Việt Nam: tại sao Mỹ liên tục hỗ trợ các nhà hoạt động dân chủ VN, và liên tục kêu gọi nhà nước Hà Nội dân chủ hóa, mà vẫn kết thân giao thương, và mới đây, qua lời ông Đaị Sứ Lê Công Phụng thì hai nước Mỹ-Việt "sắp trở thành đối tác chiến lược"...

Thử nhìn về các trường hợp có vẻ như Mỹ hỗ trợ các nhà dân chủ VN và bây giờ đang bị CSVN giam:

--  luật sư Lê Công Định đã từng du học Hoa Kỳ hai lần (không kể thời du học ở Pháp, thì dự học bổng Fulbright ở Mỹ năm 1998, rồi 1999-2000 học ở Tulane-Colombia).

-- luật sư Nguyễn Văn Đài, hình như từng đi Mỹ, nhưng trong các bản tiểu sử trên mạng không ghi rõ lý do. Có thể là du lịch, có thể vì lý do tôn giáo, hay thăm thân nhân.

-- kỹ sư Nguyễn Tiến Trung, từng được Tổng Thống Bush đón tiếp như một quan khách tại trang trại ở Texas.

Cả ba trường hợp sau khi bị bắt đều được Bộ Ngoại Giao Mỹ và các dân biểu Mỹ kêu gọi phải có tòa án công bằng, và rồi phản đối vì các quyền pháp lý của các nhà dân chủ này đã bị chính phủ CSVN vi phạm thô bạo.

Câu hỏi là, có phải Mỹ hỗ trợ dân chủ VN? Hay chỉ là giả vờ hỗ trợ, giống như trường hợp Ai Cập? Bởi vì không lẽ Mỹ yểm trợ dân chủ VN, mà lại ký kết đối tác chiến lược với nhà nước CSVN?

Cũng có thể hiểu rằng, Mỹ muốn đặt tiền đánh bài nhiều cửa, nghĩa là đàng nào cũng có bàn tay của Mỹ?

Như trường hợp Ai Cập hiện nay?


Thực tế, nếu Hồi Giaó cực đoan có ảnh hưởng lên chính phủ hậu Mubarak, tình hình Trung Đông sẽ diễn biến khó lường.

Cần phải thấy rằng, mồi lửa dân chủ tại Tunisia và tại Ai Cập cũng phần nào tương tự như hoàn cảnh tại Việt Nam.

Guồng máy chính phủ quá tham nhũng, trí thức trẻ không tìm được việc làm, tài sản quôc gia gom vào tay người có quyền lực.

 Trong danh sách chấm điểm các nước tham nhũng do cơ quan Transparency International (Minh Bạch Quốc Tế) đưa ra, theo thứ tự 178 nước tính từ các nước ít tham nhũng nhất trở xuống: Tunisa (điểm 4.3 trên 10) đứng hạng 59 từ trên xuống, nghĩa là nước ít tham nhũng thứ 59. Còn Ai Cập điểm 3.1 trên 10, đứng hạng thứ 98.

Các nước tham nhũng tệ hại hơn Ai Cập là, theo thứ tự từ đỡ cho tới tệ hại: Dominican Republic; Sao Tome and Principe, Tonga, Zambia, Algeria, Argentina, Kazakistan, Moldova, Senegal, Benin, Bolivia, Gabon, Indonesia, Kosovo, Solomon Islands, Ethiopia, Guyana, Mali, Mongolia, Mozambique, Tanzania, Vietnam...

Như thế, Việt Nam đã sẵn mồi lửa cho cuộc nổi dậy vì dân chủ và no ấm. Trong khi đó, Mỹ lộ vẻ ủng hộ dân chủ VN (cũng như lộ vẻ ủng hộ dân chủ Ai cập) nhưng vẫn tìm cách hưởng lợi nhờ bàn tay độc tài của cả Hà Nội lẫn Cairo.

Vận mệnh của nhà độc tài Mubarak hiện nhờ vào sự trung thành của quân đội Ai Cập.

Tương tự, Việt Nam cũng thế. Bài toán dân chủ cho thấy, nếu chế độ CSVN không tìm cách đối thoaị với đối lập, nới mở các quyền dân chủ căn bản, viễn ảnh cũng sẽ là những cuộc nổi dậy của toàn dân. Chìa khóa thực sự cho Việt Nam tận cùng vẫn là một nền dân chủ đa đảng. Không thể khác hơn được.

Trần Khải


Người Quốc Gia là những người đặt Tổ Quốc lên bản vị tối cao, tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cả chính bản thân mình.


Tâm thư gởi các anh em trong Quân Đội và Công An NDVN

Tâm thư gởi các anh em trong Quân Đội và Công An NDVN
 

Thân gởi quý vị trong hàng ngũ quân đội và công an nhân dân Việt Nam,

Khi ngồi trước máy vi tính để đánh những dòng chữ này gởi đến quý vị, tôi nghĩ rằng dù sao thì quý vị cũng vẫn là những con người cùng chung dòng máu và Tổ quốc với 87 triệu nhân dân VN. Dĩ nhiên, sự mất mát đau thương mà cả cộng đồng dân tộc đang phải gánh chịu, chắc chắn trong lòng của quý vị cũng không vui bởi vì, dù muốn dù không thì sự mất mát và đau thương này vẫn ảnh hưởng đến thân nhân và có thể là gia đình của quý vị nữa. Về cá nhân, tôi luôn luôn nghĩ rằng: rồi đây sẽ có một ngày không xa, tất cả quý vị sẽ nhìn thấy được con đường chính nghĩa để trở về đúng với nhiệm vụ của mình đối với đất nước và nhân dân.

Quý vị là những người con yêu của Tổ quốc, của đất nước và của nhân dân, bản thân của quý vị đều phát xuất từ nhân dân mà ra, đồng lương mà quý vị đang thụ hưởng là tiền đóng thuế của 87 triệu nhân dân VN chớ không phải của một thiểu số lãnh đạo ĐCSVN. Nhiệm vụ của quân đội là bảo vệ đất nước, nhiệm vụ của công an là thi hành luật pháp, bảo vệ trật tự và sự yên lành cho toàn dân, còn ĐCSVN chỉ là một phần rất nhỏ vài ba triệu người trong cộng đồng dân tộc mà thôi, nếu quý vị mang trên mình màu áo nhân dân mà lại tuyệt đối trung thành với đường lối của một thiểu số người lãnh đạo ĐCSVN và chỉ biết có đảng là trên hết, đồng hóa tình yêu quê hương và Tổ quốc ngang hàng với XHCN là không đúng bởi vì, quê hương và Tổ quốc là do tiền nhân của chúng ta từ ngàn xưa xây dựng tạo thành và được tồn tại mãi mãi theo dòng lịch sử, còn CNCS hay CNXH chỉ nhất thời trong một giai đoạn lịch sử, mà lịch sử thì phải thay đổi theo thời gian cho phù hợp với trào lưu tiến bộ của nhân loại.

Đường lối của các nhà lãnh đạo ĐCSVN hiện nay là luôn luôn kiên định với chủ nghĩa Marx-Lenin qua hệ thống XHCN như lời khẳng định của tân TBT đảng Nguyễn phú Trọng, mà chủ nghĩa Marx-Lenin thì quá lỗi thời không còn phù hợp trong giai đoạn hội nhập vào trào lưu tiến bộ của thế giới rồi. Chính vì thế cho nên, các nước tiền đồn của chủ nghĩa CS như Liên sô cũ và cả khối Đông âu đã mạnh dạng từ bỏ nó đã hơn 2 thập niên qua, ngay cả ĐCS tiến bộ Pháp cũng phải thay đổi để chuyển sang đường hướng mới, đường hướng của tự do, dân chủ và công bằng trong đó, mọi người đều có quyền bình đẳng như nhau về mọi vấn đề của xã hội nghĩa là, anh có quyền phát biểu thì tôi cũng có quyền phát biểu, anh có quyền ứng cử thì tôi cũng có quyền ứng cử, anh có quyền thành lập đảng phái để đưa ra những kế sách xây dựng đất nước, phục vụ nhân dân cũng như ra các tờ báo để thực hiện quyền tự do ngôn luận thì tôi cũng vẫn có cái quyền đó, v.v…, quyết định sau cùng để cho anh hoặc đảng của anh có quyền lãnh đạo đất nước là của toàn dân thông qua trưng cầu dân ý hoặc bầu cử trong sự tự do và công bằng.

Cái xu hướng để cùng nhau phát triển của cộng đồng nhân loại hôm nay là sự cạnh tranh bởi vì, có cạnh tranh thì con người mới phát huy được khả năng và trí tuệ của mình. Nếu một quốc gia có nền dân chủ đa nguyên từ 2 đảng trở lên thì quốc gia đó sẽ không bao giờ lạc hậu bởi vì, các đảng phái sẽ tự tìm nhân tài thực sự và đưa ra những chủ trương, đường lối hay và phù hợp với thời đại đúng ý nguyện của toàn dân thì sẽ được nhân dân ủng hộ và sẽ đắc cử vào vai trò lãnh đạo đất nước. Trong thời gian một đảng nào đó lãnh đạo đất nước, thì các đảng phái hoặc cá nhân khác không được nhân dân tín nhiệm đều có quyền theo dõi và giám sát sự điều hành của một cá nhân hoặc đảng cầm quyền để từ đó có những kế sách cũng như kinh nghiệm cho những lần bầu cử tiếp theo, đảng cầm quyền nếu muốn được nhân dân tiếp tục ủng hộ thì bắt buộc phải thực hiện tốt những gì đã hứa trước toàn dân khi ứng cử.

Tình trạng tham nhũng, độc tài sẽ được giới hạn tối đa trong nền dân chủ đa nguyên nhờ hệ thống tam quyền phân lập để kiểm soát lẫn nhau, quốc hội là cơ quan lập pháp được dân bầu lên để đại diện cho mọi thành phần trong xã hội, quốc hội làm ra luật pháp và biểu quyết các chính sách quan trọng của đất nước đối nội cũng như đối ngoại, chính quyền lãnh đạo đất nước đóng vai trò hành pháp để thi hành luật pháp và các chính sách do quốc hội đề ra, quốc hội cũng có vai trò giám sát và bất tín nhiệm đối với người lãnh đạo đất nước, tất cả những nhân tài phục vụ trong quốc hội và chính quyền phải là những người tự nguyện để nhân dân chọn lựa, tòa án đóng vai trò tư pháp để xử lý các cá nhân hoặc bất cứ thành phần nào trong xã hội kể cả người lãnh đạo cao nhất nếu vi phạm pháp luật. Ba cơ quan Lập pháp (quốc hội), hành pháp (chính quyền), tư pháp (tòa án) đều độc lập với nhau, ngoài ra còn có cơ quan ngôn luận (báo chí) kể cả báo chí đối lập với chính quyền đều được tự do hoạt động theo pháp luật, ngân sách nhà nước là tiền đóng thuế của nhân dân chỉ được dùng để trả lương cho những ai phục vụ trong guồng máy chính quyền, cũng như sử dụng vào các chương trình ích quốc lợi dân, còn mọi hoạt động của các đảng phái kể cả đảng cầm quyền đều phải tự kiếm tiền riêng để hoạt động không được lấy từ ngân sách quốc gia, công nhân của các nghiệp đoàn, xí nghiệp sản xuất đều được tự do thành lập công đoàn riêng để bảo vệ quyền lợi của mình trước giới chủ. Hệ thống điều hành đất nước có logic như thế thì làm sao đất nước không tiến bộ cho được. Chính vì thế cho nên, hầu hết các quốc gia tiên tiến và phát triển trên thế giới đều là những nước có nền dân chủ đa nguyên, cuộc sống của người dân cũng như đồng lương của công nhân trong các nước dân chủ đa nguyên khiến cho các nước theo CNCS như VN hoặc các nước độc tài không CS có nằm mơ cũng không được.

Nhìn lại tình hình đất nước VN của chúng ta thì sao, thật là bất hạnh phải không quý vị. Những mất mát đau thương khi quay về quá khứ của những ngày mà nhân dân miền Bắc VNDCCH phải sống trong cảnh tối tăm sau ngày chia đôi đất nước 1954. Cũng vì ý thức hệ cộng sản muốn dành quyền độc tôn lãnh đạo mà chủ tịch HCM mới phát động phong trào cải cách ruộng đất và nhân dân giai phẩm với những cảnh cha con, chồng vợ, thân nhân họ hàng phải đấu tố lẫn nhau theo lời kêu gọi của đảng, khiến cho luân thường đạo lý ngàn đời của dân tộc không còn nữa, hậu quả là hàng trăm ngàn người dân vô tội phải bị chết oan hoặc bị tù đầy. Rất may cho nhân miền Nam VNCH vì không theo CNCS cho nên, đã thoát khỏi cảnh địa ngục trần gian này, phải công nhận rằng trong thời gian đó mặc dù, cuộc sống của nhân dân miền Nam không là cái gì đối với thế giới, nhưng nó cũng vẫn như là một thiên đường đối với nhân dân miền bắc. Do đó mới có trên 1 triệu người bất chấp hiểm nguy di cư vào Nam, đây là một thực tế khách quan mà tôi nghĩ rằng hàng lãnh đạo CSVN không thể nào chối cải bởi vì, các chứng nhân trong giai đoạn đen tối này hôm nay vẫn còn sống rất nhiều trong đó, cũng có các lão thành cách mạng mà bây giờ đã thức tỉnh kể lại như: trung tá Trần Anh Kim, Người lính già Vũ Cao Quận, đại tá Phạm Quế Dương, đại tá Bùi Tín, nhà văn Trần Mạnh Hảo, nhà văn Tô Hải, nhà văn Dương Thu Hương, nhà báo Nguyễn Văn Trấn, v.v…

Sau khi chia đôi đất nước rồi, nếu ông Hồ Chí Minh không phát động phong trào giải phóng miền Nam, mà để cho 2 miền Nam-Bắc được tự do đi và sống theo hướng riêng như Nam và Bắc Hàn của bán đảo Triều Tiên thì làm gì có chuyện quân đội Mỹ và đồng minh của VNCH hiện diện ở miền Nam để các nhà lãnh đạo ĐCSVN có cớ lấy chiêu bài chống Mỹ cứu nước hay Mỹ xâm lăng để mê hoặc lòng người. Làm gì có chuyện ĐCSVN nhận viện trợ dồi dào từ Liên sô và TQ để phục vụ cho chiến tranh huynh đệ tương tàn và giải phóng miền Nam. Làm gì có chuyện hàng triệu thanh niên của 2 miền đất nước anh em phải bỏ mạng nơi sa trường. Làm gì có chuyện ruộng vườn, chợ búa, đường giao thông và tài sản của nhân dân hàng ngày phải chịu sự tàn phá của chiến tranh, cũng như hàng trăm ngàn hoặc có thể là hàng triệu sinh mạng nhân dân chết vì bom đạn.

Những tưởng cái trang sử đau buồn của dân tộc trong quá khứ sẽ được các nhà lãnh đạo CSVN nhìn thấy được lỗi lầm, nhìn thấy được con đường đen tối của CNCS, nhìn thấy được cái họa mất nước khi lệ thuộc vào TQ, nhất là sau thời gian mà cả hệ thống CNCS trên thế giới đã thực sự cáo chung để mà thay đổi tư duy trở về với nền dân chủ đa nguyên cùng với toàn dân xây dựng lại những gì đã mất. Nhưng không, họ đã cố tình độc tôn quyền hành lãnh đạo, cố tình vi phạm tất cả những điều khoản trong hiến pháp về quyền con người do chính họ đề ra, cố tình vi phạm luôn cả các công ước quốc tế do chính họ tình nguyện tham gia, lợi dụng sự trung thành của lực lượng quân đội và công an, an ninh, mật vụ đàn áp thẳng tay các thành phần yêu nước đấu tranh dân chủ ôn hòa.

Quý vị thân mến,
Khi còn ngồi trên ghế nhà trường chắc quý vị cũng biết rằng, quần đảo Hoàng sa, Trường Sa, Ải Nam Quan, bãi Tục Lãm, cao điểm chiến lược 1509 (TQ đổi thành Lão Sơn), thác Bãn Giốc, v.v…, đó là những địa danh ngàn đời của đất nước, đó cũng là niềm tự hảo của dân tộc mà tiền nhân của chúng ta đã hy sinh không biết bao nhiêu xương máu để tạo thành. Nhưng hôm nay, với sự ươn hèn của các nhà lãnh đạo CSVN mà các địa danh này đã rơi vào tay của TQ. Công hàm công nhận HS-TS thuộc về TQ ngày 14/9/1958 của thủ tướng Phạm văn Đồng đúng với thông báo của quốc vụ viện TQ trước đó 10 ngày (4/9/1958), và các hiệp định biên giới tháng 12/1999 và hiệp ước về vùng biển vịnh Bắc bộ tháng12/2000, cùng với sự đàn áp thô bạo đối với sinh viên, học sinh và cácnhà dân chủ lên tiếng cũng như mặc áo có hàng chữ HS-TS là của VN  sẽ mãi mãi là một vết nhơ trong lịch sử VN.

Trải qua chiều dài lịch sử, chắc chắn quý vị cũng thừa biết TQ là một lũ người tham lam vô bờ bến, họ không bao giờ từ bỏ mộng xâm lăng đất nước của chúng ta đâu, bằng chứng là các nhà lãnh đạo CSVN càng trung thành với tình hữu nghị 16 chữ vàng và 4 tốt đối với họ bao nhiêu thì họ càng lấn lướt chúng ta bấy nhiêu. Trên 60 ngàn chiến sĩ của chúng ta cùng với hàng chục ngàn sinh mạng nhân dân, đã hy sinh trong cuộc chiến với quân đội xâm lăng TQ tháng 2/1979 khi họ xua quân tràn qua biên giới của đất nước chúng ta, cộng thêm hàng loạt các vụ bắt bớ, đánh đập, tịch thu tài sản các ngư phủ của ta và đòi tiền chuộc ngay trên vùng lãnh hải của ta, thế mà họ vẫn ra lệnh cho đại sứ của họ tại thủ đô Hà nội họp báo phát biểu là "nếu VN hợp tác với TQ thì sẽ cùng nhau phát triển, còn nếu đấu tranh sẽ nhận lấy thất bại". Những hành động và lời phát biểu của kẻ bề trên như thế sẽ là một sỉ nhục cho Tổ quốc và nhân dân VN, sự im lặng và tiếp tục hợp tác trong tinh thần 16 chữ vàng, 4 tốt mà các nhà lãnh đạo CSVN đang thực hiện với kẻ thù TQ là một việc làm phản quốc mà toàn dân VN không thể nào chấp nhận được. Chưa hết, hiện nay hầu hết những công trình trọng điểm quốc gia đều do các công ty TQ trúng thầu. Đặc biệt, với chủ trương lớn đang tiến hành cho TQ tự do khai thác Bauxite Tây nguyên, bất chấp mọi sự can ngăn của các nhà trí thức, khoa học ưu tú của đất nước và đại tướng Võ Nguyên Giáp, cộng thêm 300 ngàn hecta rừng chiến lược biên giới cho TQ thuê làm chủ thời hạn 50 năm. Đây là những tiến trình êm thấm cho VN sẽ là một Tây tạng thứ 2 của TQ sau này.

Còn những gì đang xảy ra trong xã hội VN dưới sự điều hành của ĐCSVN xuyên qua vai trò của chính phủ mà người chịu trách nhiệm trực tiếp là thủ tướng Nguyễn tấn Dũng, đã và đang đưa nền kinh tế VN đi dần về điểm chết, đang đưa đại bộ phận nông dân và công nhân VN tiếp tục cuộc sống bần hàn. Trong khi đó, hầu hết các thành phần lãnh đạo của đảng từ trung ương xuống địa phương, kể cả các thành phần có thế lực cấu kết với chính quyền đều có một cuộc sống đầy xa hoa và một tài sản kết sù không thua gì các nhà giàu có nhất trên thế giới, mang danh là một nước kiên định lập trường CNCS nhưng hầu hết con cái của các nhà lãnh đạo VN đều đi du học ở các nước dân chủ đa nguyên bằng tiền ngân sách quốc gia tức là tiền đóng thuế của nhân dân trong đó, dĩ nhiên cũng có tiền của gia đình quý vị nữa. Tôi tin chắc rằng, đại bộ phận bần cùng của nhân dân vẫn có phần của gia đình và thân nhân của quý vị, bằng chứng là hàng trăm ngàn vụ khiếu kiện dân oan trên khắp miền đất nước đó là những nỗi đau trong cộng đồng dân tộc, chắc chắn đó cũng là những nỗi đau trong lòng của quý vị.

Hàng trăm ngàn tỷ đồng thất thoát từ các công ty, tập đoàn xí nghiệp quốc doanh mà nhân dân đang gánh chịu từ Vinashine, EVN, Bưu chính viễn thông, Hàng không VN, Than khoáng sản VN, cùng với những vụ tham nhũng tiêu cực chưa được giải quyết dứt điểm như PMU18, PCI, TC2, ODA, vụ in tiền polymer mà công ty môi giới Securency đang được chính phủ Úc làm sáng tỏ, còn tại VN thì vẫn bình chân như vại và báo chí không được quyền đụng tới. Đó là mặt nổi, còn mặt chìm chưa khám phá được thì không biết là bao nhiêu, khiến cho ông Tổng thanh tra Trần Văn Truyền phải công nhận là tham nhũng bây giờ rất tinh vi khó phát hiện bởi vì, họ đâu có ký vào bất cứ văn bản nào. Còn nhớ khi nhậm chức thủ tướng, ông Nguyễn Tấn Dũng tuyên bố nếu không diệt hết tham nhũng thì ông ta sẽ từ chức, nhưng đã 5 năm trôi qua tình trạng tham nhũng đang trở thành công khai bất trị khiến cho nền kinh tế đất nước trên đà phá sản,nhưng ông ta vẫn yên vị và nhân dân chỉ nhận ở ông có lời xin lỗi trước QH mà thôi, lại thêm một chuyện buồn cười khi ông được được Vnexpress cùng hàng loạt báo chí VN bầu chọn ông là một người sáng giá nhất năm 2010 của VN và Châu Á.

Nguyên do nào dẫn tình trạng xã hội VN bi đát như thế này, tất cả cũng chỉ vì hệ thống độc tài, độc đảng mà ra khiến cho ông Nguyễn Văn An cựu chủ tịch QH khóa X đã thẳng thắn đòi hỏi BCT đảng phải mạnh dạng sửa lỗi hệ thống trong đảng, ông phát biểu trong lần trò chuyện với các tướng lãnh lão thành của đảng là hiện nay chế độ của ta là đảng chủ chớ không phải dân chủ bởi vì, tất cả các chức danh và mọi sự điều hành của chính phủ đều do đảng ấn định hết, còn QH chẳng qua chỉ là giữ vai trò trợ lý cho đảng mà thôi. Vừa qua, biên bản cuộc họp của 20 nhà trí thức ưu tú trong đảng dưới sự chủ trì của cựu phó thủ tướng Trần Phương gởi BCH trung ương đảng với lời nhận định: CNCS, CNXH và kinh tế thị trường định hướng CNXH là đầy dẫy cái sai và quá mơ hồ.

Hiện tại, đa số các tướng lãnh lão thành cách mạng, nhân hào trí thức trong đảng và trong nhân dân, tất cả đều muốn đảng phải đi theo con đường dân chủ đa nguyên nếu đảng muốn tiếp tục tồn tại trong lòng dân tộc, chỉ có con đường dân chủ đa nguyên mới cứu đất nước khỏi phải rơi vào bàn tay TQ, mới cứu dân tộc thoát khỏi cảnh lầm than đen tối. Quý vị và tôi cũng như các nhà đấu tranh dân chủ đã và đang trong tầm ngắm của quý vị, đã và đang bị quý vị theo lệnh của cấp trên đàn áp không nương tay, tất cả chúng ta đều là những đứa con yêu của mẹ VN, đều có cùng màu da, cùng dòng máu Lạc Hồng, nếu vì một chủ nghĩa ngoại lai lạc hậu mà coi nhau như kẻ thù là phản lại truyền thống của dân tộc, là bất hiều với tổ tiên, khi quý vị vì trung thành với đường lối của đảng mà ra tay đàn áp thô bạo đối với các nhà đấu tranh dân chủ ôn hòa, có khi nào quý vị tự thẹn với lương tâm của mình không?

Lời chỉ dạy của Đức Phật: "ở trên đời có 2 hạng người đáng kính trọng. Hạng thứ I không bao giờ phạm lỗi, hạng thứ 2 phạm lỗi nhưng biết lỗi và thành tâm sửa chữa không tái phạm". Người tù thế kỷ Trương Văn Sương dù bị đảng đầy đọa trong lao tù suốt 33 năm dài dở sống dở chết, đang bệnh nặng và khi được đảng tạm tha về nhà 1 năm để chữa bệnh, khi trả lời phỏng vấn của PV đài RFA vẫn không có lời thù hận, trái lại ông hy vọng là người VN phải thương yêu nhau để cùng nhau xây dựng đất nước tiến lên ngang tầm thế giới. Còn người hùng Nguyễn Hữu Cầu hiện đang trong lao tù của đảng cũng có số năm tù thế kỷ như ông Trương Văn Sương, cũng đang bệnh nặng và mù một mắt, mắt còn lại thì mờ mờ sắp mù nữa, nhưng qua lời kể của đứa con gái trong những lần thăm nuôi, ông rất mong sẽ có một ngày các nhà lãnh đạo CSVN thể hiện tình yêu nước, yêu dân, thực hiện tự do, dân chủ và công bằng.

Khi những dòng chữ này đến với quý vị cũng là lúc nhân dân các nước Bắc Phi đang sôi sục xuống đường lật đổ ách cai trị của các nhà độc tài, khởi đầu từ Tunisia, lan sang Ai Cập, đến Yemen, Algerie, Sudan, rồi sẽ đến Morocco, Lybia,...

Chẳng ai có thể đoán trước được bao lâu nữa "hương lài Tunisia" sẽ lan tỏa đến các nước Á Châu độc tài như Miến Điện, Việt Nam, Trung Quốc, Bắc Hàn hay Cu Ba chẳng hạn. Có một điều, từ Đông sang Tây, Âu sang Á, khi quân đội được sử dụng để đàn áp người biểu tình, thì hầu như họ từ chối bắn vào dân lành tay không tấc sắc, bởi vì nhiệm vụ của quân đội là bảo vệ đất nước chứ không phải bắn vào chính người dân mình (Trường hợp vụ Thiên An Môn năm 1988 có lẽ là một ngoại lệ, vì là quân đội cộng sản chăng?). Nếu cuộc "cách mạng Hoa Sen" xảy ra tại Việt Nam, liệu quý vị có mù quáng xả súng bắn vào đám đông đang biểu tình không? Nên nhớ rất có thể trong đám đông này có thân nhân của quý vị.

Thiết tưởng bấy nhiêu cũng đủ cho quý vị là những chiến sĩ trong lực lượng quân đội nhân dân, công an nhân dân hiểu và suy nghĩ lại chính mình.


Sài Gòn, những ngày cuối năm Canh Dần 2010
Trần Bảo Việt



Người Quốc Gia là những người đặt Tổ Quốc lên bản vị tối cao, tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cả chính bản thân mình.


Chùa Liên Trì tổ chức tiệc Tất Niên và phát quà cho Bệnh Nhi ung bướu

Chùa Liên Trì  tổ chức tiệc Tất Niên và phát quà cho Bệnh Nhi ung bướu

và TPB-VNCH để mừng xuân Tân Mão!

Lê Thị Kim Thu thực hiện

 

 

Ngày 30-01-2011, Chùa Liên Trì đã tổ chức tiệc Tất Niên và phát quà cho Bệnh Nhi ung bướu và TPB-VNCH để mừng xuân Tân Mão! 

Buổi phát quà đông đảo có khoảng hơn 400 người người tham dự gồm có bịnh nhi và phụ huynh; Thương Phế Binh Việt Nam Cộng Hòa cùng thân nhân; và phật tử. 

Ngoài ra còn có cụ Lê Quang Liêm, Hội Trưởng Trung Ương Phật Giáo Hòa Hảo Thuần Túy; hai nữ tu ở Dòng Đức Mẹ Đồng Tâm Sài Gòn; MS Hoàng ở Đồng Nai (nổi tiếng với bài thơ "Con khỉ"); các tù nhân lương tâm gồm KS Trương Minh Nguyệt, KS Ngọc và 4 anh em khác; nhà Dân Chủ Luật Gia Tạ Phong Tần; các vị bác sĩ bịnh viện Ung Bướu; các thiện nguyện viên và đặc biệt có những vị khách không mời mà đến đó là An ninh Mật vụ đến quay phim, chụp ảnh, ghi chép làm "kỷ niệm".

Phần mở đầu, Hòa Thượng Thích Không Tánh nói lên mục đích, trân trọng giới thiệu quý khách, đọc danh sách và cảm ơn quý ân nhân tại hải ngoại đã giúp đở để có buổi tất niên hôm nay.

Trong phần phát biểu, cụ Lê Quang Liêm, một lần nữa khẳng định lập trường của mình là phải tranh đấu đòi quyền làm người vì... chúng ta là nạn nhân của chế độ cộng sản. Câu nói này làm cho anh em TPB cũng như gần hết đồng bào tham dự nức lòng mong đợi. Cũng cùng câu này đã làm cho An ninh, Mật vụ xanh mặt gục đầu... 

Quà đã phát có 279 phần quà 400,000 đồng VN, được chia cho 125 em bịnh nhi ung bướu, mỗi phần quà là bì thư 400,000 đồng + con gấu bông và hộp mức. Chia cho 75 anh em TPB/VNCH có phiếu báo trước, 400,000 đồng VN + 1 đòn bánh tét và hộp mứt. Phần còn lại dành cho những anh em đến mà không có phiếu báo nhưng vì số anh em quá đông nên số phần còn lại đành phải chia làm đôi, có nghĩa là 79 phần thành ra 158 phần an ủi, mỗi phần 200,000 đồng VN và đòn bánh tét hoặc hộp mức. Buổi phát quà chia làm 2 phần. Buổi sáng dành cho các em bịnh nhi ung bướu, buổi trưa dành cho TPB/VNCH. Trước khi nhận quà, mọi người được nhà chùa thết đãi bữa cơm chay chu đáo thịnh soạn do các phật tử hảo tâm nấu nướng và phục vụ (xin cảm ơn tấm lòng từ thiện của ban trai soạn). Ngoài những phần quà đã định, với tấm lòng nhân ái, HT TKT đã bỏ tiền riêng tặng thêm tiền xe cho những anh em ở xa, những người đến trể, các cụ già, trẽ em nghèo...

Buổi phát quà rất thành công vì có sự đóng góp công sức chân tình của HT, phật tử và thiện nguyện viên với cái tâm từ bi. Nhưng cũng có một vài điều đáng "lưu ý" vì sự "đóng góp công sức" của các An ninh, Mật vụ. Họ đã "tận tình làm công tác" ghi chép, thâu lại những "hình ảnh câu nói nhạy cảm" của cụ Lê Quang Liêm. Vì vậy, không biết buổi phát quà lần sau có "hoành tráng", "đạt được chỉ tiêu" hay không? Các anh em về nhà có "tự động tự giác" rút lui không? Trời thì không biết, nhưng Công an thì biết!!! Để chứng minh điều này, xin nói thêm là có những thân hữu, ân nhân gởi tiền về HT qua Western Union, điện thoại báo tin đến nhận tiền, thì khi đến, WU nói là đã trả lại cho người gởi (chắc ai đó nghe lén điện thoại rồi bảo WU trả tiền lại cho người gởi). Còn một số Dịch vụ thì bị Công an cấm không cho chuyển tiền cho HT. Có một phật tử nhận chuyển tiền dùm thì bị CA kêu lên "làm việc" hăm he... 

Thay đổi bề ngoài, "quên quá khứ, xoá bỏ hận thù", nhưng bản chất không bao giờ thay đổi, "giết tận, diệt tiệt". Ai tin ai thì cứ tin!!!



 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 



--

Người Quốc Gia là những người đặt Tổ Quốc lên bản vị tối cao, tối cao có nghĩa là trên tất cả mọi vật, kể cả tôn giáo, đảng phái, và cả chính bản thân mình.