Monday, May 2, 2016

Nhật Ký Biển Đông: Thế Giới Ngày Mai Chưa Biết Ra Sao

Nhật Ký Biển Đông: Thế Giới Ngày Mai Chưa Biết Ra Sao

Trong khi nước Mỹ chìm ngập trong cuộc tranh cử sơ bộ bầu tổng thống đầy vui nhộn, hào hứng pha lẫn bạo động, biểu tình đập phá, thủ đoạn tàn độc, bôi lọ, chụp mũ, vận động ngấm ngầm, chơi nhau sát ván "hạ thủ bất lưu tình" giữa các đối thủ và các "dark horse" lợi dụng cơ hội không ai đủ số đại biểu quy định, âm thầm núp trong bóng tối nhảy ra "cuỗm hết"...

Nhật Ký Biển Đông hai tuần cuối Tháng Tư ghi nhận những chuyển biến quan trọng như sau:

Tình hình thế giới:
- AFP ngày 16/4/2016: "Bộ Trưởng Nội Vụ Bỉ Jan Jambon nói rằng một số đáng kể người Hồi Giáo ở Bỉ đã nhảy múa để hoan hô cuộc tấn công khủng bố ngày 22/3/2016 vào phi trường và hệ thống xe điện ngầm làm 32 người chết và trên 200 người bị thương. Họ kết tội chính sách hội nhập người Hồi Giáo vào xã hội là thất bại."

Tôi không phải là người chống Hồi Giáo, nhưng hành động như vậy là không thể chấp nhận được. Tín đồ Hồi Giáo, Thiên Chúa Giáo hay Phật Giáo đều là con người. Mà con người thì phải có lương tâm. Lương tâm có trước tôn giáo. Chẳng hạn thời kỳ Hùng Vương của Việt Nam cách đây 5000 năm, chưa tôn giáo nào du nhập vào Việt Nam nhưng đã có Nhân-Nghĩa-Lễ-Trí-Tín trong đó Nhân là tình thương giữa con người và con người. Mặc Địch/Mặc Tử  đời Xuân Thu Chiến Quốc trước Chúa Jesus 600 năm đã xiển dương Thuyết Kiêm Ái. Do đó, dù tôn giáo mất nhưng lương tâm vẫn còn. Chẳng lẽ theo tôn giáo rồi hủy diệt lương tâm sao?

Trong khi đó theo Reuters ngày 17/4/2016, Bà Beatrix von Storch- phát ngôn viên của phong trào chống di dân gọi là "Giải Pháp Khác Cho Đức Quốc" (Alternative for Germany ) nói rằng, "Tự thân Hồi Giáo là một ý thức hệ chính trị (*) và nó không thích hợp/trái chống với hiến pháp." Phong trào này yêu cầu ban hành luật cấm xây  ngọn tháp trên thánh đường Hồi Giáo và áo phủ kín mặt của phụ nữ.

- Reuters ngày 16/4/2016: "Hàng chục ngàn người Ai Cập phẫn nộ bởi Tổng Thống Sisi quyết định trao hai hòn đảo ở Hồng Hải cho Ả Rập Sê-út (để đổi lấy hỗ trợ kinh tế) họ đòi lật đổ chính quyền và hô vang các khẩu hiệu của Mùa Xuân Ả Rập nổi dậy chống Ô. Mubarak năm 2011. Cuộc biểu tình phản đối này cho thấy sự chỉ trích ông tướng Sisi đang gia tăng vì nền kinh tế èo uột, không còn được công chúng hỗ trợ rộng rãi giúp ông săn lùng và bắt giam cả ngàn đối thủ chính trị khi ông nắm quyền vào năm 2013. Cuộc biểu tình lại bùng phát trở lại vào ngày 26/4/2016."

Hiện nay Nhật Bản đang cần cái "ô dù" che chở của Mỹ để đối đầu với Hoa Lục cho nên Hoa Kỳ bảo sao, Nhật Bản phải nghe vậy. Đây là nỗi khổ tâm của Nhật Bản. Theo lệnh của Hoa Thịnh Đốn, Nhật Bản ban hành cấm vận Nga vì chuyện xa tít tận Ukraina khiến Nga tức giận đem quân và hệ thống hỏa tiễn vào Quần Đảo Kuril mà Nhật Bản gọi là "Biên cương phía bắc" khiến Nhật cùng lúc lưỡng bề thọ địch. Nhật Bản nhìn thấy mối nguy cho nên nhiều lần tính làm hòa với Nga nhưng đều thất bại vì Mỹ không cho phép. Cho nên có một định luật bất biến là: Nếu bạn nhờ một đại cường che chở về an ninh cho bạn thì nhất định bạn sẽ mất chủ quyền và sẽ phải làm việc theo sự sai bảo của đại cường đó. Nhật Bản là một cường quốc với niềm tự hào rất lớn mà còn phải khuất phục Mỹ thì hà huống gì Phi Luật Tân – một nước nghèo khổ đang phải nương tựa vào Mỹ để tồn tại. Rồi đây đất nước Phi Luật Tân sẽ chẳng khác gì Phi Luật Tân thời Vietam War khi cả chục căn cứ quân sự khổng lồ -hải quân lẫn không quân Mỹ hiện diện trong nước. Ôi thân phận ngàn đời của các nước nhỏ vẫn là như vậy! Do đó, bài học để đời là phải tự lực tự cường. Nhờ vả vào ngoại bang, hoặc rước ngoại bang vào nhà – dù bất cứ ngoại bang nào - cũng đều là thảm họa. Tin tức mới nhất cho biết Ô. Abe đã cố gắng "vượt qua hàng rào cản" của Mỹ để gặp Ô. Putin vào Tháng Năm này tại khu nghỉ mát Sochi.
Hô hô! Mùa Xuân Ả Rập và Cách Mạng Maidan-Ukraina! Cách mạng rồi lại hô hào lật đổ cách mạng. Nhưng khổ một nỗi, khi người dân thấy không ưng ý một chút thì hăng hái hô hào đòi "cách mạng". Cách mạng, lật đổ rồi chỉ vài tháng sau là vỡ mộng vì "Tránh vỏ dưa, gặp vỏ dừa". Đời là vậy! Vết xe đổ của lịch sử cứ muôn đời lập đi lập lại. Cách mạng ơi! Tao sợ mày lắm! Thà cứ từ từ chuyển hóa thì chắc ăn hơn "cách mạng" lật đổ, thanh trừng, phá nát. Cứ thử xem lại hình ảnh một số dân Iraq reo hò khi kéo xập tượng Ô. Saddam Husein, giết chết Ô. Gaddafi…bây giờ họ ra sao và đất nước Iraq, Libya như thế nào.

- Reuters ngày 16/4/2016: "Chủ Tịch Raul Castro cảnh cáo người dân Cuba rằng Hoa Kỳ quyết định dứt điểm cuộc cách mạng xã hội qua việc khôi phục quan hệ ngoại giao và cuộc thăm viếng của Tổng Thống Obama và rằng chế độ Cộng Sản độc đảng là thiết yếu để bảo vệ chế độ. Đứng trước tấm ảnh không lồ của ông anh Fidel Castro để kỷ niệm Đại Hội Đảng trong năm năm, Ô. Castro nói rằng, "Chúng ta phải cảnh giác ngày hôm nay và luôn luôn cảnh giác."

Như tôi đã nói trước đây, ngoại trừ Ô. Fidel Castro và Ô. Raul Castro chết mà không có người thừa kế, giống như Việt Nam - Cuba chỉ đổi mới kinh tế, cải cách chính trị chứ không bao giờ thay đổi chế độ. Cải cách chính trị có nghĩa là "có thể" có một vài người ngoài đảng được đề cử vào Quốc Hội hay nắm giữ một số chức vụ hành chánh có tính "chuyên môn", tư hữu hóa một số định chế tài chính như ngân hàng hoặc một số công ty đang do Nhà Nước quản trị.

- Sputnik News ngày 16/4/2016: "Đại diện chính thức của Bộ Ngoại Giao Nga, Bà Maria Zakharova tuyên bố rằng Thủ Tướng Nhật Bản Shinzo Abe đã hủy bỏ kế hoạch thăm Nga dưới áp lực của Hoa Kỳ."

Hiện nay Nhật Bản đang cần cái "ô dù" che chở của Mỹ để đối đầu với Hoa Lục cho nên Hoa Kỳ bảo sao, Nhật Bản phải nghe vậy. Đây là nỗi khổ tâm của Nhật Bản. Theo lệnh của Hoa Thịnh Đốn, Nhật Bản ban hành cấm vận Nga vì chuyện xa tít tận Ukraina khiến Nga tức giận đem quân và hệ thống hỏa tiễn vào Quần Đảo Kuril mà Nhật Bản gọi là "Biên cương phía bắc" khiến Nhật cùng lúc lưỡng bề thọ địch. Nhật Bản nhìn thấy mối nguy cho nên nhiều lần tính làm hòa với Nga nhưng đều thất bại vì Mỹ không cho phép. Cho nên có một định luật bất biến là: Nếu bạn nhờ một đại cường che chở về an ninh cho bạn thì nhất định bạn sẽ mất chủ quyền và sẽ phải làm việc theo sự sai bảo của đại cường đó. Nhật Bản là một cường quốc với niềm tự hào rất lớn mà còn phải khuất phục Mỹ thì hà huống gì Phi Luật Tân – một nước nghèo khổ đang phải nương tựa vào Mỹ để tồn tại. Rồi đây đất nước Phi Luật Tân sẽ chẳng khác gì Phi Luật Tân thời Vietam War khi cả chục căn cứ quân sự khổng lồ -hải quân lẫn không quân Mỹ hiện diện trong nước. Ôi thân phận ngàn đời của các nước nhỏ vẫn là như vậy! Do đó, bài học để đời là phải tự lực tự cường. Nhờ vả vào ngoại bang, hoặc rước ngoại bang vào nhà – dù bất cứ ngoại bang nào - cũng đều là thảm họa. Tin tức mới nhất cho biết Ô. Abe đã cố gắng "vượt qua hàng rào cản" của Mỹ để gặp Ô. Putin vào Tháng Năm này tại khu nghỉ mát Sochi.

- Business Insider ngày 17/4/2016: "Ả Rập Sê-út đe dọa  bán đổ bán tháo 750 tỉ đô-la cổ phiếu, công khố phiếu của Hoa Kỳ nếu quốc hội Hoa Kỳ thông qua đạo luật gọi là "Quy Trách Nhiệm Cho Những Kẻ Đỡ Đầu Khủng Bố" (Justice Against Sponsors of Terrorism Act) khiến nạn nhân của của cuộc tấn công vào World Trade Center ngày 11/9/2001 tại Nữu Ước có thể kiện Ả Rập Sê-út để đòi bồi thường vì Ả Rập Sê-út đã đỡ đầu cho nhóm khủng bố này." Hồ sơ mật về sự can dự của Ả Rập Sê-út bị che dấu từ thời Tổng Thống Bush Con tới Ô. Obama vì sợ đụng chạm tới Ông Con Trời Dầu Hỏa và cũng là đồng minh chí cốt của Mỹ. Nếu một nước khác mà can dự vào vụ động trời như vậy thì đã tan xác với Mỹ rồi, như A Phú Hãn chẳng hạn. Chính vì thế mà Ô. Obama đã phải vội trấn an hoặc xin lỗi, hoặc năn nỉ Ả Rập Sê-út bằng cuộc viếng thăm Vua Salman ngày 20/4/2016. Hiện nay Ả Rập Sê-út cũng đang phải vay nợ 100 tỉ đô-la để bù đắp ngân sách thiếu hụt vì hạ giá dầu, mua sắm quá nhiều vũ khí và tốn kém trong cuộc chiến Yemen và Syria.

- Boston Globe ngày 17/4/2016: Với tiêu đề,"Học thuyết của Obama đã làm cho thế giới nguy hiểm hơn" (The Obama doctrine has made the world more dangerous) bài báo viết, "Năm năm trước đây, Tổng Thống Obama ngợi ca chiến dịch quân sự tại Libya lật đổ Moammar Khadafy như là một trong những chiến thắng của sách lược ngoại giao trong nhiệm kỳ tổng thống của ông. Ngày hôm nay ông lại nói Libya là một sai lầm tệ hại nhất. Nhưng dù điểm của ông có tụt từ A (ưu) xuống thành F (liệt), chủ trương "giật dây từ đằng sau" của ông - một kiểu nói khéo cho sự thụ động và chối bỏ của Hòa Kỳ- vẫn không nhúc nhích (thay đổi). Ngày mà Khadafy bị giết -Tháng 10, 2011, Ô. Obama khoe một vòng chiến thắng, " Những phi công dũng cảm của chúng ta đã bay trên bầu trời Libya, những thủy thủ của chúng ta đã cung ứng hỗ trợ ven bờ biển, và sự lãnh đạo của NATO đã giúp điều khiển liên minh," rồi ông tuyên bố, "Không cần một binh sĩ đặt chân lên đất Libya chúng ta đã đạt được những mục tiêu. Nhưng Ô. Obama đã lầm, Libya lập tức vở toang và trở nên bạo động. Libya trở thành mảnh đất khô cằn của khủng bố nơi mà hơn 10,000 bị giết hại- trong đó có cả đại sứ Christopher Stevens và ba đồng sự. " (Five years ago, President Obama hailed the military campaign in Libya that toppled Moammar Khadafy as one of the foreign policy triumphs of his presidency. Today he calls Libya his worst mistake. But though he may have changed his grade from an A to an F, his commitment to "leading from behind" — a euphemism for American passivity and abdication — hasn't budged. On the day Khadafy was killed, in October 2011, Obama took a victory lap. "Our brave pilots have flown in Libya's skies, our sailors have provided support off Libya's shores, and our leadership at NATO has helped guide our coalition," he declared. "Without putting a single US service member on the ground, we achieved our objectives.He was wrong. Libya soon imploded into chaos and violence. It became a terrorist badlands, where more than 10,000 people have been murdered — including US Ambassador Christopher Stevens and three of his colleagues…)

Bài báo không kết luận nhưng chính vì Ô. Obama giết Ô. Khadafy còn Ô. Bush Con và Tony Blair giết Ô. Saddam Hussein mà khủng bố lẫn thánh chiến lan tràn khắp thế giới ngày hôm nay. Cũng không oan khi  Ô. Putin nói rằng Mỹ đang chống lại cái do Mỹ tạo ra và lại còn đòi độc quyền chống nữa chứ. Muốn chống khủng bố phải đứng về phe Mỹ hoặc được Mỹ cho phép mới được chống khủng bố. Đời sao trớ trêu lắm thế? Chuyện Mỹ chống lại cái do Mỹ tạo ra làm chúng ta nhớ đến nhân vật Lão Ngoan Đồng Chu Bá Thông trong Thần Điêu Đại Hiệp. Lão Ngoan Đồng võ công siêu quần không ai địch nổi, ngồi buồn trong hang không biết làm gì bèn nghĩ ra cách Tay Phải đánh nhau với Tay Trái cho vui. Dĩ nhiên Chu Bá Thông vui. Nhưng chưởng lực hùng hậu phát ra làm cát chạy đá bay và "ruồi muỗi chết". Nhưng "ruồi muỗi" chết thì ráng mà chịu. Kiện ai bây giờ?

- AP ngày 18/4/2016: "Hoa Kỳ đồng ý triển khai thêm 200 quân và gửi trực thăng vũ trang Apache tới Iraq lần đầu tiên để chống lại lực lượng Nhà Nước Hồi Giáo - một đợt tăng quân lớn trong gần một năm." Từ " The Iraq War is over" tới gửi đặc nhiệm, giờ đây trên 4000 lính Mỹ đã có mặt tại Iraq và trong tương lai chưa biết bao nhiêu lính Mỹ sẽ lại đổ vào đây? Vở kịch can dự vào chiến tranh Iraq cũ lại tái diễn thêm năm, mười năm nữa chăng?

Lịch sử thế giới chứng tỏ rằng, di dân hàng loạt, đạo quân ngoại bang đông đảo chiếm cứ hoặc đóng quân lâu dài tại một đất nước khác tôn giáo- thì trong vòng một hai chục năm, tôn giáo dòng chính của đất nước đó sẽ bị hủy hoại hoặc biến mất và khi quân ngoại bang rút đi, đất nước sẽ chia cắt theo lằn ranh tôn giáo. Cho nên đất nước bị đô hộ, rước quân ngoại bang vào, hoặc cho di dân ồ ạt một khối lượng người khác tôn giáo… là thảm họa trông thấy trước mắt…từ một đất nước Hồi Giáo sẽ biến thành Thiên Chúa Giáo, từ đất nước Thiên Chúa Giáo sẽ biến thành Hồi Giáo và đất nước Phật Giáo sẽ biến thành Hồi Giáo, Thiên Chúa Giáo hay Tin Lành.
- AP ngày 19/4/2016: "Các chiến binh Taliban có vũ trang đã phối hợp một cuộc tấn công vào cơ quan an ninh tại Thủ Đô Kabul của A Phú Hãn vào sáng ngày hôm nay làm ít nhất 28 người chết, 320 bị thương. Cuộc tấn công bao gồm xe bom tự sát dường như để đánh vào một cơ quan giống như Sở Mật Vụ Mỹ cung cấp nhân viên để bảo vệ các giới chức cao cấp của chính phủ."

- AFP ngày 19/4/2016: "Một thành viên của nội các Thụy Điển gốc Thổ Nhĩ Kỳ từ chức vì đã so sánh hành vi của Do Thái đối với người Palestines giống như Đức Quốc Xã đối xử với người Do Thái." Trong khi đó tại Hoa Thịnh Đốn, Phó Tổng Thống Mỹ Joe Biden đã bày tỏ thất vọng lớn đối với chính quyền Do Thái và nói rằng Thủ Tướng Benjamin Netanyahu và nội các của ông đã dẫn dắt Do Thái đi vào con đường sai trái- một sự chỉ trích hiếm hoi nhắm vào một đồng minh chí cốt của Hoa Kỳ tại Trung Đông. (qua việc xây dựng các khu định cư để chiếm đất của người Palestines) Theo Newsweek ngày 27/4/2016,  "Hội Đồng Bảo An LHQ đồng thuận bác bỏ tuyên bố chủ quyền của Do Thái đối với Cao Nguyên Golands mà Do Thái chiếm giữ trong cuộc chiến 1967 và nói rằng Golan Heights thuộc về Syria. Đây là lời tuyên bố nghiêm khắc đối với Do Thái." Do Thái đúng là "chơi cha" thiên hạ. Vừa chiếm đất của Palestines nay lại đòi chiếm đất của Syria.

- AP ngày 22/4/2016: "Người quản trị cơ quan không gian của Bắc Kinh cho biết họ đang tiến hành nhanh chương trình đầy tham vọng là  phóng một chiếc xe sáu bánh đổ bộ lên Hỏa Tinh để khám phá hành tinh này vào năm 2020. Hiện nay trên thế giới chỉ có hai quốc gia Mỹ và Trung Quốc là có khả năng phóng một hỏa tiễn có mang theo một chiếc xe để khảo sát địa chất của Hòa Tinh. Và Trung Quốc cũng trở thành quốc gia đầu tiên trên trái đất này khám phá "phía bên kia" (dark side) của Mặt Trăng."

- Reuters (Hanover, Đức) ngày 25/4/2016: "Tổng Thống Obama nói rằng Phương Tây cần duy trì cấm vận Nga do cuộc khủng hoảng Ukraine cho đến khi nào Mạc Tư Khoa thi hành đầy đủ cái gọi là thỏa hiệp Minsk. Ô. Obama nói thêm, tôi muốn giao hảo với Nga và đã kiến tạo khá nhiều mối liên hệ tốt với Nga nhưng chúng ta cần duy trì lệnh cấm vận cho đến khi nào Nga thi hành đầy đủ thỏa hiệp nói trên."

Thực ra thỏa hiệp Minsk chỉ là cái cớ. Cấm vận là chiến lược của Mỹ cô lập và làm suy yếu Nga trong cuộc Chiến Tranh Lạnh tranh giành ảnh hưởng toàn cầu cho nên nó có thể kéo dài vài chục năm nữa hoặc nó sẽ chấm dứt khi Hoa Kỳ có tổng thống mới hoặc Âu Châu thấy thiệt hại và quá căng thẳng với Nga cho nên tự động "xé rào". Ngày 25/4/2016, Business Insider cho biết Hoa Kỳ đã gửi phi cơ chiến đấu tối tân F-22 Raptor tới Lỗ Ma Ni và 4000 quân tới Ba Lan như một dấu hiệp phô trương sức mạnh với Nga.

- AP (Budapest) ngày 25/4/2016: "Thủ Tướng Hung Gia Lợi Viktor Orban nói rằng hiến pháp Hung ngăn cấm "Hồi Giáo hóa" đất nước vì văn kiện này nhằm bảo vệ ngôn ngữ và văn hóa của Hung. Hiến pháp buộc chính quyền ngăn chặn bất cứ cuộc di dân hàng loạt khiến xâm phạm tới những nguyên tắc này."

Lịch sử thế giới chứng tỏ rằng, di dân hàng loạt, đạo quân ngoại bang đông đảo chiếm cứ hoặc đóng quân lâu dài tại một đất nước khác tôn giáo- thì trong vòng một hai chục năm, tôn giáo dòng chính của đất nước đó sẽ bị hủy hoại hoặc biến mất và khi quân ngoại bang rút đi, đất nước sẽ chia cắt theo lằn ranh tôn giáo. Cho nên đất nước bị đô hộ, rước quân ngoại bang vào, hoặc cho di dân ồ ạt một khối lượng người khác tôn giáo… là thảm họa trông thấy trước mắt…từ một đất nước Hồi Giáo sẽ biến thành Thiên Chúa Giáo, từ đất nước Thiên Chúa Giáo sẽ biến thành Hồi Giáo và đất nước Phật Giáo sẽ biến thành Hồi Giáo, Thiên Chúa Giáo hay Tin Lành.

- CNN ngày 25/4/2016: "Giới chức quốc phỏng Na Uy đang điều tra để tìm hiểu xem tại sao một phi công Na Uy lái máy bay F-16 lại bắn vào đài kiểm soát không lưu trúng ba người trong một cuộc thực tập trên một hòn đảo ở ngoài khơi, điều chưa từng xảy ra bao giờ."

Một đất nước hiền hòa như Na Uy chưa bao giờ nếm mùi chiến tranh sao có chuyện lạ như vậy? Hay ông phi công này buồn quá, bắn vào đài kiểm soát không lưu chơi cho đỡ buồn? Có lẽ sau biện pháp kỷ luật hoặc truy tố ra tòa án quân sự, nên gửi ông ta tới Iraq, Syria, Afghanistan để ông ta tha hồ bắn phá.

- Reuters ngày 25/4/2016: "Hội Đổng Bảo An LHQ lên án vụ Bắc Triều Tiên thử nghiệm phóng hỏa tiễn đạn đạo từ tàu ngầm. Còn Bắc Triều Tiên thì cho rằng đây là cuộc thành công lớn để thêm phương tiện để tấn công bằng vũ khí nguyên tử." (that provided one more means for powerful nuclear attack.)

- Washington Post ngày 25/4/2016: "Theo sự xác nhận của thủ tướng Gia Nã Đại, chiếc đầu bị quăng ra ngoài đường phố ở nam Phi Luật Tân là của một công dân Gia Nã Đại bị bắt cóc và đã bị chặt năm giờ sau khi hạn nộp tiền chuộc 6.5 triệu đô-la cho mỗi đầu người đã qua."

Nếu ai bị Nhà Nước Hồi Giáo hoặc các nhóm "Islamist" bắt cóc, chắc chắn sẽ bị chặt đầu vì Tây Phương bao gồm Mỹ và Âu Châu, Úc Châu, Gia Nã Đại có luật không bao giờ thương lượng với quân khủng bố - ở đây là nộp tiền chuộc. Nếu gia đình nộp tiền chuộc để cứu mạng sẽ bị truy tố ra tòa. Do đó nhiều bậc cha mẹ khi coi các đoạn phim chặt đầu con mình trên hệ thống liên mạng toàn cầu…chỉ có nước khóc ròng chứ không thể làm gì hơn. Đời nay sao nhiều chuyện trớ trêu, nghiệt ngã quá!

- Reuters ngày 26/4/2016: "Pháp đã loại được hai đối thủ Nhật Bản và Đức trong cuộc đấu thầu đóng 12 tàu ngầm trị giá 40 tỉ đô-la cho Úc Đại Lợi- một trong những khế ước quốc phòng thu lợi về cho Pháp lớn nhất thế giời. Các tàu ngầm này sẽ được đóng ở miền nam nước Úc."

Rõ ràng đây là cuộc chạy đua vũ trang của Úc để đối phó với sự đe dọa của Trung Quốc nhưng chắc chắn sẽ gây lo ngại cho Nam Dương. Rồi đây Nam Dương cũng sẽ phải mua sắm thâm tàu ngầm hoặc máy bay săn tầu ngầm.

- AP (Yangon) ngày 28/4/2016: "Các vị sư đã cùng với khoảng ngàn người biểu tình bên ngoài Tòa Đại Sứ Hoa Kỳ tại Miến Điện để phản đối và yêu cầu ngưng sử dụng danh từ "Rohingya" để nói về sắc dân thiểu số Hồi Giáo. Nhóm biểu tình cho rằng sắc dân này phải gọi là "Bengali" và phải coi họ là di dân từ Bangladesh. Gia đình của nhóm thiểu số này đã sống ở đây qua nhiều thế hệ. Miến Điện không công nhận họ là sắc dân thiểu số của đất nước, không cho họ quốc tịch và những quyền lợi căn bản. Những cuộc bạo động bùng phát do tranh chấp về đất đai và tài nguyên tại bắc Rakhine nơi có khoảng 1 triệu dân Rohinga/Bengali sinh sống. Khoảng 100,000 người đã phải rời bỏ nhà cửa và hiện đang sống trong các trại tiếp cư đầy thiếu thốn."

Vấn nạn ở đây là Bangladesh cũng không công nhận họ, cho nên họ trở thành vô tổ quốc. Và cũng không một quốc gia nào nhận cho họ định cư, cho dù hai nước lân cận là Nam Dương và Mã Lai đều là hai quốc gia Hồi Giáo vì cùng là Hồi Giáo nhưng khác hệ phái, khác văn hóa, rước vào sẽ là thảm họa. Còn rước 1 triệu dân Hồi Giáo vào một quốc gia Phật Giáo, Tin Lành hay Thiên Chúa Giáo cũng sẽ là đại họa sau này. Ôi! Tôn giáo là gì mà chia rẽ con người ghê gớm thế?

- International Business Times ngày 28/4/2016: "Theo nguồn tin từ Ngũ Giác Đài Hoa Kỳ, Trung Quốc đã bắn thử thành công hỏa tiễn siêu âm DF-2F (Đông Phong) với tốc độ 7000 dặm/giờ (11,000km/giờ). Nếu được xác nhận, đây là lần thành công thứ bảy của DF-2F chỉ vài ngày sau khi Nga thử nghiệm thành công hỏa tiễn siêu âm."

- Business Insider ngày 28/4/2016: "Hãng thông tấn Tass cho biết Hoa Lục và Nga sẽ gia tăng những cuộc thao diễn quân sự để tăng cường an ninh và hợp tác giữa những căng thẳng vì tranh chấp lãnh thổ tại Biển Đông gia tăng. Bộ Trưởng Quốc Phòng Nga Sergei Shoigu đã đưa ra một kế hoạch như vậy trong cuộc họp với người đồng cấp Thường Vạn Toàn. Ô. Shoigu nói, "Chúng tôi đánh giá cao những cuộc tiếp xúc của cả hai phía trên tầm mức quốc gia và quốc phòng. Năm nay chúng ta sẽ tổ chức thêm những cuộc tập trận và những hoạt động nhiều hơn năm ngoái." Rõ ràng bị chèn ép, Nga đã liên kết với Hoa Lục để chống lại Mỹ và NATO.

Nhận xét thật chính xác. Nếu sức mạnh hải quân, không quân lẫn hỏa tiễn của Hoa Lục giống như thời 1974 khi Hoa Lục cưỡng chiếm Hoàng Sa của Việt Nam thì Hoa Kỳ đã nghiền nát Trung Quốc ở Biển Đông rồi. Xin nhớ cho, trong cuộc khủng hoảng Kim Môn và Mã Tổ năm 1958, để ủng hộ Đài Loan, tàu chiến Hoa Kỳ tiến sát vào bờ biển Trung Hoa chỉ có ba hải lý. Thế nhưng chính những vũ khí tối tân và tiềm năng quân sự quá lớn của Hoa Lục ngày nay khiến Mỹ cứ lằng nhằng ở Biển Đông để mua thời gian và không dám tiến hành một cuộc chiến tranh tổng lực để đánh bại Trung Quốc và tái bá chủ Biển Đông như từ 1945 tới 1975.  Học thuyết quân sự hiện nay dạy rằng: Muốn phòng thủ từ xa, bạn  phải có nhiều hạm đội với HKMH và tàu ngầm "lảng vảng" ở những biển lớn như Thái Bình Dương và Đại Tây Dương. Nếu không có khả năng phòng thủ từ xa thì bạn phải có chiến lược không cho kẻ thù đến gần/chống tiếp cận. Muốn thế, bạn phải có một hệ thống hỏa tiễn phòng thủ bờ biển bắn xa khoảng vài ngàn cây số hoặc ít nhất vài trăm cây số cộng thêm với một lực lượng không quân  hùng mạnh…thì kẻ thù sẽ "ớn" mà không dám lảng vảng tới gần. Nhìn vào lịch sử chúng ta thấy năm 1847, Pháp cho chiến hạm Catinat bắn phá vào bờ biển Đà Nẵng vài ngày, thị uy rồi bỏ đi mà triều đình nhà Nguyễn không biết làm gì cả chỉ vì Việt Nam lúc bấy giờ không có khả năng phòng thủ bờ biển, không có các chiến hạm để đương đầu với các chiến hạm của Pháp. Sau khí chiếm trọn Việt Nam, Thực Dân Pháp đã vinh danh chiến hạm này và đặt cho nó tên con đường lớn nhất và đẹp nhất của Miền Nam, đó là Đường Catinat.
- Next Big Future ngày 29/4/2016: Vào năm đầu của thập niên 2020, người dân Á Châu có thể đi xe lửa giữa Côn Minh (Kunming) - một trung tâm vận tải nằm ở tây nam Trung Quốc tới thành phố nhỏ xíu Singapore chỉ mất 10 giờ. Công cuộc xây dựng đã được tiến hành trên một vài đoạn của Hệ Thống Xe Lửa Liên Á Châu (Pan-Asia Railway Network) – một chương trình đồ sộ cho thấy ba tuyến đường dài 4500-5500 km  nối Trung Quốc với các quốc gia Đông Nam Á nằm trên đất liền, chuyên chở hành khách và hàng hóa. Con đường chính sẽ chạy qua Lào, Thái Lan trước khi đổ xuống Kuala Lumpur của Mã Lai và rồi Tân Gia Ba. Con đường thứ hai từ Côn Minh chạy tới Hà Nội, vào Sài Gòn qua Nam Vang, Bangkok rồi đổ xuống  Kuala Lumpur và kết thúc ở Tân Gia Ba." Thật không thể tưởng tượng nổi. Bộ mặt thế giới đổi thay nhanh chóng quá.

- Newsweek ngày 29/4/2016: "Ngoại Trưởng Nga Sergey Lavrov cảnh báo rằng Nga sẽ tiến hành những giải pháp quân sự ở vùng lãnh thổ phía bắc nếu Thụy Điển gia nhập NATO. Hiện nay, Thụy Điển là thành viên của Liên Hiệp Âu Châu nhưng không gia nhập NATO để duy trì chính sách phi liên kết có từ thời Chiến Tranh Lạnh."

Trong suốt thời kỳ Chiến Tranh Lạnh, Thụy Điển nổi bật trên chính trường quốc tế với vai trò trung lập. Nay Thụy Điển gia nhập NATO tức trực tiếp đối đầu với Nga. Quân Mỹ, Pháp, Anh sẽ đóng tại Thụy Điển và trong NATO, sẽ tham dự vào những cuộc can thiệp quân sự toàn cầu của Mỹ… do đó Thụy Điển sẽ không còn giữ được bộ mặt "hiền hòa dễ thương" hoặc vai trò trung gian quốc tế như  xưa nữa và khủng bố có thể xảy ra tại Thụy Điển. Trên hành tinh này muốn sống yên cũng cần phải có "phe thứ ba" đứng trung lập, để nói lên tiếng nói công đạo. Khối Phi Liên Kết càng mạnh thì các siêu cường khó giết nhau. Nếu chỉ có hai phe , không ai kiềm chế, thế giới sẽ tan nát. Thế mới hay, được cái này, mất cái kia.

- AP ngày 29/4/2016: "Một vị tướng cao cấp của Mỹ nói rằng phi cơ tấn công vào một bệnh viện do  Hội Y Sĩ Không Biên Giới điều hành tại A Phú Hãn giết chết 42 người là do lỗi lầm của con người, điều hành không đúng cách và máy móc hư hỏng cho nên chỉ khiển trách chứ không truy tố ai trong khi Hội Y Sĩ Không Biên Giới nói rằng đây là tội phạm chiến tranh." Như thế là "hòa cả làng". A Phú Hãn đang cần Mỹ. Mỹ nói gì cũng phải nghe thôi. Mọi việc rồi sẽ "chìm xuồng" cho dù các nạn nhân sống sót đã lên tiếng phản đối quyết định này. Đời là vậy!

- AP (Baghdad) ngày 30/4/2016: "Lần đầu tiên cả ngàn người leo qua bức tường kiên cố bao vây Khu An Toàn Tuyệt Đối (Green Zone), tràn vào trụ sở quốc hội, mang theo cờ Iraq và reo hò chống đối chính quyền.  Sự kiện đánh dấu việc leo thang khủng hoảng chính trị của đất nước sau nhiều tháng biểu tình chống đối chính quyền kể cả ngồi lì (sit-ins) của những người ủng hộ Giáo Sĩ dòng Shiite Maqtada al-Sadr. Vùng An Toàn Tuyệt Đối là nơi tập trung trụ sở của các bộ, phủ, tòa đại sứ ngoại quốc… từ lâu là mục tiêu của Giáo Sĩ Al-Sadr."

Vào năm 2008, sau khi thừa kế "di sản nhức nhối" do Ô. Bush Con để lại, trước tình hình vô cùng phức tạp của Iraq, Phó Tổng Thống Joe Biden đã " bạo mồm, bạo miệng" đề nghị chia Iraq ra thành ba vùng Kurds, Sunnis và Shiite tức ba quốc gia cùng nằm trong Liên Bang Iraq. Thế như Ô. Obama và Ô. Tony Blair tự ái. Chẳng lẽ đem mấy trăm ngàn quân, bất chấp mạng lệnh của Liên Hiệp Quốc, vào lật đổ chính quyền của người ta rồi chia cắt đất nước của người ta sao? Cho nên  Hoa Kỳ và Anh đã đổ ra cà nghìn tỉ đô-la, nỗ lực vận động mấy chục quốc gia trong NATO, Úc Châu, Gia Nã Đại để tái thiết Iraq, tuyển mộ và huấn luyện một đạo quân mới, tiến hành xây dựng dân chủ kiểu Mỹ cho Iraq. Thế nhưng sau 13 năm, chia rẽ sắc tộc và khủng hoảng chính trị vẫn còn đó. Quân đội Iraq mới ăn mặc thật đẹp, giống hệt như lính Mỹ, trang bị vũ khí tối tân của Mỹ thế nhưng đã tan hàng và bỏ chạy trước sự tấn công như vũ bão của lực lượng Sunnis rất nhỏ (sau cải danh thành ISIS) bỏ lại sau lưng dân chúng và nhiều thành phố cùng rất nhiều xe tăng, xe bọc thép và đại bác.

Iraq và Syria đang là cục xương mắc trong cổ họng của Hoa Kỳ. Chưa một thiên tài về chiến lược nào có thể gỡ cục xương này ra. Bởi vì nếu rút lui thì mất ảnh hưởng tại vùng Trung Đông, còn ở lại thì sa lầy.

- The Hill ngày 30/4/2016: "Các đối thủ cạnh tranh như Nga và Hoa Lục đang thu hẹp khoảng cách chênh lệch về vũ khí với Hoa Kỳ hầu đẩy Hoa Kỳ ra khỏi những khu vực nằm ngay ngưỡng cửa của họ. Các chuyên viên nói rằng Nga và Trung Quốc đang cải tiến khả năng triệt hạ các máy bay và tầu chiến Mỹ, đẩy Hoa Kỳ ra xa những khu vực tiềm tàng xung đột và kiềm chế khả năng của Hoa Kỳ sử dụng vũ lực tại các vùng như Biển Baltic và Biển Đông."

Nhận xét thật chính xác. Nếu sức mạnh hải quân, không quân lẫn hỏa tiễn của Hoa Lục giống như thời 1974 khi Hoa Lục cưỡng chiếm Hoàng Sa của Việt Nam thì Hoa Kỳ đã nghiền nát Trung Quốc ở Biển Đông rồi. Xin nhớ cho, trong cuộc khủng hoảng Kim Môn và Mã Tổ năm 1958, để ủng hộ Đài Loan, tàu chiến Hoa Kỳ tiến sát vào bờ biển Trung Hoa chỉ có ba hải lý. Thế nhưng chính những vũ khí tối tân và tiềm năng quân sự quá lớn của Hoa Lục ngày nay khiến Mỹ cứ lằng nhằng ở Biển Đông để mua thời gian và không dám tiến hành một cuộc chiến tranh tổng lực để đánh bại Trung Quốc và tái bá chủ Biển Đông như từ 1945 tới 1975.  Học thuyết quân sự hiện nay dạy rằng: Muốn phòng thủ từ xa, bạn  phải có nhiều hạm đội với HKMH và tàu ngầm "lảng vảng" ở những biển lớn như Thái Bình Dương và Đại Tây Dương. Nếu không có khả năng phòng thủ từ xa thì bạn phải có chiến lược không cho kẻ thù đến gần/chống tiếp cận. Muốn thế, bạn phải có một hệ thống hỏa tiễn phòng thủ bờ biển bắn xa khoảng vài ngàn cây số hoặc ít nhất vài trăm cây số cộng thêm với một lực lượng không quân  hùng mạnh…thì kẻ thù sẽ "ớn" mà không dám lảng vảng tới gần. Nhìn vào lịch sử chúng ta thấy năm 1847, Pháp cho chiến hạm Catinat bắn phá vào bờ biển Đà Nẵng vài ngày, thị uy rồi bỏ đi mà triều đình nhà Nguyễn không biết làm gì cả chỉ vì Việt Nam lúc bấy giờ không có khả năng phòng thủ bờ biển, không có các chiến hạm để đương đầu với các chiến hạm của Pháp. Sau khí chiếm trọn Việt Nam, Thực Dân Pháp đã vinh danh chiến hạm này và đặt cho nó tên con đường lớn nhất và đẹp nhất của Miền Nam, đó là Đường Catinat.

Tình hình Biển Đông:
- Business Insider ngày 16/4/2016: "Cuộc gia tăng hiện diện quân sự chắc chắn sẽ đổ thêm dầu vào lửa khi Hoa Kỳ loan báo sẽ gửi quân và phi cơ chiến đấu tới Phi Luật Tân một cách đều đặn và luân phiên nhiều hơn và sẽ tiến hành nhiều cuộc tuần tra trên biển, trên không với Phi Luật Tân tại Biển Đông. Việc Bộ Trưởng Quốc Phòng Carter loan báo trong cuộc họp báo chung với Bộ Trưởng Quốc Phong Phi Luật Tân Voltaire Gazmin là lần đầu tiên Hoa Kỳ tiết lộ tàu chiến Mỹ đã tiến hành tuần tra chung với Phi Luật Tân tại Biển Đông- một hợp tác tương đối hiếm hoi đối với một số quốc gia bạn trong vùng. Ô. Carter nhấn mạnh rằng Hoa Kỳ không có ý định khiêu khích mà chỉ muốn giảm bớt căng thẳng."

- aljazeera.com ngày 17/4/2016: "Trung Quốc đã tháo nước từ một vài con đập ở thượng nguồn Sông Cửu Long để giúp giảm bớt nạn hạn hán nghiêm trọng ở Đông Nam Á mà Việt Nam chịu ảnh hưởng nặng nề nhất. Đây là vụ khô hạn lớn nhất của Việt Nam trong 90 năm. Khoảng 1.8 nông dân Miển Tây hiện đang thiếu nước."

- Reuters ngày 24/4/2016: "Ngoại trưởng Trung Quốc nói rằng Trung Quốc đồng ý với Brunei, Canbodia và Lào rằng tranh chấp lãnh thổ tại Biển Đông không thể ảnh hưởng tới mối liên hệ giữa Trung Quốc và Hiệp Hội Đông-Nam- Á."

Đây chỉ là thủ đoạn chia rẽ của Hoa Lục. Việt Nam, Phi Luật Tân, Nam Dương và Mã Lai hiện đang có những tranh chấp về biển đảo với Trung Quốc mà năm quốc gia này đều là thành viên của ASEAN mà lại nói rằng tranh chấp đó không ảnh hưởng tới ASEAN thì đúng là "lấy thúng úp voi".

- Business Insider ngày 29/4/2016: "Trung Quốc từ chối yêu cầu của Hoa Kỳ cho HKMH Stennis viếng thăm Hương Cảng. Phát ngôn viên của Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ nói rằng chiến hạm Blue Ridge mới vừa viếng thăm Hương Cảng và việc đó nên được tiếp tục."

- Sputnik News ngày 30/4/2016: Sau Thượng Đỉnh Mỹ-ASEAN tại Sunnylands ngày 15/2/2016, Nga sẽ chi 624 triệu rúp để tổ chức Thượng Đình Nga-ASEAN tại khu nghỉ mát Sochi từ 19-20/5/2016 để cạnh tranh ảnh hưởng trong khối ASEAN với Mỹ. Thượng đỉnh này cùng là để kỷ niệm 20 năm thành lập của khối. Hiện nay Mỹ muốn biến Việt Nam thành "tiền đồn" để ngăn chặn Trung Quốc. Còn Nga muốn biến Việt Nam thành đầu cầu, cửa ngõ để tiến vào Đông Nam Á theo Chính Sách Viễn Đông.

Tình hình Syria:
- Ruters ngày 23/4/2016: "Lực lượng an ninh của người Kurd và lực lượng thân chính phủ tuyên bố đình chiến tại đông bắc Syria sau ba ngày chạm súng dữ dội khiến 26 người chết. Trong khi đó phe nổi dậy đã rút lui khỏi cuộc hòa đàm Genève khiến tình hình Syria càng trở nên phức tạp."

- AP ngày 24/4/2015: "Trong một cuộc phỏng vấn với BBC, Tổng Thống Obama nói rằng sẽ là một sai lầm nếu gửi bộ binh của Phương Tây (Mỹ và NATO) vào Syria để lật đổ Tổng Thống Assad. Và rằng Hoa Kỳ sẽ tiếp tục những cuộc không kích để chống lại Nhà Nước Hồi Giáo trong khi vẫn nỗ lực làm trung gian để tiến hành một cuộc chuyển tiếp giữa Ô. Assad và phe nổi dậy ôn hòa." Thế nhưng theo AFP, tại Hanover, Ô. Obama lại tuyên bố sẽ gửi thêm 250 quân để tăng cường hỗ trợ cho phe phiến quân và không làm nhiệm vụ tác chiến. Hiện Nga đang theo dõi việc triển khai này bởi vì các phi cơ Nga không kích phe phiến quân để hỗ trợ cho quân chính phủ và có thể sẽ sát hại các biệt kích Mỹ.

- Business Insider ngày 25/4/2016: "Thủ Tướng Wael al-Halaki của Syria cho biết Syria và Nga đã ký kết thỏa hiệp trị giá 850 triệu euros để khôi phục hạ tầng cơ sở của Syria bị tàn phá vì chiến tranh."

- AP ngày 26/4/2015: "Bộ trưởng ngoại giao Thổ Nhĩ Kỳ cho biết Hoa Kỳ sẽ bố trí hệ thổng phóng hỏa tiễn ở dọc biên giới đông nam của Thổ với Syria để chống lại lực lượng Nhà Nước Hồi Giáo."

- Reuters ngày 26/4/2016: "Ít nhất 60 người đã chết trong ba ngày giao tranh tại phía bắc của Thành Phố Aleppo. Hiện nay quân chính phủ kiểm soát phía tây, còn phiến quân kiểm soát phía đông của thành phố lớn nhất Syria." Chính vì những cuộc tấn công này mà phe nổi dậy đã bước ra khỏi cuộc đàm phán Geneve. Nếu bị đánh bật ra khỏi Aleppo- thủ đô trong thực tế- phiến quân coi như tan rã. Cũng theo Reuters ngày 29/4/2016: "Những cuộc không kích vào lực lượng phiến quân ở Aleppo đã giết chết 123 dân thường trong đó có 18 trẻ em trong vòng bảy ngày qua. Và 71 dân thường trong đó có 13 trẻ em đã chết vì đạn pháo kích của phe phiến quân vào khu vực do chính phủ kiểm soát…trong lúc đặc sử Liên Hiệp Quốc kêu gọi Nga và Mỹ cứu vãn cuộc ngưng bắn hiện đang có nguy cơ tan vỡ."

- Al Jazzera ngày 30/4/2016: "Ít nhất 150 lính Mỹ đã tiến vào khu vực do lực lượng người Kurd kiểm soát ở phía đông bắc Syria. Các nguồn tin nói rằng người Kurd đã giao căn cứ này cho Hoa Kỳ để yểm trợ họ trong các cuộc không kích chống lại Nhà Nước Hồi Giáo. Bộ Ngoại Giao Syria nói rằng đây là hành động vi phạm chủ quyền của Syria."

Đào Văn Bình
(California ngày 1/5/2016)

(*) Khi tôn giáo là một ý thức hệ chính trị thì cứu cánh của nó là khống chế chính quyền hoặc tước đoạt lấy chính quyền.  Tín đồ dù thiểu số nhưng không hòa nhập vào dòng xã hội chính, giữ nguyên bản sắc của mình cho dù trái chống với luật pháp hay phong tục tập quán của quốc gia mình đang sinh sống. Và khi nắm được chính quyền  hoặc khi trở thành đa số sẽ tiêu diệt tôn giáo thiểu số. Bất cứ tôn giáo nào mà giáo điều/giáo lý của nó bàng bạc một hệ thống chính trị… sẽ gây thảm họa cho nhân loại.

Tuesday, April 26, 2016

Những kế hoạch “hoành tráng” và cuộc sống thật của người dân

Những kế hoạch "hoành tráng" và cuộc sống thật của người dân

Gần đây nhất, có một số kế hoạch xem ra rất "hoành tráng" của các nhà "họa sĩ phòng kính" muốn tạo cho các thành phố lớn của VN như Sài Gòn trở thành Thành phố "văn minh hiện đại" vào loại nhất nhì thế giới.

Như việc muốn xây tháp truyền hình cao hơn Nhật Bản để được gọi là cao nhất thế giới mà không hề biết rằng nay đã trở thành chuyện cổ tích vì sóng analog tại 4 TP lớn là Hà Nội - TP Sài Gòn - Hải Phòng và Cần Thơ trước sau rồi cũng sẽ chuyển sang cáp, tín hiệu vệ tinh thì chiều cao của tháp trở thành vô nghĩa. Vậy xây tháp truyền hình cao nhất để làm gì khi công nghệ phát sóng đang trong giai đoạn chuyển đổi? Vì thế tháp truyền hình của Nhật ngày nay chỉ dùng để cho khách du lịch ngắm cảnh.

Những ông đẻ ra kế hoạch tốn kém hàng ngàn tỉ đồng mà kiến thức hẹp hòi như thế chỉ là những con chuột gặm mòn công quỹ, dân è cổ đóng thuế cho các ông ngồi "vẽ bậy".

Hiện nay tại TP Sài Gòn lại vừa đẻ thêm kế hoạch mới toanh đề nghị chi "1.000 tỷ đồng lát đá vỉa hè trung tâm TP Sài Gòn". 

Ngày 27-3, ông Trần Thế Thuận - chủ tịch UBND Q.1, TP. Sài Gòn - cho biết vừa xây dựng xong kế hoạch (hay còn gọi là đề án) chỉnh trang đô thị khu vực trung tâm TP chuẩn bị trình xin ý kiến của UBND TP. Theo kế hoạch, trong giai đoạn 2016-2019 UBND Q.1 sẽ "cải tạo", làm mới toàn bộ vỉa hè của 134 tuyến đường khu vực trung tâm TP.

Vỉa hè mới sẽ được lát bằng đá granit giống đá đã lát trên đường Lê Thánh Tôn, Nguyễn Huệ. Ông Thuận nói: "Khi biết được UBND Q.1 có kế hoạch chỉnh trang đô thị làm cho bộ mặt trung tâm TP khang trang hơn, các doanh nghiệp đã ngỏ ý sẽ hỗ trợ khoảng 1.000 tỉ đồng cho Q.1 thực hiện, sau đó trả chậm trong thời gian 3-5 năm".
Toàn cảnh phố đi bộ Nguyễn Huệ.
Như thế có nghĩa là các doanh nghiệp chỉ cho vay, nhà nước hay nói rõ hơn là UBND quận 1 vẫn phải trả tiền, lại cũng là tiền "thuế và phí" của người dân đóng góp.

Lập tức kế hoạch này bị phản đối dữ dội, nhất là từ các nhà nghiên cứu và giới chuyên môn. Lý do dễ hiểu là cái kiểu muốn làm đẹp cho oai bộ mặt nhưng "bộ lòng" thì mục nát vẫn là thứ bệnh của các quan đầu quận đầu tỉnh, còn dân sống thế nào thì mặc kệ.

Điển hình như những sư ngược đời ngay thành phố lớn TP Sài Gòn. Tôi sẽ chứng minh cụ thể hơn ở phần sau.

Ở đây tôi dẫn chứng dư luận đang phản đối mạnh mẽ trong thời gian này.

Không cần lát đá quý chỉ cần lát gạch và xi măng miễn là đẹp
Kiến trúc sư Ngô Viết Nam Sơn cho biết, trên thế giới người ta thường lát đá granite hay một số loại đá đắt tiền khác ở những khu vực có hạ tầng đã ổn định, không có nhu cầu đào lên, hoặc đập ra làm lại và đặc biệt là ở những khu vực có công trình ngầm. Ông nói:

"Khi đó, đá granite được lát trên hệ thống nắp, lúc có nhu cầu sửa chữa người ta chỉ cần dỡ nắp lên, sau đó lấp lại, không gây hư hại và rất thuận tiện. Ông Sơn cho rằng TP Sài Gòn đang phát triển rất năng động, tất cả các khu vực vẫn còn tăng trưởng, mật độ xây dựng sẽ tăng cao nên nhu cầu nâng cấp, cải tạo cơ sở hạ tầng cần thực hiện trước khi tính chuyện lát đá "sang" ở vỉa hè. Điều kiện chưa cho phép chúng ta sử dụng loại đá đắt tiền để xây trên vỉa hè. Thậm chí không cần lát bằng gạch mà có thể sử dụng ximăng, miễn là xây dựng đẹp".

Nhiều nơi cần ngần sách để được ưu tiên xây dựng
Ông Sơn dẫn chứng: "Chúng ta còn rất nhiều hạng mục cần ưu tiên hơn là đầu tư xây dựng vỉa hè đắt đỏ". Ông Sơn dẫn chứng thêm: "Như dự án nâng cấp, cải tạo Bệnh viện Hùng Vương xin ngân sách 400 tỷ đồng nhưng suốt mấy năm nay chưa được thành phố phê duyệt. Bây giờ bỏ ra cả nghìn tỷ để làm vỉa hè sang trọng thì không hợp lý chút nào".

Tiến sĩ Phạm Sanh (giảng viên ĐH Giao thông Vận tải) cho rằng, đá hoa cương vốn cứng, khó thấm nước nên khi lót ở vỉa hè sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến việc chống ngập các tuyến đường vào mùa mưa. Mùa nắng thì ánh sáng mặt trời bức xạ, phản xạ khiến người đi đường rất khó chịu, chưa kể việc lát đá mặt đường trơn trợt, dễ gây tai nạn.

"Thành phố còn rất nhiều việc phải làm trước mắt, như giải quyết bài toán ùn tắc giao thông, sự thiếu hụt các bến bãi đậu ôtô và xe máy, nhà vệ sinh công cộng... Số tiền 1.000 tỷ đồng có thể chia sẻ bớt cho những dự án này".

Trên báo Pháp Luật của Sở Tư Pháp TP Sài Gòn ngày 16-4-2016 có mục Thăm dò ý kiến người dân về chuyện 1.000 tỉ đồng lát vỉa hè bằng đá granite ở quận 1,  kết quả cho thấy:

Số người ủng hộ chỉ có 223 phiếu (11%). Số người không ủng hộ chiếm tuyệt đại đa số 1.699 phiếu (86%). Ý kiến khác cũng chỉ có 53 phiếu (3%).

Còn một chuyện khác cũng quái gở không kém.

Toan tính xây cao ốc tại Thư viện Khoa học Tổng hợp
Một doanh nghiệp đã được cấp giấy đỏ sử dụng "khu đất vàng" trong khuôn viên Thư viện Khoa học Tổng hợp (KHTH) TP cho mục đích sản xuất, kinh doanh.

Vị trí Thư viện KHTH TP. ngày nay trước kia là Thư viện Quốc gia. Công trình hoàn thành vào cuối năm 1971. Thư viện Quốc gia được khánh thành và hoạt động từ tháng 2-1972 (thời VNCH).
Thư viện Khoa học Tổng hợp Thành phố Sai Gòn liệu có thêm mấy công ty, siêu thị xen vào không?
Tuy chỉ mới là dự định, và chưa có quyết định chính thức từ Sở qui hoạch kiến trúc và UBND TP, nhưng thông tin việc xây cao ốc trong khuôn viên của Thư viện Khoa học Thành phố đã gây nhiều bất bình cho những người quan tâm đến việc bảo tồn di sản văn hóa, lịch sử của đất nước. Không những thế, các trang mạng xã hội đồng loạt lên tiếng cho rằng việc xẻ đất để xây cao ốc trong khuôn viên thư viện là một việc làm đi ngược lại với việc bảo tồn lịch sử dân tộc, và xem thường văn hóa của một đất nước.

Giáo sư Nguyễn Huệ Chi, nhà nghiên cứu văn học Việt Nam cổ, trung và cận đại, nguyên trưởng phòng Văn học Việt Nam cổ cận đại khi nghe thông tin này đã thốt lên rằng:
"Thế thì đau đớn quá. Nghĩa là thời buổi này người ta không cần văn hóa và khoa học nữa rồi. Một tuyên ngôn trắng trợn, xóa bỏ văn hóa rồi còn gì. Chỉ có thể nói được thế thôi. Nếu quả thật bán đi để tiêu, mà sách vở thì cho, nhét vào chỗ khác thì là một việc xóa bỏ văn hóa. Ngạc nhiên và quá đau xót."

Chưa kể đến cái kế hoạch chi 1.400 tỷ mua xe chống ngập. Trung tâm Điều hành chương trình chống ngập TP Sài Gòn đề nghị chi 1.400 tỷ đồng mua 63 xe bơm di động để chống ngập.

Nhiều nhà khoa học, chuyên gia cho rằng đây kế hoạch quá tốn kém, lại thiếu thực tế và không có tính khả thi (không thực hiện được). Đúng là một kế hoạch làm hại dân.

Bên cạnh đó là chuyện nâng cao đường, nhà dân biến thành những chiếc hầm bên đường đầy cát bụi khiến hàng chục ngàn nhà dân điêu đứng.

Tôi tạm dừng những ý kiến phản đối mạnh mẽ của mọi tầng lớp nhân dân về những kế hoạch trên trời này, hãy nhìn

xuống mặt đất. Đó là một hình ảnh khác của Sài Gòn ngàn năm hoa lệ.

Kế hoạch trên trời, cuộc đời dưới đất
Nếu bạn ở nước ngoài còn có bà con anh em thân thuộc ở TP Sài Gòn thỉnh thoảng ghé về thăm, bạn sẽ chỉ đến những nơi tương đối khang trang hoặc ngồi ờ vài nhà hàng hay quán cà phê máy lạnh, sang trọng chút nữa ngôi ở café Bean với "ông Tây bà Đầm" đối diện với nhà thờ lớn Sài Gòn.

Một số khu nhà tồi tàn này nằm cạnh những tòa cao ốc, khu chung cư sang trọng.
Nhưng nếu bạn muốn biết một bộ mặt khác của Sài Gòn, chỉ cần một cuốc xe ôm vài chục ngàn đồng VN là bạn có thể đến ngay.

Ở đây tôi giới thiệu với bạn hai nơi nằm trong cái kế hoạch vĩ đại gọi là "Kế hoạch di dời 10.000 căn nhà lụp xụp ven và trên kênh rạch trong vòng năm năm, từ năm nay 2016 đến năm 2020". (Phải nói ngay đó là một kế hoạch trên trời, cuộc đời dưới đất).

Đây là đời sống dưới đất của người dân Sài Gòn ở kênh Đôi, kênh Tẻ ở quận 4 và quận 8.

Ngay cạnh những tòa nhà sang trọng và xa xỉ là những "xóm nước đen" bên bờ kênh Đôi, kênh Tẻ mấy chục năm nay. Đó là hàng ngàn căn nhà sàn tạm bợ, trống hoác, bốn bề nhìn đâu cũng thấy nước, thấy gió, hàng trăm ngàn con người sinh sống trong những ngôi nhà sàn. Theo chân bạn Việt Hoa phóng viên báo Pháp Luật mô tả:

"Chắc bạn không thể tin ở trung tâm thành phố vẫn còn hàng ngàn căn nhà không có nhà vệ sinh, phải dùng "cầu tõm". Hiện nay chưa có con số thống kê cụ thể nhưng riêng trên địa bàn quận 8, trong số 9.503 căn nhà trên và ven kênh rạch có 1.099 căn nằm hoàn toàn trên kênh rạch.
Các khu nhà ổ chuột đều nằm cạnh các dòng kênh lớn của Sài Gòn như Tàu Hủ, Thị Nghè, kênh Tẻ, kênh Đôi, Tham Lương.
Mấy chục năm nay, tất cả đều thải hết xuống lòng sông. Nghĩ mà thương cho những "con kênh xanh xanh những chiều êm ả nước trôi" của hàng chục năm về trước. Những người dân sống ở đây lâu năm kể rằng ngày ấy, nước dưới những con kênh này rất trong, rất xanh, có thể nhìn thấy cá bơi lội. Sau đó, những nhà máy dệt, nhuộm (lúc ấy chưa được di dời ra khỏi nội đô) đã xả thẳng nước thải ra sông. Rồi người khắp nơi đổ về bên sông mưu sinh đều vô tư xả mọi thứ bỏ đi xuống lòng sông cho đến tận bây giờ.
Những khu nhà này hầu hết rác thải được xả trực tiếp xuống dòng nước đen ngòm, trẻ em vẫn nhảy tòm xuống tắm.
Đâu đó trên những dòng kênh này, thỉnh thoảng vẫn thấy mấy đứa nhỏ thi nhau nhảy tùm xuống tắm sông, những đứa trẻ này phần đông đều không được đi học.

Chuyện khó tin giữa TP Sài Gòn hoa lệ
Đi xa hơn chút nữa xuống chân cầu Chánh Hưng (quận 8, TP. Sài Gòn) sau đó đi sâu vào những con hẻm trên đường Phạm Thế Hiển. Bạn sẽ thấy những mái nhà lụp xụp mấp mé dòng nước đục ngầu, bốc mùi hôi thối của kênh Nơi mà hàng ngàn gia đình dân đang sống chen chúc trong các nhà ven và trên kênh rạch đều được che chắn bằng ván gỗ hoặc tôn, toàn bộ căn nhà được nâng đỡ bởi những cây cừ tràm mảnh khảnh nên rất dễ bị mục theo thời gian.
Lối đi được chèn bằng đủ thanh gỗ đã mục nát và trông rất lỏng lẻo, có thể sập xuống nước bất cứ khi nào.
Các gia đình dân ở phần lớn đều là dân lao động nghèo, làm thuê nhiều kiểu để kiếm sống thấp thỏm trong nguy cơ nhà sập mà không có đủ tiền để sửa. Đó là những câu chuyện trong nhiều chuyện khó tin đang diễn ra mỗi ngày ở TP. Sài Gòn".
Những khu ổ chuột vốn đã có từ hàng chục năm nay. Người dân gọi đó là những ngôi "nhà chồ".
Chính quyền thành phố đang bỏ ra hàng ngàn tỉ đồng để nỗ lực cải tạo môi trường nước ở những dòng kênh này. Chỉ riêng dự án cải tạo môi trường nước khu vực kênh Đôi, kênh Tẻ giai đoạn 3 đã ngốn hết 4.600 tỉ đồng kinh phí bồi thường, giải phóng mặt bằng!

Theo thống kê của Sở Xây dựng, TP. Sài Gòn hiện còn hơn 20.000 căn nhà nằm ven và trên kênh rạch. Trong năm năm tới, kế hoạch đặt ra là di dời, giải tỏa một nửa trong số này. Trong đó, quận 4 và quận 8 là hai địa phương có số lượng nhà ở lụp xụp trên và ven kênh rạch nhiều nhất TP. Sài Gòn.

Đó chỉ là kế hoạch, nhưng làm cách nào để di dời bằng ấy gia đình ra khỏi nơi bùn lầy nước đọng trong một thời gian như vậy. Số tiến đền bù lấy ở đâu. Họ sẽ đi đâu về đâu, làm gì để sống? Cơ quan nào chịu trách nhiệm việc "tày đình" này?

Đó là những chuyện khó tin giữa TP Sài Gòn.

Thành Phố đã được mệnh danh là Hòn Ngọc Viễn Đông này có nhiều ông vẽ ra những kế hoạch "trên trời" như thế người dân hỏi nhau một câu đầy mỉa mai: "Hòn Ngọc đó sẽ thành hòn gì"? - Các ông trả lời giùm cho.

Văn Quang
Viết từ Sài Gòn ngày 25.04.2016

Friday, April 15, 2016

Nhật Ký Biển Đông: Cuộc Đối Đầu Lạ Kỳ Tại Biển Đông!

Nhật Ký Biển Đông: Cuộc Đối Đầu Lạ Kỳ Tại Biển Đông!

Nhật Ký Biển Đông hai tuần đầu Tháng Tư ghi nhận những chuyển biến quan trọng như sau:

Tình hình thế giới:
- Foreign Policy ngày 31/3/2016: "Buổi nói chuyện được sắp xếp trước của Tổng Thống Thổ Nhĩ Kỳ Erdogan đã biến thành bạo động và hỗn loạn với một ký giả bị nhân viên an ninh của Thổ dùng sức mạnh tống ra ngoài, một người khác bị đá và ngươi thứ ba - một phụ nữ bị ném ra đường. Một nhóm phản đối nhỏ tụ tập bên kia đường của Brookings Institute gần Dupont Circle của Hoa Thịnh Đốn với một người mang tấm biểu ngữ "Erdogan Là Tội Phạm Chiến Tranh Đang Đào Thoát" trong khi đó một người dùng loa phóng thanh la hét "Erdogan là kẻ giết trẻ em".

Chính vì những rắc rối của Ô. Erdogan trên các lãnh vực đối nội, đối ngoại và lập trường chống Nhà Nước Hồi Giáo mà Ô. Obama đã né tránh một cuộc gặp gỡ riêng với Ô. Erdogan cho dù Hoa Kỳ và Thổ là đồng minh chí cốt trong NATO. Trong bài diễn văn đọc tại Brookings Institute  Ô. Erdogan ra sức bênh vực lập trường của mình. Ông nói rằng sẽ tiếp tục truy tố những người lăng mạ ông vì bắt giữ những người này là bắt giữ quân khủng bố.

- AFP ngày 1/4/2016: "Trong một phiên họp với tổng thống Pháp, thủ tướng Đức, Tổng Thống Obama và Chủ Tịch Tập Cận Bình đồng ý thi hành đầy đủ biện pháp cấm vận Bắc Hàn- đồng minh thân cận của Trung Quốc  khiến Bắc Hàn tức giận phóng hỏa tiễn để khiêu khích." Không biết Hoa Lục chơi trò gì đây với Bắc Hàn,  hay chỉ giơ cao đánh khẽ? Hội nghị thượng đỉnh an ninh hạt nhân do Ô. Obama tổ chức theo đánh giá của các nhà quan sát thì chỉ thành công một nửa vì Nga không tham dự mà còn gia tăng gấp đôi số đầu đạn hạt nhân trước hội nghị. Nga không tham dự vì không làm chủ được chương trình nghị sự và muốn có một cuộc họp tay đôi với Mỹ.

- AFP ngày 3/4/2016: Trong khi Nga, Đức và Hoa Kỳ kêu gọi hai bên kiềm chế, "Tổng Thống Erdogan của Thổ Nhĩ Kỳ cam kết hỗ trợ Azerbaijan đến cùng trong cuộc xung đột với Armenia- đồng minh của Nga về khu vực tranh chấp Nagomy Karabakh sau cuộc giao tranh dữ dội khiến 30 binh sĩ tử thương từ cả hai phía.Tổng Thống Serzh Sarkisian của Armenia nói rằng 18 binh sĩ Armenia tử thương và 35 bị thương trong cuộc 'thù hận trên quy mô lớn' kể từ cuộc ngưng bắn năm 1994 chấm dứt cuộc chiến trong đó các chiến binh được Armenia hỗ trợ đã chiếm một vùng lãnh thổ của Azerbijan. Ankara không bang giao với Armenia do mâu thuẫn về cuộc thảm sát người Armenia dưới thời Đế Quốc Ottaman mà một số quốc gia gọi đó là cuộc diệt chủng."

- BBC News ngày 2/4/2016: "Năm binh sĩ Thổ Nhĩ Kỳ và một lính biệt kích đã chết trong cuộc đánh bom tại vùng quê nằm ở đông nam của Mardin. Hãng thông tấn Dogan của Thổ nói rằng phiến quân người Kurd đã thực hiện vụ đánh bom này." Hiện nay Thổ Nhĩ Kỳ đang chìm ngập trong những vụ đánh bom khủng bố mà không có cách nào ngăn chặn được.

- AFP ngày 5/3/2016: "Bà Aung San Suu Kyi Ngoại Trưởng Miến Điện sẽ gặp ngoại trưởng Trung Quốc tại Naypyidaw vào ngày hôm nay trong vai trò bang giao quốc tế kể từ khi đảng của bà nắm quyền.  Quốc gia Đông Nam Á này coi mối liên hệ với ông bạn láng giềng khổng lồ và cũng là người làm ăn (partner) lớn nhất -là mối quan tâm lớn nhất về ngoại giao, cùng với cuộc xung đột chủng tộc tại biên giới và những siêu dự án do Hoa Lục tài trợ…là những chủ đề lớn trong chương trình nghị sự."

Nếu Bà Hillary Clinton là "Quốc Mẫu" dưới thời Ô. Obama, chỉ huy sách lược đối ngoại, bảo sao thì Ô. Obama phải nghe vậy. Nay Bà Suu Kyi cũng là "Quốc Mẫu" của Miến Điện, bà nói gì ông thổng thống Miến Điện cũng phải nghe theo. Hiện nay quốc hội đã thông qua một đạo luật cử  bà làm " Cố Vấn Quốc Gia/Cố Vấn Chỉ Đạo" (State Counsellor) với quyền hạn giống như thủ tướng trong thực tế. Chuyện này giống hệt thời Ô. Nguyễn Văn Thiệu làm Chủ Tịch Ủy Ban Lãnh Đạo Quốc Gia nhưng chỉ có tính cách nghi lễ, còn Ô. Nguyễn Cao Kỳ làm Chủ Tịch Ủy Ban Hành Pháp Trung Ương nắm hết quyền hạn trong tay. Không biết tình trạng "thái hậu buông rèm nghe chính" này kéo dài bao lâu hay mâu thuẫn sẽ nảy sinh giữa Ô. Htin Kyaw và Bà Suu Kyi vì chỉ có thánh nhân mới không say mê quyền lực mà thôi.

- AFP ngày 5/4/2016: "Một trường học ở bắc thị trấn Therwil thuộc tiểu bang Basel của Thụy Sĩ vừa chấp thuận một quyết định gây tranh cãi sau khi hai học sinh Hồi Giáo tuổi 14 và 15 khiếu nại rằng phong tục bắt tay với cô giáo trái với giáo lý của các em. Hai học sinh này nại rằng Hồi Giáo không cho phép tiếp xúc thân thể với một người khác phái ngoại trừ một số người thân trong gia đình. Quyết  định này lập tức gây phản ứng khắp Thụy Sĩ với Bộ Trưởng Tư Pháp Simonetta Sommaruga cả quyết rằng bắt tay là một phần của văn hóa đất nước."

Theo tôi, cả hai lập trường nói trên đều cực đoan. Tôi đồng ý rằng "bắt tay" giữa mọi người là phong tục tập quán của Tây Phương, nhưng nó không phải là "luật lệ quốc gia" có tính cưỡng hành. Vì là phong tục tập quán cho nên "bỏ" cũng được mà "giữ" cũng được. Chẳng hạn, phong tục tập quán của Việt Nam là cưới hỏi thì phải có trầu cau và ông mai, bà mối. Ngày xưa thì phải có. Nhưng nay chẳng có trầu cau và chẳng có ông mai bà mối thì có sao đâu? Nếu học sinh Hồi Giáo không muốn bắt tay với cô giáo thì bộ quốc gia giáo dục chỉ cần ra một thông tư nhắc nhở các thầy/cô là đủ. Làm gì mà phải phản đối ồn ào.

Thật kinh hoàng! Một ông thiếu úy có thẩm quyền bắt giam bất cứ ai bị nghi ngờ phạm những tội nói trên thì thẩm quyền còn lớn hơn cả ông biện lý hoặc công tố viên. Hiện nay quân đội Thái Lan, không kể không quân và hải quân, bộ binh có 190,000 người tức 19 sư đoàn. Mỗi ông thiếu úy chỉ huy một trung đội 40 binh sĩ thì bộ binh Thái Lan có khoảng 4750 ông thiếu úy. Chưa kể an ninh, tình báo, cảnh sát có quyền bắt giam người, nay đất nước có thêm 4750 công tố viên có quyền bắt giam người nữa…thì có lẽ Tần Thủy Hoàng tái sinh cũng phải chào thua ông tướng này. Ngày xưa, để bảo vệ trị an, Tần Thủy Hoàng lập ra "Ngũ Gia Liên Bảo" tức năm gia đình thành một tổ để giám sát lẫn nhau, năm gia đình sử dụng một con dao. Một gia đình có người phạm tội thì đem bốn gia đình kia ra chém…cuối cùng thì bạo Tần cũng xụp đổ. Chính vì thế mà Thánh Đức ngày xưa dạy rằng ngoài Pháp Trị còn phải có Nhân Trị và Đức Trị nữa.
Còn thái độ của hai học sinh trên cũng là quá khích. Thầy/cô có bắt tay, vỗ vai học trò thì chỉ là là sự biểu tỏ thân mật hoặc thương mến có gì gọi là "tình dục" trong đó đâu mà phải khiếu nại? Theo văn hóa Đông Phương thì thầy/cô cũng như cha mẹ mình.  Hơn thế nữa mình đang ở xứ của người ta, ăn cơm của người ta, hưởng thụ một nền giáo dục mà xứ mình không có, bao nhiêu là phúc lợi mà lại muốn "chơi cha" bắt người ta phải chiều theo ý mình. Chơi như vậy thì chơi với ai? Tốt hơn nên về xứ của mình cho vui vẻ, khỏi kiện cáo lôi thôi. Người Việt ta có câu: "Nhật gia tùy tục, nhập giang tùy khúc" khiến dân tộc có thể thích nghi với mọi nền văn hóa trên thế giới. Có thể là vơ đũa cả nắm, những tín đồ Hồi Giáo hiện đang gây khó khăn cho các quốc gia mà họ đang trú ngụ. Có thể chính vì điều này mà Ô. Trump được dân Mỹ âm thầm bỏ phiếu tín nhiệm chăng? Theo Think Progress ngày 12/4/2016,  "Một nhóm vũ trang thuộc cánh hữu đang tiến hành một cuộc biểu tình không xin phép tại Atlanta, Georgia vào tuần này và họ nói rằng họ sẽ xé Kinh Koran và xé hình của Tổng Thống Obama, Bà Clinton và một số chính trị gia khác. Cuộc biểu tình này được gọi là, "Đoàn kết chống Hồi Giáo và người nhập cư Hồi Giáo" (United against Islam and Islamic immigration refugee rally)

- Business Insider ngày 5/4/2016: "Hệ thống hỏa tiễn phòng không di động S-300 đợt đầu sẽ được Nga chuyển tới Ba Tư trong vài ngày sắp tới. Đây là loại hỏa tiễn có khả năng bắn hạ máy bay tàng hình."

- Interntional Business Times ngày 6/4/2016: "Nam Dương vừa cho phá hủy các tàu ngoại quốc tịch thu được khi đánh cá bất hợp pháp trong vùng biển của họ. Hai mươi ba tàu, trong đó 13 tàu là của Việt Nam, 10 tàu của Mã Lai được cho nổ tung cùng lúc tại bảy bến cảng khác nhau vào ngày 5/4/2016.  Bộ Trưởng Hải Vụ và Ngư Nghiệp Nam Dương – Bà Susi Pudjiastuti đã chứng kiến cuộc phá hủy được phối hợp với hải quân, duyên phòng và cảnh sát qua hệ thống trực tiếp trên Internet tại văn phòng của bà bộ tại Jakarta. Nam Dương là quốc gia áp dụng biện pháp nghiêm ngặt đối với việc đánh cá bất hợp pháp. "

- AFP ngày 8/4/2016: "Liên Minh Bắc Đại Tây Dương (NATO) sẽ có cuộc họp chính thức với Nga trong hai tuần tới, dấu hiệu băng giá đã tan trong quan hệ giữa hai khối vì cuộc khủng hoảng Ukraina kể từ năm 2014."

Sau nhiều đợt thao diễn quân sự khổng lồ, Mỹ đem cả máy bay ném bom chiến lược B-2 vào vùng Baltic và triển khai thêm một trung đoàn thiết giáp tới Đông Âu. Thấy thị uy như thế quá đủ. Nay tới chiến lược đàm phán. Chưa biết Mỹ và NATO sẽ thương thảo với Nga những gì. Dầu sao đây cũng là dấu hiệu tốt đẹp.

Theo Bloomberg News, dường như tuyên bố của Ô. Trump: "NATO đã lỗi thời" đã tạo âm vang và Tổng Thống Obama cũng nói rằng NATO đã hưởng lợi mà không làm gì cả (free-riders). Trong cuộc họp kín, các thượng nghị sĩ Cộng Hòa đã "quay" Ô. Stoltenberg tơi bời và đặt câu hỏi, "Tại sao chỉ có năm thành viên trong 28 quốc gia hội viên đóng góp 2% tổng sản lượng quốc gia cho ngân sách quốc phòng?" Tổng Thư Ký NATO Stoltenberg nói rằng NATO rất thiết yếu cho Âu Châu và an ninh toàn cầu. Do đó, cuối cùng thì Mỹ cũng chỉ "mắng yêu" Âu Châu vậy thôi vì mất NATO, sức mạnh quân sự toàn cầu của Mỹ chỉ còn một nửa.

- Newsweek ngày 7/4/2016: "Ukraina và Thổ Nhĩ Kỳ tiến hành cuộc tập trận hải quân chung tại Hắc Hải giữa lúc mối bang giao của cả hai quốc gia với Nga trở nên tồi tệ. Đây là cuộc tập trận chung thứ hai chỉ sau non một tháng."

- Business Insider ngày 8/4/2016: "Thái Lan tiến dần tới chế độ quân phiệt trong những ngày gần đây sau khi tập đoàn lãnh đạo cho phép giới quân nhân quyền hạn rộng rãi bắt giam người, khiến gây ra chỉ trích từ các nhóm dân sự và từ phía Hoa Kỳ. Theo điều khoản về trật tự mới này, các quân nhân từ cấp thiếu úy trở lên có quyền bắt giam bất cứ ai bị nghi ngờ phạm 27 tội bao gồm cưỡng đoạt tài sản, buôn người và lạm dụng/trục lợi lao động (extortion, human trafficking, and labor abuse). Quyền hạn này được tướng hồi hưu Prayut Chan-ocha hiện đang giữ chức vụ thủ tướng và lãnh đạo Hội Đồng Hòa Bình và Trật Tự Quốc Gia trao cho giới quân vào ngày 29/3/2016."

Thật kinh hoàng! Một ông thiếu úy có thẩm quyền bắt giam bất cứ ai bị nghi ngờ phạm những tội nói trên thì thẩm quyền còn lớn hơn cả ông biện lý hoặc công tố viên. Hiện nay quân đội Thái Lan, không kể không quân và hải quân, bộ binh có 190,000 người tức 19 sư đoàn. Mỗi ông thiếu úy chỉ huy một trung đội 40 binh sĩ thì bộ binh Thái Lan có khoảng 4750 ông thiếu úy. Chưa kể an ninh, tình báo, cảnh sát có quyền bắt giam người, nay đất nước có thêm 4750 công tố viên có quyền bắt giam người nữa…thì có lẽ Tần Thủy Hoàng tái sinh cũng phải chào thua ông tướng này. Ngày xưa, để bảo vệ trị an, Tần Thủy Hoàng lập ra "Ngũ Gia Liên Bảo" tức năm gia đình thành một tổ để giám sát lẫn nhau, năm gia đình sử dụng một con dao. Một gia đình có người phạm tội thì đem bốn gia đình kia ra chém…cuối cùng thì bạo Tần cũng xụp đổ. Chính vì thế mà Thánh Đức ngày xưa dạy rằng ngoài Pháp Trị còn phải có Nhân Trị và Đức Trị nữa.

- Pháp Trị là đất nước phải có luật pháp. Luật pháp quốc gia là tối thượng. Không một ai có thể đứng trên luật pháp.
- Nhân Trị là: Luật pháp để bảo vệ lợi ích quốc gia nhưng phải tạo điều kiện cho người dân sống trong yên bình, công bằng để mưu cầu hạnh phúc.
- Đức Trị là sự liêm chính, mẫu mực của giới lãnh đạo.

Hội đủ ba thứ này rồi thì "Non sông muôn thuở vững âu vàng", trăm họ âu ca, ngoại bang cũng không bao giờ dám mưu đồ xâm lấn.

-The Daily Mail ngày 8/4/2016: "Ả Rập Sê-út và Ai Cập dự trù xây một cây cầu dài 32 dặm nối liền hai bờ của Hồng Hải (Red Sea) tại gần khu nghỉ mát Sharm el-Sheikh của Ai Cập bắc qua Ras Hamid của Ả Rập Sê-út nhân dịp Quốc Vương Salman viếng thăm viếng Ai Cập. Nhân dịp này Ai Cập trả lại cho Ả Rập Sê-út hai hòn đảo ở Hồng Hải để kết thân.

- Reuters ngày 9/4/2016: "Không Quân Hoa Lục và Không Quân Hồi Quốc (Pakistan) bắt đầu tiến hành những cuộc tập trận chung khi hai quốc gia tăng cường hợp tác về các chiến dịch quân sự."

Cuộc tái chiếm thành phố cổ Palmyra được thế giới hoan nghênh nhiệt liệt. Nhưng thực ra thì sức mạnh không quân của Mỹ lớn hơn. Tuy nhiên vì Mỹ không có lực lượng thống nhất trên bộ. Các nhóm nổi dậy chia năm xẻ bảy, bắn giết nhau, bán vũ khí cho ISIL để kiếm tiền cho nên không tiêu diệt được lực lượng ISIl. Trong khi đó Syria có cả một hệ thống quân đội tương đối kỷ luật, được thêm chí nguyện quân từ Ba Tư, Li-băng Hezbollah cho nên tạo chiến thắng trên mặt trận. Ngày 3/4/2016, với sự hỗ trợ của không quân Nga, quân chính phủ lại chiếm thêm thành phố al-Qaryatain cách Palmyra 100km về phía tây. Với đà này, Nhà Nước Hồi Giáo có thể bị đẩy ra khỏi Syria.
- Business Insider ngày 9/4/2016: "Một cuộc nghiên cứu mới đây được ấn hành trên Thay Đổi Môi Trường Thiên Nhiên (Nature Climate Change) tiên đoán trên 4 triệu cư dân của lục địa Hoa Kỳ có thể phải dời bỏ nhà cửa bởi mực nước biển dâng cao 3 bộ (90 cm) vào cuối thế kỷ này (2100), trong đó Tiểu Bang Florida bị nặng nhất, hầu như hoàn toàn biến mất và trở thành một hòn đảo nhỏ tách rời khỏi đất liền."

- Reuters ngày 2/4/2016: "Vào ngày 11/4/2016, cảnh sát đã bắt giữ hơn 400 người biểu tình bên ngoài Điện Capitol thuộc Phong Trào Democracy Spring (Mùa Xuân Dân Chủ) - một tổ chức kêu gọi chấm dứt những số tiền khổng lồ đổ vào hệ thống chính trị và luật hạn chế bầu cử. Cuộc biểu tình hoàn toàn ôn hòa và trật tự nhưng đã bị bắt giữ vì cảnh sát bảo vệ quốc hội cho rằng cuộc biểu tình bất hợp pháp - chẳng hạn như tụ tập và gây cản trở. Các người tổ chức thề sẽ tiếp tục biểu tình mỗi ngày và kéo dài một tuần lễ. Những người biểu tình yêu cầu Quốc Hội phải có hành động cấp thời chấm dứt việc đút lót số tiền lớn (corruption) cho hệ thống chính trị và bảo đảm tự do bầu cử. Những người biểu tình nói rằng,"Chúng tôi tin rằng tòa nhà này là của toàn dân và Quốc Hội phải có trách nhiệm với người dân. Chúng tôi cần bảo vệ quyền bỏ phiếu." (We believe this is the people's house, and Congress should be responsive to the people. We need to protect voting rights)"Theo Catholic.org phong trào này sẽ tác động tới cuộc bầu cử tổng thống sắp tới. Phong trào nổi lên giữa lúc hai ứng cử viên Bernie Sanders (Dân Chủ) và Donald Trump (Cộng Hòa) lên tiếng chống lại việc đóng góp tiền bạc cho các chiến dịch tranh cử khiến ảnh hưởng tới các chính trị gia, nói nôm na là "mua chuộc" các ứng cử viên.

- AP ngày 12/4/2016: Trong khi các công ty Air Bus của Âu Châu và Ý Đại Lợi đã ký kết giao kèo cả tỷ đô-la, Hoa Kỳ sợ trở thành "trâu chậm uống nước đục" cho nên Boeing đang chuẩn bị bán máy bay dân sự cho Ba Tư. Rõ ràng thỏa hiệp hạt nhân đã giúp cho tư bản Mỹ và tạo công ăn việc làm cho công nhân Hoa Kỳ nhưng không hiểu sao các ứng cử viên Cộng Hòa lại cực lực chống đối thỏa hiệp này và đe dọa hủy bỏ.  Hay họ nhắm mắt hy sinh quyền lợi quốc gia để làm theo ý của ông chủ Do Thái?

Tình hình Syria
- Tổng Hợp ngày 2/4/2016: "Toán công binh chiến đấu Nga dưới sự bảo vệ của trực thăng vũ trang bao vùng đã tới Syria vào ngày hôm nay để khai quang các bãi mìn tại thành phố cổ Palmyra tái chiếm từ tay lực lượng Nhà Nước Hồi Giáo (ISIL/Daesh) trong một cuộc tấn công chứng minh sức mạnh quân sự của Nga cho dù có giảm bớt quân số. Toán công binh làm việc với sự hỗ trợ của người máy Uran-6 và các chú chó tinh khôn có thể chui vào những chỗ mà người máy không thể vào được."

Cuộc tái chiếm thành phố cổ Palmyra được thế giới hoan nghênh nhiệt liệt. Nhưng thực ra thì sức mạnh không quân của Mỹ lớn hơn. Tuy nhiên vì Mỹ không có lực lượng thống nhất trên bộ. Các nhóm nổi dậy chia năm xẻ bảy, bắn giết nhau, bán vũ khí cho ISIL để kiếm tiền cho nên không tiêu diệt được lực lượng ISIl. Trong khi đó Syria có cả một hệ thống quân đội tương đối kỷ luật, được thêm chí nguyện quân từ Ba Tư, Li-băng Hezbollah cho nên tạo chiến thắng trên mặt trận.  Ngày 3/4/2016, với sự hỗ trợ của không quân Nga, quân chính phủ lại chiếm thêm thành phố al-Qaryatain cách Palmyra 100km về phía tây. Với đà này, Nhà Nước Hồi Giáo có thể bị đẩy ra khỏi Syria.

- AP ngày 2/4/2016: "Cuộc ngưng bắn dường như bị lấy đi bởi những cuộc giao tranh dữ dội giữa quân chính phủ và phiến quân, bao gồm luôn cả nhóm al-Qaeda liên kết với Nusra Front ở ngoài Aleppo - thành phố lớn thứ hai của Syria nằm về phía bắc. "

- AFP (Palmyra) ngày 9/4/2016: "Hàng ngàn dân chúng Syria phải tản cư đã trở lại Palmyra vào ngày hôm nay để coi lại nhà cửa của họ lần đầu tiên khi quân chính phủ với sự hỗ trợ của không quân Nga tái chiếm thành phố này từ tay Nhà Nước Hồi Giáo cách đây một tuần lễ."

Ai đã từng ở trong vùng chiến sự và phải rời bỏ nhà cửa, ruộng vườn, cha mẹ, anh chị em, cơ sở làm ăn buôn bán để lánh nạn…nhìn hình ảnh này mà rớt nước mắt vì thương cảm.

Trong khi đồng minh Úc của Mỹ đi "hàng hai" thì vào ngày13/4/2016, Reuters loan tin, "Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Carter tới Phi Luật Tân ngày hôm nay, cho thấy mối liên hệ chặt chẽ mỗi ngày mỗi gia tăng với đồng minh trụ cột tại Biển Đông giữa lúc Hoa Lục khăng khăng khẳng định chủ quyền tại Biển Đông. Ô. Carter cho biết ngoài năm căn cứ theo như thỏa hiệp vừa được ký kết, trong tương lai còn có thêm những căn cứ đóng quân của Mỹ tại Phi Luật Tân. Nhân dịp này ông ghé thăm HKMH Steniss đang ở về phía tây của Đảo Luzon. Tại đây ông tuyên bố, "Điều mới mẻ không phải là sự hiện diện của HKMH của Mỹ ở trong vùng. Sự mới mẻ là bên trong của những căng thẳng đang hiện có mà chúng tôi muốn giảm bớt. và ông thông báo hải quân hai nước bắt đầu tuần tra chung tại Biển Đông." Ông Carter còn nghe hạm trưởng HKMH Stennis báo cáo rằng tàu chiến của Trung Quốc cũng đang hoạt động trong vùng nhưng cho tới bây giờ, "Chúng tôi rất hài lòng về những giao tiếp hiện có." Nghĩa là hai bên nhưng chưa đánh nhau và đường ai nấy đi. (We've been very pleased with the interactions we've had.)
- Washington Post ngày 11/4/2016: "Lực lượng Nhà Nước Hồi Giáo vừa chiếm lại một căn cứ địa quan trọng sát biên giới Thổ Nhĩ Kỳ chỉ vài ngày sau khi bị phiến quân đánh bật ra khỏi căn cứ này dưới sự hỗ trợ của Mỹ và Thổ Nhĩ Kỳ Theo AFP, từ bên kia biên giới Thổ Nhĩ Kỳ đã dồn dập nã đại bác vào địa điểm này".

- Sputnik News ngày 12/4/2016: "Phó Thống Đốc Tỉnh Seraa cho biết hơn một nghìn chiến binh đã đầu hàng quân chính phủ và giao nạp vũ khí. Quân đội Syria và các nhóm vũ trang đang tuân thủ thỏa hiệp ngưng bắn trong tiến trình hòa giải dân tộc." Cũng theo Sputnix News và International Business Times, vào ngày hôm nay 13/4/2016 và  cũng là ngày Hòa Đàm Geneve tái tục, Syria tiến hành bầu cử quốc hội tại hơn 7000 địa điểm bỏ phiếu, với 3,500 ứng cử viên của 13 trong số 15 tỉnh. Các Tỉnh Raqqa và Idlib vẫn đang thuộc quyền kiểm soát của phiến quân và Nhà Nước Hồi Giáo. Nga coi cuộc bầu cử là một bước làm quan trọng cho việc ổn định tình hình trong nước, còn phe nổi dậy và Hoa Kỳ tẩy chay và sẽ không công nhận kết quả của cuộc bỏ phiếu.

- CNN ngày 13/4/2016: Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ cho biết cho tới bây giờ Hoa Kỳ đã giết khoảng 26,000 chiến binh của Nhà Nước Hồi Giáo tại Iraq và Syria, một thành tích cho thấy Hoa Kỳ đang chiến thắng trong cuộc chiến chống ISIS. Đây là phương thức lượng giá chiến thắng theo lối "body counts" (đếm xác chết) khi Ô. McNamara điều khiển cuộc Chiến Tranh Việt Nam, trong khi theo binh thư, chiến thắng được đánh giá bằng việc chiếm lĩnh lãnh thổ. Mình đem cả nửa triệu quân đi đánh, có thể tiêu diệt địch quân tới vài trăm ngàn người nhưng  không chiếm được tấc đất nào rồi sau đó rút lui…thì không biết đó là chiến thắng hay chiến bại?

Tình hình Biển Đông
- Reuters ngày 6/4/2016: "Trung Quốc bắt đầu cho vận hành một ngọn hải đăng cao 55 mét trên Đảo Đá Chữ Thập - một trong những hòn đảo nhân tạo tại Biển Đông nơi mà năm ngoái Khu Trục Hạm Lassen của Hoa Kỳ đã đến gần để thách thức tuyên bố chủ quyền của Trung Quốc."

- Reuters (Hà Nội) ngày 7/4/2016: "Việt Nam yêu cầu Trung Quốc di chuyển giàn khoan Haiyang 981 gây tranh cãi và từ bỏ dự tính khoan dầu tại Vịnh Bắc Việt (*) mà sự phân định chủ quyền chồng lấn chưa được giải quyết và đây là dấu hiệu sau cùng của bất ổn giữa hai nước láng giềng cùng theo Chủ Nghĩa Cộng Sản. Giàn khoan này đã tạo nên cuộc khủng hoảng vào năm 2014 khi nó thăm dò dầu khí tại Vùng Đặc Quyền Kinh Tế của Việt Nam ở Biển Đông."

- NewsMax ngày 8/4/2014: "Cấp chỉ huy hàng đầu của Hải Quân Hoa Kỳ tại Thái Bình Dương kêu gọi phải có phản ứng mạnh đối với những hành động của Trung Quốc tại Biển Đông nhưng bộ tham mưu của Ô. Obama đã bịt miệng ông này. Theo tờ Navy Times, Đô Đốc Harry Harris muốn nhìn thấy Hoa Kỳ biểu dương sức mạnh quân sự giữa lúc Hoa Lục xây đắp các hòn đảo nhân tạo mà đảo gần nhất (Scarborough Shoal) chỉ cách thủ đô của Phi Luật Tân khoảng 140 dặm Anh. Nhưng Bà Susan Rice - Cố Vấn Anh Ninh Quốc Gia của Tổng Thống Obama lại ra lệnh cho ông tướng cất giữ ý kiến đó trong lòng. Bộ tham mưu của Ô. Obama đang trong tiến trình thảo luận với Trung Quốc về một số vấn đề như thương mại và vũ khí hạt nhân." (The U.S. Navy's top commander in the Pacific is calling for a strong military response to China's moves in the South China Sea but the Obama administration has silenced him. According to the Navy Times, Adm. Harry Harris would like to see the U.S. military flex its muscles in the face of China's construction of artificial islands, the closest of which would be roughly 140 miles from the capital of the Philippines. President Barack Obama's National Security Adviser Susan Rice, however, has ordered military brass to keep their opinions on the matter to themselves. The administration is in the process of trying to work with China on several issues, including trade and nuclear weapons.)

Vậy những ai mong muốn Hoa Kỳ "bóp mũi" hay dạy cho Trung Quốc một bải học thì phải đọc kỹ bản tin này. Tương lai chưa biết ra sao, nhưng giờ đây chưa phải lúc Hoa Kỳ đối đầu với Hoa Lục mà chỉ là "tái cân bằng lực lượng" mà thôi. Coi chừng Ô. Harris ăn nói mạnh miệng quá có ngày theo chân Ô. Chuck Hagel "về vườn" đó nghe. Bà Susan Rice vừa đẹp gái, lại ngồi kè kè bên Ô. Obama mỗi ngày trong Phòng Bầu Dục nghe thuyết trình về tình hình an ninh trên toàn thế giới rồi "tâu" lên tổng thống… thì tướng ở xa vạn dặm có ngày "mất đầu" như chơi." Cứ xem gương Tướng McArthur nhận lệnh đầu hàng của Quân Phiệt Nhật, chiến thắng oanh liệt trong Chiến Tranh Triều Tiên nhưng bị Tổng Thống Truman cất chức một cái rụp chỉ vì trái lệnh. Hiện nay Hoa Kỳ đang bận rộn trăm bề, nào là đối đầu với Nga trong Chiến Tranh Lạnh, cuộc chiến tại Afghanistan, Iraq, Libya chưa gỡ ra được, cuộc chiến chống khủng bố trong nước, cuộc chiến chống ISIS tại Syria đòi hỏi phải đem B-52 và bộ binh vào đây, rồi Bắc Hàn chưa biết "khùng điên" lúc nào, Do Thái hăm he tấn công Ba Tư…nếu mở một cuộc chiến tranh tổng lực với Hoa Lục…thì có lẽ một chiến lược gia điên khùng mới làm vậy. Ở xứ Mỹ này ông tướng giống như con gà chọi, thấy gà khác tới gần hoặc nghe tiếng gáy là muốn "đá" ngay. Điều đó đúng vì làm tướng phải dũng cảm. Nhưng có "đá" được hay không và lúc nào "đá" thì phải do "chủ gà" tức tổng thống quyết định. Nhiều khi gà đang đá rất hăng nhưng thấy thua, chủ gà phải thương lượng để gà khỏi chết hoặc "vớt năm lai" tức vớt chút đỉnh thay vì thua hết. Cho nên Mỹ cứ phải "câu giờ" vừa hù dọa, vừa đàm phán để mua thời gian. Hoa Lục đang ở vào thế thượng phong không phải vì sức mạnh quân sự hay chính nghĩa mà vì thế kẹt của Hoa Kỳ. Tại G-7 (Khối 7 Nền Kinh Tế Mạnh) vừa họp tại Hiroshima (Nhật Bản) hoàn toàn do Mỹ, Âu Châu và Nhật Bản điều khiển nhưng cũng không ra được tuyên cáo mạnh mẽ tố cáo Hoa Lục hoặc ban hành lệnh cấm vận mà chỉ bày tỏ sự quan tâm và nhấn mạnh tới việc giải quyết (tranh chấp) bằng phương thức hòa bình, (We are concerned about the situation in the East and South China Seas, and emphasise the fundamental importance of peaceful management and settlement of disputes). Điều đó cho thấy Hoa Lục không phải là Nga, không phải là Iraq, Ba Tư, Syria, A Phú Hãn hay Libya. Mỹ và NATO dám bao vây và cấm vận Nga nhưng không dám bao vây và cấm vận Hoa Lục vì nền kinh tế của Hoa Lục bao trùm toàn cầu. Cả Mỹ và Liên Hiệp Âu Châu, Úc Châu đang phải dựa vào ngoại thương với Hoa Lục để sống còn. Thế thượng phong của Hoa Lục là ở chỗ đó. Biết làm sao bây giờ? Theo AFP ngày 13/4/2016, Hoa Lục đã triệu tập đại diện ngoại giao của các quốc gia trong Khối G-7 để bày tỏ sự tức giận về tuyên bố chung nói trên. Theo Reuters,  ngày 14/4/2016,  "Thủ Tướng Úc Malcolm Turnbull tháng trước chỉ trích Trung Quốc quân sự hóa Biển Đông, đã hướng dẫn 1000 nhà lãnh đạo doanh thương thăm Hoa Lục, hy vọng xây dựng thỏa hiệp tự do thương mại giữa hai nước. Ô. Turnbull sẽ thảo luận với Chủ Tịch Tập Cận Bình và Thủ Tướng Lý Khắc Cường tại Bắc Kinh, hy vọng sẽ lợi dụng (capitalize) để chuyển hóa Trung Quốc từ một nước xuất cảng thành nền kinh tế tiêu thụ lớn. Ô. Malcom Turnbull đã né tránh đề cập tới vấn đề Biển Đông và ông ca ngợi Thỏa Hiệp Tự Do Mậu Dịch với Hoa Lục."

Trong khi đồng minh Úc của Mỹ đi "hàng hai" thì vào ngày13/4/2016, Reuters loan tin, "Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Carter tới Phi Luật Tân ngày hôm nay, cho thấy mối liên hệ chặt chẽ mỗi ngày mỗi gia tăng với đồng minh trụ cột tại Biển Đông giữa lúc Hoa Lục khăng khăng khẳng định chủ quyền tại Biển Đông. Ô. Carter cho biết ngoài năm căn cứ theo như thỏa hiệp vừa được ký kết, trong tương lai còn có thêm những căn cứ đóng quân của Mỹ tại Phi Luật Tân. Nhân dịp này ông ghé thăm HKMH Steniss đang ở về phía tây của Đảo Luzon. Tại đây ông tuyên bố, "Điều mới mẻ không phải là sự hiện diện của HKMH của Mỹ ở trong vùng. Sự mới mẻ là bên trong của những căng thẳng đang hiện có mà chúng tôi muốn giảm bớt. và ông thông báo hải quân hai nước bắt đầu tuần tra chung tại Biển Đông." Ông Carter còn nghe hạm trưởng HKMH Stennis báo cáo rằng tàu chiến của Trung Quốc cũng đang hoạt động trong vùng nhưng cho tới bây giờ, "Chúng tôi rất hài lòng về những giao tiếp hiện có." Nghĩa là hai bên nhưng chưa đánh nhau và đường ai nấy đi. (We've been very pleased with the interactions we've had.)

Trong khi tàu chiến Hoa-Mỹ đang gờm nhau ở Biển Đông thì các giới chức quốc phòng của Việt Nam và Phi Luật Tân đang thăm dò khả năng tiến hành các cuộc tập trận chung và tuần tra chung trên biển. Tân ngoại trưởng của Phi Luật Tân cũng vừa ghé thăm Việt Nam. Theo ý kiến của tôi, Phi Luật Tân, Úc Đại Lợi và Nhật Bản có thể tuần tra chung với Mỹ ở Biển Đông nhưng nếu Việt Nam tuần tra chung với Mỹ thì lập tức Việt Nam trở thành mối đe dọa về an ninh cho Hoa Lục và Việt Nam có thể trở thành một Ukraina thứ hai. Nhưng nếu Việt Nam chỉ tuần tra chung với Phi Luật Tân, tuy không mạnh bằng đi chung với Mỹ nhưng hiệu quả, mà Hoa Lục dù tức tối cũng không thể lấy bất cứ lý do gì để phản đối.

Chắc chắn tàu chiến Trung Quốc không dại gì nổ súng vào tàu chiến Mỹ trước, nhưng có thể cản mũi, đâm, húc như đã làm vào Tháng 12, 2014. Cuộc xung đột tại Biển Đông diễn biến thật lạ kỳ. Đánh không ra đánh, đàm không ra đàm. Không biết sự yên bình giả tạm này kéo dài bao lâu?

Đào Văn Bình
(California ngày 15/4/2016)

(*) Trong nước dùng danh từ "Vịnh Bắc Bộ" theo tôi thấy không lợi bằng dùng danh từ "Vịnh Bắc Việt" vì nó nêu rõ phía bắc của Việt Nam. Còn "Bắc Bộ" là nằm về phía bắc nhưng không nói lên nó thuộc về ai. Chẳng hạn chúng ta không chấp nhận Biển Đông gọi là "South China Sea" vì có chữ "China", ám chỉ nó thuộc về Trung Hoa.