Wednesday, December 17, 2014

Quan to chiếm nhà, quan nhỏ chiếm đất

Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 15.12.2014

Quan to chiếm nhà, quan nhỏ chiếm đất

Vụ gia đình ông cựu tổng thanh tra Trần Văn Truyền có quá nhiều nhà đất với khối tài sản kếch sù vừa được phát hiện vẫn tiếp tục khuấy động sự bất mãn của dư luận làm lan ra cả những ông khác. Đúng là ông này làm hại "anh em," cháy nhà mình làm cháy cả nhà háng xóm.

Cái nhà to quá giữa khu đất vàng nên ông Cựu chủ tịch Hà Nội chưa chịu trả
Sau vụ ông Truyền, người bị "văng miểng" đầu tiên cũng từng là một quan to giữa thủ đô. Ngay tuần này, lại um xùm vụ ông Hoàng Văn Nghiên, cựu Chủ tịch UBND TP Hà Nội sau khi rời chức vụ được 8 năm vẫn chưa chịu trả lại nhà cho nhà nước. Ngoài ra theo báo Tiền Phong: Cựu chủ tịch "chê" chung cư, "thích" xài biệt thự, nói rõ hơn là ông còn đặt vấn đề phải thuê cho ông cái nhà sang mới chịu dời đi. Đúng là "cha thiên hạ" thật.

Ông Hoàng Văn Nghiên nguyên chủ tịch UBND TP Hà Nội.
Câu chuyện tưởng như đã xong từ 8 năm trước (năm 2006) khi thành phố Hà Nội thông báo không bán biệt thự cho cựu chủ tịch thành phố Hoàng Văn Nghiên. Thế nhưng chỉ vỉ một điều khoản nhỏ là phải tìm nhà cho ông Nghiên trước khi thu hồi biệt thự của nhà nước kéo dài gần chục năm bỗng quá khó như… lên trời. Làm rúng động cả đến Ủy Ban Nhân Dân và nhân dân thành phố.

Sự thật trước khi bước lên ghế chủ tịch TP Hà Nội, ông Nghiên không phải là dân vô gia cư mà ông có nhà cửa đàng hoàng. Theo ông Phạm Sỹ Liêm - nguyên thứ trưởng Bộ Xây Dựng, ông phó chủ tịch UBND TP Hà Nội - trước khi tới sinh sống tại biệt thự 12 Nguyễn Chế Nghĩa (của nhà nước), ông Hoàng Văn Nghiên sinh sống ở một ngôi nhà thuộc phường Bách Khoa (quận Hai Bà Trưng).
Biệt thự 12 Nguyễn Chế Nghĩa, Hà Nội.
Không những thế, hiện nay bản thân ông Hoàng Văn Nghiên không sống tại căn biệt thự số 12 đường Nguyễn Chế Nghĩa của nhà nước mà chỉ có con trai ông là Hoàng Hữu Nam cùng vợ con sống tại đó. Còn ông Nghiên hiện đang sống tại căn biệt thự nằm ở quận Hoàn Kiếm, trung tâm nhất của thủ đô. Đó là căn biệt thự tại khu đô thị Ciputra hạng sang ở Hà Nội.

Căn biệt thự 12 Nguyễn Chế Nghĩa rộng hơn 400 m2 mà cựu Chủ tịch TP Hà Nội Hoàng Văn Nghiên chưa chịu trả nằm giữa "khu đất vàng" tại phường Hàng Bài - Hà Nội. Trong khi các căn nhà lân cận cho thuê với giá từ $1000 USD trở lên (tương đương với 30 m2 trở lên) thì căn biệt thự mà ông Nghiên thuê trên thửa đất rộng 411 m2 với giá chỉ gần 460 nghìn đồng ($22 đô)/tháng, chỉ có giá bằng 10 tô phở.

Theo ông Liêm, lãnh đạo TP Hà Nội đang có sự lúng túng trong việc thể hiện thái độ kiên quyết thu hồi biệt thự này. "Có thể ông Nghiên cũng biết thế nên chây ì ra." Cái sự chây ì của ông Nghiêm một phần lớn là do sự thiếu cương quyết, thiếu minh bạch của cơ quan quản lý.
 
Tại sao phải vất vả đi tìm nhà đổi cho ông Nghiên?
Để trả lại ngôi biệt thự 12 Nguyễn Chế Nghĩa, ông Hoàng Văn Nghiên sẽ được thuê và mua ngôi nhà tại dự án phía Đông hồ Nghĩa Đô (thuộc quận Cầu Giấy) trị giá trên dưới 30 tỉ đồng.

Việc cơ quan chức năng TP Hà Nội tìm nhà rồi "đàm phán" để thuyết phục nguyên Chủ tịch UBND TP Hà Nội Hoàng Văn Nghiên trả lại ngôi biệt thự 12 Nguyễn Chế Nghĩa đang gây chú ý. Nhiều ý kiến cho rằng không cần thiết vì quy định pháp luật không bắt buộc phải cấp nhà công vụ đối với cán bộ là người địa phương.
Khu Đô thị Nam Thăng Long (Ciputra) là nơi ông cựu Chủ tịch UBND TP Hà Nội Hoàng Văn Nghiên đề nghị thành phố mua đất xây biệt thự để ông thuê ở.

Ông Trần Ngọc Hùng, Chủ tịch Tổng Hội Xây Dựng Việt Nam, cho biết Luật Nhà ở có hiệu lực từ năm 2006 đã quy định rõ việc quản lý, bàn giao, thu hồi nhà ở công vụ và ông Nghiên là Chủ tịch UBND TP Hà Nội giai đoạn 1994 - 2004 và bắt đầu thuê căn biệt thự 12 Nguyễn Chế Nghĩa vào năm 2001, tức là trước khi Luật Nhà ở ra đời.

Ông Hùng nhấn mạnh: "Tuy vậy, dù trong bất cứ giai đoạn nào thì nguyên tắc chung là nhà ở công vụ đều phải trả lại cho nhà nước bởi đây là tài sản được dùng với mục đích công; nếu mua, bán, cho ở thuê, ở nhờ không phải vì mục đích công là đều sai."

Không đồng tình với việc ông Hoàng Văn Nghiên chần chừ trả nhà công vụ và đòi hỏi TP Hà Nội phải bố trí chỗ ở khi thực tế ông không khó khăn về nhà ở, ông Phạm Sỹ Liêm, nguyên thứ trưởng Bộ Xây Dựng, nguyên Phó Chủ tịch UBND TP Hà Nội, cho rằng việc ông Nghiên được cấp ngôi biệt thự 12 Nguyễn Chế Nghĩa để ở theo dạng nhà công vụ và nay được cho thuê lại với giá 459,688 đồng ($22 đô)/tháng là không thỏa đáng. Ông Liêm dẫn chứng hiện biệt thự thì đã được gia đình con trai ông Nghiên sinh sống từ lâu, có nghĩa là ông không hề khó khăn về nhà ở.
 

Ông Liêm nói, "Việc Hà Nội cấp nhà đất cho ông Nghiên thuê như vậy có khác gì cấp chỗ ở cho con trai ông Nghiên. Mà tại sao lại vừa cấp đất, rồi lại bỏ tiền xây dựng nhà cửa hoành tráng như thế được chứ ?"

Khu đất để xây biệt thự phía Đông hồ Nghĩa Đô là "khu đất vàng" của quận Cầu Giấy, giao thông rất thuận tiện. Khu dự án biệt thự này nằm trên đường Nguyễn Văn Huyên, rộng khoảng 0,4 ha, chỉ xây dựng 19 căn biệt thự với diện tích từ 140-200 m2/căn. Hiện ở đây có 5 căn biệt thự đã xây thô xong, trong đó có 2 căn đang hoàn thiện nội thất. Căn biệt thự diện tích đất 163 m2 được UBND TP Hà Nội dự định mua và cho ông Hoàng Văn Nghiên thuê, sau đó có thể mua lại.

Theo giới kinh doanh địa ốc và người dân địa phương, giá đất ở khu vực này giai đoạn "sốt" là khoảng hơn 200 triệu đồng/m2, hiện nay giảm còn khoảng 130-170 triệu đồng/m2. Như vậy, chỉ riêng với lô đất có diện tích 163 m2 mà UBND TP Hà Nội chấp thuận mua và xây nhà biệt thự để nguyên chủ tịch UBND TP Hà Nội Hoàng Văn Nghiên thuê và có thể mua, có giá bán hơn 27 tỉ đồng. Còn nếu tính cả chi phí xây dựng, có thể lên đến trên dưới 30 tỉ đồng.

Người dân Hà Nội chê ngài cựu chủ tịch tham lam quá đáng nhưng 8 năm nay ngài vẫn tỉnh bơ? Đến nay bị dư luận chê bai, rồi mới chịu trả, đúng là kiểu gặm không trôi phải nhả ra.Tại sao ngay cả UBND Thành Phố cũng lúng túng? Nể nang hay ví chút uy quyền chằng chéo còn sót lại của ngài chủ tịch TP?

Nhà của dân khi cần thu hồi thì làm cái rụp là ra đi liền. Không trả thì cưỡng chế, có thế thôi hà cớ gì phải băn khoăn, họp bàn tới bàn lui cho mất thì giờ. Vậy mà ngài Bộ Trưởng Bộ Xây Dựng Trịnh Đình Dũng cho rằng cho rằng như thế không phải là tham nhũng. Còn thế nào mới gọi là tham nhũng đây? Chẳng trách tham nhũng cứ cái đà này thì chỉ có thể tham thêm chứ không hy vọng gì bớt.

Hãy nhìn ra nước ngoài
Tổng thống thứ 40 của Mỹ là Ronald Reagan trước khi nghỉ hưu vào năm 1989 đã phải đi tìm nhà ở cho mình. Trước đó ông sống trong dinh thống đốc tiểu bang California khi giữ cương vị này trong nhiều năm.
 

Còn người tiền nhiệm, tổng thống thứ 39 Jimmy Carter, khi mãn nhiệm đã chuyển về sống tại ngôi nhà mà ông mua trả góp từ năm 1960 khi còn làm cố vấn luật tại hãng chuyên kinh doanh đậu phộng của gia đình và cuối cùng trở thành chủ nhân thực sự của căn nhà.

Tổng thống thứ 42, Bill Clinton, danh tiếng lừng lẫy nhưng, cho đến lúc sắp về hưu không có nhà riêng và hai vợ chồng phải "thắt lưng buộc bụng" để gom đủ $1.7 triệu USD, tính ra tiền Việt vào lúc đó là khoảng 34 tỷ đồng, để mua một ngôi nhà tại thành phố nhỏ Chappaqua, tiểu bang New York.

Còn ở Anh, cứ ông nào lên làm thủ tướng thì dời về số 10 phố Downing ở thủ đô London. Hết nhiệm kỳ hoặc mất chức lập tức phải dọn đi. Có lần, thủ tướng mới dọn đồ về ở trong khi người tiền nhiệm còn đang tất bật chằng buộc chăn đệm, vali chuẩn bị rời đi.

Tội nghiệp các quan ở cơ quan quản lý!
Đó là chuyện ở nước ngoài, càng làm lớn người ta càng minh bạch và luôn đặt lòng tự trọng trước danh dự của mình. Nhìn thấy các quan chức nước người mà chán cho nước mình. Lòng tự trọng đi chơi vắng đâu mất tiêu rồi. Và các cơ quan quản lý nhà quan ở VN cũng mua lấy sự vất vả vào mình, nguyên cái việc chạy đi tìm nhà cho quan về hưu thuê đã mướt mồ hôi rồi còn làm được việc gì nữa. Gặp quan ủng oẳng như ông Nghiên nay chấp thuận nhà này, mai yêu cầu thuê chỗ khác mới chịu ở còn phải "điều đình, trao đổi" toát mồ hôi. Tội nghiệp! Dân è cổ đóng thuế nuôi các quan "vờn" nhau chơi.

Thật ra thì tại khu nhà công vụ của chính phủ ở nhiều nơi cũng đang gặp tình trạng "lùng bùng" như thế. Như khu Hoàng Cầu (ngõ 61 Trần Quang Diệu, quận Đống Đa, Hà Nội), có 59 cán bộ nghỉ hưu ở nhà công vụ, song chỉ 11 người làm thủ tục trả nhà. Thế cho nên dư luận đặt câu hỏi "Còn biết bao ông Nghiên, ông Truyền khác?."
 

Đàn anh lì lợm nên đàn em "học hỏi." Mới nhất lại là chuyện của Phó chủ tịch tỉnh lấn chiếm 400 m2 đất công và mới hơn là chuyện Tướng công an xây biệt thự lụi. Xin kể chuyện quan phó chủ tịch trước.
 
Vừa mới nghỉ hưu hồi tháng 11-2014 đã lấn chiếm đất công
Ông Hà Hòa Bình, nguyên Phó chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc mới nghỉ hưu từ 1-11-2014 vừa qua đã bị phát hiện lấn chiếm đất công gần 400 m2 và xây dựng biệt thự có tiếng ở Thành Phố Vĩnh Yên.

Biệt thự của ông Hà Hòa Bình, Phó chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc.
Đáng chú ý, tổ công tác cho biết quá trình lập hồ sơ xử lý đã gặp vướng mắc khi có 3 gia đình dân lấn chiếm ra khu vực đất của dự án, gồm: ông Phùng Quốc Huy lấn 27.6 m2; ông Nguyễn Trường Tiến lấn 53.6 m2; ông Hà Hòa Bình lấn 399.2 m2. Trường hợp ông Hà Hòa Bình (khu phố Vĩnh Thịnh 4, phường Tích Sơn) khiến người dân địa phương và chính quyền địa phương chú ý hơn cả, bởi ông Bình là phó chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Phúc vừa mới nghỉ hưu từ ngày 1-11 vừa qua.

Theo xác minh của UBND phường Tích Sơn, trên diện tích lấn chiếm gần 400 m2, gia đình ông Hà Hòa Bình đã cho xây dựng một lầu ngũ giác để ngắm cảnh, một dãy tường gạch kiên cố dài hàng trăm mét, nhiều cây cảnh… Khu nhà có tường gạch xây bao quanh đang trong giai đoạn hoàn thiện dài 112.32 m (cao 1.8m, có 42 trụ cao 2m), 2 trụ cổng có mái lợp ngói,…

Vụ này có nhiều chi tiết lằng nhằng giữa ba anh em ông phó chủ tịch. Nhưng tựu chung vẫn là sự lấn chiếm đất công.
 

Ông Nguyễn Duy Báu, Phó chủ tịch UBND Tích Sơn tiết lộ: "Khi triển khai dự án thì họ mới lấn chiếm. Do dự án không làm đồng loạt nên có khi họ tổ chức xây dựng lấn chiếm vào buổi trưa, buổi tối nên phường không ngăn chặn được hết."
 

Rõ ràng ông Báu đã cố tình che giấu sự thật. Việc ông Bình công khai lấn đất công rồi xây dựng trên đất đã tách thửa rõ ràng là có sự thiếu trách nhiệm từ chính quyền và cơ quan chức năng ở TP Vĩnh Yên. Bởi công trình xây dựng lớn như thế, giữa thanh thiên bạch nhật như thế chứ có phải cây kim cọng chỉ trong bọc đâu mà khó thấy? Cần biết dân TP Vĩnh Yên chỉ cần đổ đống cát, vài trăm viên gạch sửa cái nhà dột cũng đã có cán bộ đến "hốt" ngay. Sau đó ông Bình lại đổ tội cho con trai làm chứ ông không hề biết. Rõ ràng là cả hai ông lớn đều quanh co đổ tội cho con, đúng là thứ chuyện khôi hài ấu trĩ, đáng xấu hổ.

Đến tướng công an xây biệt thự lụi
Nguyên giám đốc Công an (vừa nghỉ hưu tháng 9-2014) tỉnh Quảng Nam là Thiếu tướng Phan Như Thạch từ khi đương chức đã xây biệt thự tráng lệ không phép ngay bìa rừng Nam Hải Vân nhưng không bị xử lý rốt ráo làm dân phẫn nộ. Người dân càng phẫn nộ hơn khi nhà của công nhân từng trồng rừng Nam Hải Vân (phường Hòa Hiệp Bắc, quận Liên Chiểu, TP Đà Nẵng) và người dân cơi nới thì bị các cơ quan chức năng buộc tháo dỡ, cấm xây dựng.

Toàn cảnh biệt thự xây dựng "lụi" của tướng công an Thạch.
Khu biệt thự "hoành tráng" của tướng Thạch ở đường vào Suối Lương, rộng 17.750 m2. Khuôn viên biệt thự này được xây bờ tường cao vút, bên trong công nhân đang thi công biệt thự, nhà rường, nhà cổ… cùng các kiến trúc khác. Khu vực biệt thự này được thi công nhiều năm nay nhưng vẫn chưa xong. Xe chở đất cát, gỗ, vật liệu xây dựng vẫn liên tục ra vào.

Đại tá Thái Thanh Hùng, đại biểu HĐND TP Đà Nẵng, Chủ tịch Hội Cựu Chiến Binh TP Đà Nẵng, nhận định: "Cái này nếu làm không xin phép thì phải xử lý theo pháp luật." Ông Hùng cho biết tại khu vực của tướng Thạch xây dựng biệt thự có trường hợp ông Nguyễn Như Tiến chỉ làm nhà tranh thôi nhưng báo, đài lên tiếng rồi bị tháo dỡ. "Ông Tiến làm thế thì bắt tháo dỡ, còn giờ anh làm to thế mà không tháo dỡ." Cũng theo ông Hùng, cử tri sẽ thắc mắc là họ lấy tiền đâu ra mà xây biệt thự to thế.

Chưa hết, ngoài khu đất biệt thự này, gia đình tướng Thạch mua gom giấy tay nhiều hecta đất lâm nghiệp từ các gia đình dân trồng rừng Nam Hải Vân, nằm gần Hạt kiểm lâm quận Liên Chiểu (thuộc Chi cục kiểm lâm TP Đà Nẵng).
 

Theo cơ quan chức năng quận Liên Chiểu thì khu đất này gia đình tướng Thạch bán lại cho đại gia tên Quang, chuyên khai thác vàng ở tỉnh Quảng Nam. Hiện khu đất này đã mọc lên một quần thể biệt thự, nhà sàn, nhà rường cổ… cùng các công trình nguy nga khác có giá trên 100 tỉ đồng. Quần thể này cũng bị cơ quan chức năng nhiều lần lập biên bản vì xây không phép, lấn đất rừng đặc dụng Nam Hải Vân.
Khu vực quần thể biệt thự, nhà sàn gỗ của tướng Thạch bán cho đại gia tên Quang.
Tuy nhiên, đến nay quần thể biệt thự đã được xây kín, tường rào bao quanh cao tới khoảng 3 m và bao bọc bởi dây thép gai như biệt phủ. Hiện hằng ngày có hàng chục công nhân cưa xẻ, đục đẽo, xây dựng, xe chở vật liệu nườm nượp ra vào. Cả quần thể biệt thự được xây dựng liên tục nhiều năm nay nhưng vẫn chưa xong, mọc lên tại khu vực dân còn nghèo khó khiến người dân choáng ngợp.
 

Chủ tịch UBND quận Liên Chiểu, cho biết: "Đã mời tướng Thạch làm việc nhiều lần!" nhưng cũng chẳng giải quyết được gì. Ngoài ra, theo ông phó chủ tịch quận thì vì tướng Thạch là em phó bí thư Đà Nẵng (?!)

Trong khi đó, ông Huỳnh Đức Thắng (Giám đốc Văn phòng Đăng ký quyền sử dụng đất quận Liên Chiểu) khẳng định: "Hiện tại các hộ dân tại khu vực đó sử dụng đất nhưng không có hợp đồng giao đất, kể cả ông Thạch. Nếu là đất rừng thì phải cấp, giao đất còn trường hợp này là ông Thạch tự tung tự tác. Không có nhà nào là đất ở hết. Mà cũng không được cấp luôn. Chúng tôi không thể giải quyết cấp sổ được vì ở khu vực đó không có ai có hợp đồng giao đất hết. Đất ở đây từ trước đến nay không chuyển đổi, không cấp phép."
 

Bất hợp tác, địa phương bó tay
Ông Nguyễn Xuân Hoài, Đội trưởng Đội Quy tắc đô thị quận Liên Chiểu, thì lắc đầu: "Khi chúng tôi đi kiểm tra nhà ông Thạch, thợ ở trong đó nhiều nhưng kêu cửa không ai mở. Gọi chỉ thấy có chó chạy ra thôi. Phường có lập biên bản, anh em chúng tôi hỗ trợ. Vô kiểm tra, nhà đó xây dựng không phép thì buộc phải tháo dỡ nhưng họ đâu có hợp tác. Họ không đưa bất cứ một giấy tờ gì, mời ổng lên làm việc nhiều lần nhưng cũng không được."

Câu chuyện dài kiểu "nhân dân tự vận" này vẫn chưa có hồi kết. Chưa biết chính quyền địa phương sẽ giải quyết ra sao khi quan to về hưu nhưng còn vô số quyền hành "ngầm" đứng sau lưng. Thôi thì nhân dân ráng chờ vậy.

Tham nhũng đất đai không còn là chuyện lạ nhưng tham nhũng đất đai kiểu Bình Phước thì quả đúng là lạ, đáng được ghi vào kỉ lục Guiness.

Xà xẻo đất rừng ban phát cho quan chức
Qua hai ba đời chủ tịch, rừng tự nhiên của Bình Phước từ chỗ có tới 127.800ha đã tụt xuống còn 58.600ha hiện nay. Tức lá mất biến luôn quá nửa 69.200ha. Vậy đất "chạy" đi đàng nào?
Ở những lô đất rừng trồng cao su được các quan lấy vẫn còn dấu tích của những cây cổ thụ khi xưa bị chặt bỏ nay chỉ còn trơ gốc. (Ảnh chụp tháng 10, 2014 tại rừng phòng hộ Tà Thiết, huyện Lộc Ninh)

Số là, năm bảy năm về trước, lãnh đạo ở địa phương này đã từng có nghị quyết hẳn hoi về việc ban phát đất rừng cho các quan chức cấp tỉnh. Thực chất đó là một sự chia chác, xẻ đất rừng cho cá nhân sử dụng, mà ở đây là rừng phòng hộ Tà Thiết (huyện Lộc Ninh) có vị trí đắc địa về mặt giao thông, nằm ven trục quốc lộ 13, cách thị xã Bình Long không xa. Toàn là những mảnh đất hái ra tiền.
 

Những ai được ưu ái đặc biệt như vậy?
Xin thưa, họ là những cán bộ cao cấp của tỉnh như viện trưởng Viện Kiểm sát nhân dân tỉnh, trưởng phòng tổ chức - hành chính Văn phòng UBND tỉnh, phó chủ tịch Ủy ban Mặt trận tổ quốc VN tỉnh, trưởng Ban văn hóa - xã hội HĐND tỉnh, phó chánh Thanh tra tỉnh; là các cán bộ thuộc Tổ chức Tỉnh ủy, Công an tỉnh, Sở Kế hoạch - đầu tư, Sở Nội vụ, Văn phòng UBND tỉnh…
 

Họ không phải là đối tượng cần đất để mưu sinh như 8000 gia đình dân nghèo rớt mùng tơi của tỉnh đang khát đất như khát nước.

Kỳ lạ hơn, trong danh sách cấp phát còn có cả vợ con của lãnh đạo: vợ quyền chi cục trưởng Chi cục Kiểm lâm tỉnh, vợ giám đốc Sở Tài nguyên Môi trường, vợ giám đốc, phó giám đốc Sở NN&PTNT, con nguyên chủ tịch UBND tỉnh…
 

Chả trách, trong vòng 10 năm, qua hai ba đời chủ tịch, rừng tự nhiên của Bình Phước từ chỗ có tới 127.800ha đã tụt xuống còn 58.600ha hiện nay.

Hơn một nửa diện tích rừng đã biến mất. Liệu cái nửa non còn lại còn tồn tại được bao lâu khi mà các vị lãnh đạo địa phương tiếp tục vin vào những "căn cứ pháp lý hai năm rõ mười" và tính "hợp hiến hợp pháp" kỳ lạ theo kiểu "phép vua thua lệ làng" để xà xẻo?

Còn nhiều chuyện "cướp đất kỳ lạ" hơn nữa, kỳ sau tôi tường thuật cùng bạn đọc./-

Văn Quang

Monday, December 15, 2014

Nhật Ký Biển Đông: Một Thế Giới Thật Đáng Buồn!

Nhật Ký Biển Đông: Một Thế Giới Thật Đáng Buồn!

Nhật Ký Biển Đông hai tuần đầu Tháng 12 ghi nhận những chuyển biến quan trọng như sau:

- BUDAPEST (Reuters) ngày 3/12/2014: "Bộ Trưởng Ngoại Giao Hung Gia Lợi đã triệu tập Đại Sứ Hoa Kỳ tại Budapest để chất vấn về lời tuyên bố của TNS John McCain trong buổi điều trần chuẩn y việc bổ nhiệm Bà Colleen Bell làm đại sứ tại Hung Gia Lợi - đã gọi Thủ Tướng Orban của Hung Gia Lợi là "nhà độc tài tân phát- xít". Hiện nay Hung Gia Lợi vì lợi ích quốc gia, vừa là thành viên của Liên Hiệp Âu Châu nhưng lại có khuynh hướng thân Nga khiến gây khó chịu cho Mỹ và NATO. TNS John McCain hiện nổi tiếng trong chính trường Mỹ vì những lời phát biểu và đề nghị hiếu chiến trong những vấn đề Syria, Iran, Iraq, Afghanistan, ISIS và Ukraina cũng giống như Cựu TNS Barry Goldwater cùng Tiểu Bang Arizona với Ô. McCain năm xưa.

-VOA tiếng Việt ngày 4/12/2014: "Tổng thống Nam Phi Zacob Zuma, với sự tháp tùng của nhiều bộ trưởng cấp cao, đã đến Trung Quốc hôm thứ Tư trong chuyến viếng thăm chính thức kéo dài hai ngày. Đây là một bước tiến khác nữa trong mối quan hệ khá tốt đẹp giữa Nam Phi với đối tác thương mại lớn nhất của họ." Nam Phi là thành viên của khối kinh tế BRICS bao gồm: Brasil, Russia, India, China và South Africa.

-Market Watch ngày 4/12/2014: Trong bài viết "It's official: America is No.2 to China" Brett Arends viết, "Không phải dễ dàng nói ra chuyện này, nhưng tôi buộc phải nói: Chúng ta ngày hôm nay không còn là hạng nhất nữa mà là hạng hai. Phải, đó là chuyện chính thức. Trung Quốc vượt qua chúng ta về kinh tế và trở thành lớn nhất thế giới. Đây là lần đầu tiên kể từ thời Tổng Thống Ulysses S. Grant (1869) (*1). Hoa Kỷ không còn là cường quốc kinh tế hàng đầu của hành tinh này nữa." Cũng theo bài viết này, so sánh về xuất lượng (output) (*2) của các lãnh vực hàng hóa và dịch vụ, Trung Quốc $16.6 ngàn tỉ đô-la trong khi của Hoa Kỳ là $16.3 ngàn tỉ đô-la. Mới vào năm 2000, xuất lượng (output) của Hoa Kỳ gấp ba lần Trung Quốc." (There's no easy way to say this, so I'll just say it: We're no longer No. 1. Today, we're No. 2. Yes, it's official. The Chinese economy just overtook the United States economy to become the largest in the world. For the first time since Ulysses S. Grant was president, America is not the leading economic power on the planet.)

-Reuters ngày 12/4/2104: "Theo nguồn tin từ chính phủ, Chủ Tịch Trung Hoa Tập Cận Bình hối thúc Trung Quốc phát triển nhanh những thiết bị quân sự thật tiên tiến để xây dựng một quân đội thật mạnh." Tin này được loan đi giữa lúc Quốc Hội Hoa Kỳ dự định chuẩn chi một ngân sách quốc phòng 585 tỉ đô-la tức hơn bốn lần ngân sách quốc phòng của Hoa Lục ($131.3 tỉ đô-la). Ngân sách quốc phòng của Mỹ là ngân sách lớn nhất thế giới.

-Voice of Russia ngày 6/12/2014: "Tổng thống Nga Vladimir Putin và Tổng Thống Pháp Francois Hollande đã có cuộc hội kiến chớp nhoáng mà không được sắp xếp trước tại Moscow. Tin tức trên chỉ được Điện Elysee và Kremlin công bố rộng rãi với báo giới sau đó. Cuộc hội kiến diễn ra khi Ô. Hollande đang trên đường từ Kazakhstan quay trở về Pháp. Hiện tin tức về cuộc thảo luận giữa hai người đứng đầu Nga-Pháp chưa được tiết lộ." Bầu không khí chính trị của nước Pháp và Âu Châu nói chung khác với bầu không khí chính trị của Mỹ. Do lịch sử để lại, Âu Châu là hệ thống chính trị đa đảng. Ngoài Đảng Bảo Thủ. Âu Châu còn có Đảng Cộng Sản, Đảng Xã Hội (của Ô. Hollande) và Đảng Cánh Tả …do đó lập trường chống Nga bây giờ và chống Liên Bang Xô-viết trước đây của Âu Châu có đôi chút khác Mỹ. Một số chính khách Âu Châu quan niệm rằng Mỹ ở xa còn Nga thì muôn đời là "láng giềng gần khổng lồ". Thời Kỳ Chiến Tranh Lạnh đã làm khổ cả Âu Châu và Liên Bang Xô-viết. Nay cuộc khủng hoảng Ukraina đang lôi kéo Âu Châu-Hoa Kỳ-Nga vào cơn ác mộng Chiến Tranh Lạnh Mới mà thiệt thòi và đổ vỡ là Âu Châu chứ không phải Hoa Kỳ. Hiện Âu Châu chưa ra khỏi cuộc khủng hoảng kinh tế. Chiến lược "cấm vận" để triệt hạ Nga do Mỹ lãnh đạo khiến Nga khốn đốn nhưng Âu Châu cũng thiệt hại nặng nề. Không biết Ô. Hollande bàn gì với Ô. Putin, ngoài vấn đề Ukraina còn có chuyện bàn giao hai hàng không mẫu hạm Mistral chở trực thăng đang bị neo lại trị giả khỏang 1.6 tỉ đô-la. Nếu hủy bỏ hợp đồng, Pháp phải bồi thường cho Nga 3 tỉ. Hiện nay Ô. Hollande đang bị phe đối lập tố là "theo đuôi Mỹ".

-VnPlus ngày 6/12/2014: "Anh sẽ thiết lập một căn cứ quân sự mới ở Bahrain theo thỏa thuận đạt được với quốc gia vùng Vịnh (Vịnh Ba Tư *) này nhằm tăng cường hợp tác đối phó với những mối đe dọa an ninh trong khu vực. Đây sẽ là căn cứ quân sự thường trực đầu tiên của Anh tại Trung Đông trong vòng bốn thập kỷ qua. Căn cứ mới có thể chứa được những tàu lớn như tàu khu trục và tàu sân bay, ngoài 4 tàu rà phá mìn của Anh đã và đang hoạt động từ cảng Mina Salmon ở Bahrain." Đây là một chuyển động quân sự phối hợp Anh-Mỹ để khống chế vùng dầu lửa Trung Đông và răn đe Iran với cuộc viếng thăm Cảng Bandar Abbas mới đây của hai tuần dương hạm Trung Quốc. Theo tình báo Mỹ, tàu ngầm nguyên tử Trung Quốc thấy xuất hiện ở Sri Lanka và Vịnh Ba Tư.

-VnPlus ngày 10/12/2014: TT. Nguyễn Tấn Dũng viếng thăm Nam Hàn theo lời mời của Tổng Thống  Park Geun Hye (Pắc Cưn Hê). Hai bên chứng kiến lễ ký kết Hiệp Định Thương Mại Tự Do Việt-Hàn và dự định đưa kim ngạch trao đổi mậu dịch lên 70 tỉ vào năm 2020.

-International Business Times ngày 10/12/2014: "Máy bay ném bom của Trung Quốc bay kiểu dọa nạt gần các đảo của Nhật Bản. Các nhà phân tích cho rằng (với tầm hoạt đông như vậy) (*) Căn Cứ Guam có thể bị đe dọa." (Chinese Military Bomber Aircraft Fly Menacingly Near Japan Islands; Analysts Say Guam Base Can Be Under Threat.)

-AP (Washington) ngày 11/12/2014: "Tại trụ sở thượng nghị viện, Cựu Thượng Nghị Sĩ Carl Levin, nguyên Chủ Tịch Ủy Ban Quốc Phòng vào Thứ Năm, đã đưa ra những dữ kiện mới mà ông coi đó là bằng cớ chứng tỏ bộ tham mưu của Tổng Thống Bush (Con) đã lừa dối đất nước để đưa tới cuộc chiến tranh Iraq. " (The chairman of the Senate Armed Services Committee released new information on Thursday that he claims is evidence that the Bush administration misled the nation in the run-up to the war in Iraq. In a speech on the Senate floor, retiring Sen. Carl Levin,). Sự lừa dối mà cựu TNS Carl Levin mới khám phá ra là bộ tham mưu của Ô. Bush (Con) - qua Phó Tổng Thống Dick Cheney - đã dùng một tin tức phỏng đoán chưa được kiểm chứng (unconfirmed suspicion) để kết tội Saddam Hussein liên quan đến cuộc tấn công ngày 9/11/2001.

-Reuters (Bắc Kinh) ngày 12/12/2014: Tranh chấp chủ quyền ở Biển Đông tái diễn sau khi Việt Nam đệ nạp bản văn yêu cầu Tòa Trọng Tài Thường Trực ở Hague lưu tâm đến "chủ quyền pháp lý và quyền lợi của Việt Nam" trong vụ Phi Luật Tân kiện Trung Quốc. Trung Quốc dứt khoát từ chối tham gia vụ kiện và trước đây đã cảnh cáo Việt Nam chớ dính líu vào vụ này. Còn BBC tiếng Việt loan tin. "Trung Quốc nói vụ kiện mà Philippines khởi xướng lên tòa Trọng tài Liên Hiệp Quốc và được Việt Nam ủng hộ là không có tính pháp lý."

Trung Quốc cũng lên án Hoa Kỳ đã không giữ thái độ "trung lập" khi Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ đưa ra bản phúc trình nói rằng các yêu sách chủ quyền của Trung Quốc tại Biển Đông không phù hợp với Công Ước Quốc Tế Về Luật Biển (UNCLOS) 1982 mà Trung Quốc đã ký kết.

-The Week ngày 12/12/2014: Cựu Tổng Bí Thư Gorbachev đổ lỗi cho Hoa Kỳ đã tạo ra Chiến Tranh Lạnh Mới. Trong  cuộc phỏng vấn với báo Time ngày 12/12/2014 ông nói, "Tôi biết rằng chúng ta có thể lắng nghe người Mỹ, nhưng chúng ta không thể tin tưởng họ. Khi họ có ý làm chuyện gì thì họ sẽ biến cả thế giới (trái đất) (*3) xoay sang một trục mới để làm cho được." (I learned that you can listen to the Americans, but you cannot trust them," he told Time. "When they get an idea to do something, they'll turn the world onto a different axis to get it done.)

-Iternatioanl Business Times (Úc Châu) ngày 1/12/2014: Trong một bản tin nhan đề "Tranh Chấp Biển Đông: Việt Nam Liên Kết Với Phi Luật Tân Trong Hồ Sơ Chống Lại Trung Quốc" (South China Sea Dispute: Philippines and Vietnam Allies in Position Papers Against China) đã viết như sau, "Việt Nam đã dùng đường lối pháp lý chống lại Trung Quốc khi Hà Nội trình lên tòa án trọng tài biện minh trạng bác bỏ quan điểm của Trung Quốc đệ nạp ngày 7 Tháng 12. Trong hồ sơ này, Bộ Ngoại Giao Việt Nam đã chống lại việc Trung Quốc từ chối không tham gia vụ kiện đồng thời cáo buộc Trung Quốc đã khai thác những vùng biển thuộc chủ quyền của Phi Luật Tân khiến gây tổn thương đến Công Ước Quốc Tế Về Luật Biển."

Nhận Định:

Hãy nhìn vào hình ảnh thực của thế giới ngày hôm nay. Phải nói những cuộc thi hoa hậu đang là sự kiện ồn ào, tốn kém diễn ra hầu như khắp nơi. Năm nào, tháng nào, hang cùng ngõ hẻm nào cũng có thi hoa hậu để rồi sau khi được lên ngôi… một số bị giết, bắt cóc hoặc làm điếm hạng sang, có cô lại lén lút trồng cần sa. Không biết bao nhiêu cô lấy được tấm chồng xứng đáng hay lại lọt vào "sổ đoạn trường" giống như nàng Kiều 15 năm luân lạc? Thật tình tôi không hiểu những cuộc thi hoa hậu này có giúp ích gì cho nhân loại không? Có tăng thêm phẩm giá của phụ nữ hay không? Điểm xuyết thêm vào cuộc sống đã quá ồn ào, nhức đầu vì suy thoái kinh tế, tranh đọat chính trị, ô nhiễm môi trường và thi hoa hậu…là các buổi trinh diễn của các nữ  "danh ca" nhạc Pop Mỹ lưu diễn quốc tế ăn mặc khiêu dâm, hở hang quá mức khiến các cô cậu choai choai mê nẩn tâm thần, gào thét như điên loạn. Đấy là biểu tượng của thế giới ngày hôm nay: Phải có thi hoa hậu, phải có nhạc xập xình, phải có đấu đá nhau về chính trị, phải có báo chí tự do loan tin bá láp, giật gân, ngụy tạo, bóp méo tin tức để câu khách, lừa mị độc giả…thì mới gọi là "tự do, văn minh" nếu không sẽ bị chê trách là lạc hậu, độc tài, vi phạm nhân quyền.

Ngay môn túc cầu, một trong những bộ môn thể thao đại chúng vô vị lợi cũng biến chất. Tinh thần "Olympic" có từ thời cổ Hy Lạp: hòa binh, hữu nghị, vui chơi đã trở thành "bộ máy kiếm tiền". Liên Đoàn Bóng Đá Thế Giới (FIFA) bị tố  là ổ tham nhũng. Muốn được đứng ra tổ chức "Giải Túc Cầu Thế Giới" (World Cup) phải đút lót cho những "ông kẹ" này. Rồi khi đã được phép tổ chức rồi thì nước chủ nhà điên đầu với vấn đề an ninh, vé lậu, cá độ, nạn gái mãi dâm và mua dâm tứ phương đổ tới (như ở Ba Tây mới đây), và bạo động của các nhóm ủng hộ.  Anh Quốc khi tổ chức Thế Vận Hội 2012 đã phải bố trí cả hỏa tiễn, huy động cả chục ngàn cảnh sát bảo vệ an ninh, kể cả lực lượng "bắn tỉa" bố trí trên các cao ốc và máy bay trực thăng  quần trên  trởi để ngăn ngừa khủng bố. Thật là hình ảnh kinh hoàng không tưởng tượng nổi trong một thế giới "văn minh, tiến bộ" ngày nay.

Trong khi chúng ta ngồi đây ở nơi yên tĩnh, thì tại những nơi như Iraq, Syria, Afghanistan, Pakistan, Lybia,  Yemen, Sudan, Nigeria…bom bỏ ngày đêm, máy bay không người lái phủ kín bầu trời, phi đạn (rocket), hỏa tiễn phóng xuống bất cứ lúc nào, quân khủng bố chết đã đành mà dân vô tội "chết thật tình cờ" không ít. Trong khi đó thì đánh bom tự sát, bắt cóc đàn bà, trẻ nhỏ, chặt đầu ký giả, nhân viên cứu trợ làm kinh hoàng thế giới. Đám cưới cũng đánh bom, nhà thờ cũng máu đổ thịt rơi, xe chở học sinh thành lò thiêu xác, sân đá bóng cũng là "cánh đồng chết". Chỗ nào Thần Chết cũng rình rập! Thật khó tưởng tượng những chuyện này cách đây khoảng 20 năm. Ngay cả Thời Kỷ Chiến Tranh Lạnh cũng không đến nỗi khủng khiếp như vậy. Cả những xứ nổi tiếng hiền hòa như Gia Nã Đại, Úc Châu giờ đây cũng lãnh cái nạn khủng bố.

Trong khi đó trên mặt trận ngoại giao. Những cuộc hội họp cứu trợ nhân loại thì ít. Liên tục những cuộc họp thượng đỉnh, bộ trưởng ngoại giao của NATO diễn ra tại Brusell, Pháp, Đức, Anh, WA, D.C. là những quyết định viện trở quân sự, tăng quân, tăng ngân sách quốc phòng, triển khai thêm xe tăng, máy bay chiến đấu, thiết lập thêm các hệ thống đánh chặn hỏa tiễn và nhất là cấm vận. Nào là cấm vận Nga, Crimea, Bắc Hàn, Iran, Syria , Cuba, Sudan  và mới đây nhất là Venezuela…

Còn trên đại dương xinh tươi diễn ra không biết bao nhiêu cuộc tập trận hải quân quy mô, cả chục cuộc tập trận mỗi năm. Bên cạnh đó, nước lớn ý mạnh đem giàn khoan, tàu ngư chính, tàu hải giám, tàu chiến và cả ngàn tàu đánh cá lấn chiếm biển đảo, vơ vét tài nguyên, biến cải các bãi đá ngầm thành căn cứ quân sự khiến các nước nhỏ "kêu trời không thấu".  Hình ảnh thế giới ngày hôm nay, bình tâm suy nghĩ thật đáng buồn! Chuyện vui và an lành thì ít. Chuyện lo và ác mộng thì nhiều. Chuyện đạo đức thì hiếm. Chuyện dâm ô, bạo lực thì lan tràn. Trí tuệ và mộng ước của con người là đây chăng?

Trong mấy ngày qua hầu hết các hãng thông tấn lớn đều loan tin về  một diễn biến có tầm vóc quốc tế, đó là chuyện Tổng Thống Putin viếng thăm Ấn Độ theo lời mời của Thủ Tướng Modi. Trong cuộc hội kiến, Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi nói: "Nga là người bạn gần gũi nhất và đối tác chiến lược ưu tiên của Ấn Độ." Ông Putin đồng ý với Thủ tướng Modi và nhấn mạnh đây là "sự diễn đạt hoàn toàn chính xác" về lịch sử quan hệ Nga-Ấn Độ. Cuộc gặp gỡ diễn ra giữa lúc Hoa Kỳ cảnh cáo Ấn Độ là không khí căng thẳng giữa cộng đồng quốc tế với Nga không phù hợp cho việc làm ăn với Matxcơva. Theo Reuters, phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Mỹ Marie Harf cho biết, "Chúng tôi đã nói : lúc này không phải là lúc để làm ăn với Nga. Đương nhiên là chúng tôi đã chuyển thông điệp này tới các đồng minh và đối tác trên thế giới ". Cũng có thể đây là lời cảnh cáo gián tiếp cho Thổ Nhĩ Kỳ vì vào ngày 1/12/2014 vừa qua Thổ Nhĩ Kỳ đã tiếp đón Ô. Putin, hai bên đã ký một số thỏa hiệp thương mại. Theo VietnamPlus, nhật báo The Times of India ngày 7/12/2014 đưa tin Ấn Độ sẽ không ủng hộ các biện pháp trừng phạt của Phương Tây chống Nga liên quan tới cuộc khủng hoảng ở Ukraine. Ajay Bisaria, quan chức Cục Á-Âu thuộc Bộ Ngoại Giao Ấn Độ, đánh giá các mối quan hệ Ấn - Nga là đối tác chiến lược đặc biệt và đặc quyền. Còn theo AP, Nga đang chống đỡ với nền kinh tế khốn đốn do sự cấm vận của Mỹ và Âu Châu, đã thắt chặt mối quan hệ với Ấn Độ. Hai bên đã thỏa thuận để Nga xây dựng thêm 12 lò phản ứng hạt nhân cho Ấn Độ trong vòng 20 năm, phối hợp lắp ráp trực thăng chiến đấu tiên tiến có thể  xuất cảng. Có thể Hoa Kỳ sẽ chỉ đe dọa chứ không dám cấm vận Ấn Độ. Hiện nay Hoa Kỳ đang cần hợp tác với Ấn Độ để tạo thế "chân vạc" đối đầu với Hoa Lục tại Á Châu. Điều này cho thấy chuyện chống Nga của Mỹ và Âu Châu không dễ dàng.

Dù thế nào đi nữa, Nga vẫn là một đại cường mà rất nhiều quốc gia cần nương tựa để vừa làm ăn, mua bán và hợp tác chế tạo vũ khí, bảo vệ nền độc lập của nước họ. Cách đây mấy hôm, Ô. Gorbachev đã lên tiếng kêu gọi Nga-Mỹ họp thượng đỉnh để phá tan khối băng giá trong quan hệ Mỹ-Nga hầu tránh một thảm họa Chiến Tranh  Lạnh Mới. Sắp tới đây, Nga sẽ công bố một quy định mới trong việc xử dụng vũ khí nguyên tử để bảo vệ an ninh cũng như sự sống còn của Nga. Nếu chiến tranh nguyên tử nổ ra thì chắc chắn cả ba nước Nga -Mỹ-Tàu đều bị hủy diệt. Bởi vì khi Nga dùng vũ khí nguyên tử tấn công Hoa Kỳ thì nhân cơ hội đó Hoa Lục cũng sẽ tấn công Hoa Kỳ để "trừ hậu họa". Ngược lại khi Hoa Kỳ trả đũa Nga thì cũng phải tiêu diệt luôn Hoa Lục để không một ai sống sót. Do đó Đệ III Thế Chiến sẽ hủy diệt toàn cầu chứ không phải như hai quả bom nguyên tử dội xuống Hiroshima và Nagasaki như trong Đệ II Thế Chiến mà thôi. Bình tâm suy nghĩ, thế giới bây giờ đã mấp mé bên bờ vực chiến tranh hủy diệt chứ không phải rỡn chơi.

Còn chuyện Úc Châu. Ngày 11/12/2014 International Business Times đưa tin: "Để chuẩn bị cho Đệ III Thế Chiến, Úc Châu duyệt lại chương trình gọi là "Air Warfare Destroyer Programme" bằng cách tăng thêm 8.5 tỉ đô-la để bảo đảm an toàn khi chiến tranh nổ ra bằng cách đầu tư vào các lãnh vực như tàu ngầm, khu trục hạm, hỏa tiễn, ra-đa và trực thăng giám sát trên biển." Nếu Úc Châu tăng cường chạy đua vũ trang thì các "bạn" láng giềng như Nam Dương, Mã Lai chắc chắn cũng phải coi chừng vì trong Thế Giới Ta Bà này, nay bạn mai thù là lẽ thường. Trong khi đó các nước vùng Baltic bao gồm Estonia, Latvia và Lithuania thuộc Liên-sô cũ cũng tăng chi phí quốc phòng để đối phó với Nga. Hầu như thế giới nơi nào cũng đều chuẩn bị chiến tranh. Vào ngày 11/12/2014 theo AP, bộ trưởng quốc phòng Ba Lan đã ca ngợi hỏa tiễn tầm xa mà nước này mua từ Hoa Kỳ là trang bị quân sự tối tân nhất Ba Lan từ trước tới giờ và nói rằng các hỏa tiễn này là nhu cầu đặc biệt vào giữa lúc khu vực đang căng thẳng.

Trước đây, rồi từ Đệ II Thế Chiến, tới Chiến Tranh Lạnh và sau đó, không một ai nghĩ rằng chiến tranh - dù là thế chiến có thể lan tới Úc Châu, một lục địa hẻo lánh ở Nam Cực. Thế nhưng ngày nay tình hình thế giới đổi thay, với sự trỗi dậy mạnh mẽ về quân sự, Hoa Lục có thể đưa khu trục hạm, tàu ngầm trang bị hỏa tiễn nguyên tử tới sát bờ biển của Úc. Do đó trong thâm tâm của người Úc, chống Nga chỉ là cái cớ (diện) còn chống Hoa Lục mới là mục tiêu chính (điểm). Hiện nay về mặt công khai, Úc vẫn né tránh nói đến việc đối đầu với Hoa Lục vì đang còn dựa vào Hoa Lục để phát triển kinh tế, nhưng bên trong thì "mài nanh giũa vuốt" cho một trận thư hùng vì Úc đang liên minh với Mỹ để khống chế Hoa Lục tại Biển Đông và Á Châu. Rõ ràng, trên thế giới, nơi nào cũng hầm hè nhau và chuẩn bị chiến tranh.

Từ bức tranh màu xám cả về mặt tinh thần và vật chất đó, chúng ta phải kêu lên: "Thế giới ơi! Một nơi duy nhất con người có thể sinh sống được.Tương lai của em đi về đâu?" Nghĩ thật đáng buồn! 

Đào Văn Bình
(California ngày 15/12/2014)

(*) Chú thích của tác giả cho rõ nghĩa
1) Tổng Thống Grant (1869-1877)
2 ) Nhập lượng (input) tức vốn hay đầu tư. Xuất lượng (output) tức thành quả hay thành phẩm.
3) Ý nói làm chuyện kinh thiên động địa, xoay chuyển cả trời đất?

Tuesday, December 9, 2014

Xuất khẩu tiến sĩ Việt đi đâu?

Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 08.12.2014

Xuất khẩu tiến sĩ Việt đi đâu?

Chuyện hai cha con ông nông dân Trấn Quốc Hải sửa chữa và chế tạo xe bọc thép thành công tại Campuchia được biệt đãi như chế độ của đại tướng quân thật sự. Ở VN gọi cha con ông là "Đại tướng quân hai lúa." Chính phủ Campuchia đã tặng cho gia đình ông một biệt thự, một xe hơi trong những ngày lưu lại nước bạn. Không chỉ vậy, ông sẽ được tặng luôn với vườn xoài rộng 18 ha nếu chấp nhận sang Campuchia làm khoa học. (Tôi tường thuật chuyện này trong đoạn sau).

Chính vì thế trong mấy tuần vừa qua, ngoài dư luận ồn ào vì chuyện ngài cựu Tổng Thanh Tra Chính Phủ Trần Văn Truyền có hàng loạt cơ ngơi đồ sộ đang bị điều tra (chuyện này bỗng trở thành kiểu "chuyện dài nhân dân tự vận" sẽ còn nhiều pha hồi hộp gay cấn trong trong những ngày tháng sắp tới), một vấn đề đang rộ lên trên các báo tuần qua là xuất khẩu giáo sư, tiến sĩ.

Xin bạn nhớ cho, Việt Nam chúng tôi có khoảng 9,000 giáo sư và 24,300 tiến sĩ, nhiều nhất Đông Nam Á đấy nhá. Dư thừa giáo sư, tiến sĩ nhiều, cho nên tìm cách xuất khẩu cho đỡ phí.

Đó là một ý kiến chính đáng nhưng có phần mỉa mai. Bởi có nhiều vị tiến sĩ đang thất nghiệp hoặc làm tạm việc gì đó không phải của tiến sĩ. Vả lại ngoài một số vị tiến sĩ có bằng cấp thật lại có hàng loạt các vị tiến sĩ giả được gọi là tiến sĩ giấy. Kể cả một anh thợ mộc cũng có thể được "biến hóa" thành tiến sĩ, tôi đã từng đưa tin phó giáo sư Tiến Sĩ Đàm Khải Hoàn dạy tại trường Đại Học Thái Nguyên nhận "giúp đỡ" một người buôn gỗ lấy bằng tiến sĩ Y Khoa với giá 200 triệu đồng. Vì thế ở VN lại có thêm từ "tiến sĩ gỗ."

Dân gian chua chát lưu hành câu "thứ không mua được bằng tiền thì mua được bằng rất nhiều tiền." Cũng có nhiều anh mua cái bằng chỉ để treo trong nhà cho nó "oách" hoặc làm mồi nhử một cô gái ngây thơ thích bằng cấp và thích có tí "danh gì với núi sông"…

Tất nhiên có khá nhiều ông "làm việc nước" muốn thăng tiến cùng với "thăng tiền" mua cái bằng tiến sĩ hay thạc sĩ gì đó nộp vào hồ sơ. Mất 200 triệu chứ mất 2 tỉ hay hơn thế cũng còn lời chán. Nếu có bị đánh tham nhũng thì "hy sinh đời bố, củng cố đời con" cũng vẫn còn lời – Tuy nhiên xin mở ngoặc là chuyện này khó xảy ra, xác suất là 1/1,000,000 như kiểu trúng số độc đắc vậy.

Nói sơ sơ thế để các bạn hiểu rằng ở VN chúng tôi dân trí cao lắm (xin đừng nhầm là "cáo lắm" đấy). Cho nên không xuất khẩu thì để trang trí làm cảnh à? Nếu thực sự chỉ dùng để trang trí thì quả thực đất nước VN có thể xếp vào loại xa xỉ nhất thế giới khi sử dụng một nguồn lực khổng lồ như vậy chỉ để mà chơi và trang hoàng cho đẹp mắt.
 
Các vị tiến sĩ thật đang làm gì?
Mất hàng tỉ tỉ đồng để đào tạo ra các nhà tiến sĩ; vậy thử hỏi VN có bao nhiêu vị có công trình nghiên cứu giá trị?
 

Trung bình hàng năm Việt Nam có số lượng ấn phẩm khoa học được duyệt và đăng trên các tạp chí khoa học quốc tế chỉ bằng 1/5 của Thái Lan và 1/10 của Singapore. Riêng trên tạp chí Nature, thì trong mười năm qua Việt Nam chỉ có 5 ấn phẩm khoa học trong nước được đăng trên tạp chí hàng đầu thế giới này. Đồng ý rằng, dân ta có nhiều người học TS chỉ để cho oai, vậy con số khoảng 9,000 GS, Phó GS với phân nửa số lượng TS đang là giảng viên đại học hay "nghiên cứu viên" tại VN đang làm gì và được dùng vào việc gì?

Theo ông Trần Đăng Tuấn trên VN Net: Ngân sách hàng năm dành cho nghiên cứu khoa học vốn đã rất khiêm tốn (chỉ chiếm 0.5% GDP) nhưng luôn bị cắt xén và thất thoát tại mỗi cấp. Nếu muốn được duyệt một đề tài nghiên cứu có sử dụng ngân sách nhà nước thì chi phí lobby đôi lúc lên đến vài chục phần trăm ngân sách đề tài. Công sức bỏ ra để hợp thức hóa số tiền bị cắt xén này hầu như chiếm gần hết thời gian của đơn vị nghiên cứu, khiến cho các sản phẩm đầu ra đều không đáng tin cậy hoặc ở dạng nửa vời.

Thật đáng buồn khi nhiều nhà nghiên cứu bỗng nhiên trở thành những nhà "chạy dự án" chuyên nghiệp. Việc xem các đề tại Nhà Nước như là một chiếc bánh cho nhiều cá nhân và đơn vị để cải thiện thu nhập khiến cho đất nước ta luôn vắng bóng những công trình tầm cỡ. Sự thiếu hụt các cơ chế giám sát, tính minh bạch và trách nhiệm giải trình trong nghiên cứu khoa học được xem như nguyên nhân chính khiến cho phần lớn các kết quả đề tài không có tính ứng dụng trong thực tiễn nhưng vẫn được phê duyệt và nằm yên, bám bụi trên các giá sách vốn đã rất bụi tại các cơ quan nhà nước. Dù có thế nào thì cũng không ai phải chịu trách nhiệm.

Những người làm khoa học không chuyên thì sao? Sự cứng nhắc, rập khuôn và giáo điều của các cơ quan chức năng cộng với tính sính ngoại và tự coi thường khả năng, trí tuệ của chính người nhà mình đã khiến cho bao nhiêu nông dân và kể cả doanh nhân phải ngửa mặt kêu Trời.

Thời Hoàng Đế Lê Thánh Tông, nước Đại Việt của chúng ta có thể được xem là hùng cường bậc nhất trong lịch sử Phong Kiến. Có lẽ ý thức được nguyên tắc "hiền tài là nguyên khí Quốc gia" nên nhà Vua đã tạo dựng được một triều đại huy hoàng đến vậy. Tuy đời sau ít nhiều thấm nhuần tư tưởng này nhưng chưa ai làm được những gì mà "Vị Hoàng Đế mở cõi" này đã làm. Nguyên nhân thì có nhiều, nhưng theo tôi cũng giống như ngày nay, cái quan trọng nhất không phải chúng ta không muốn sử dụng nhân tài mà là chúng ta không có khả năng sử dụng họ.

Xe bọc thép "Made Hai Lua" dẫn đầu đoàn xe bọc thép trong lễ kỷ niệm 25 năm thành lập lữ đoàn 70 của Campuchia.
Bố ai dám nhập mấy ông này!
Người dân đã quá chán với những vị tiến sĩ "dỏm." Nhiều câu chuyện dân gian kể trên các trang báo. Có những vị tiến sĩ cả đời chẳng đọc một cuốn sách, chẳng nghiên cứu gì, ngoại ngữ thì viết mấy chữ cám ơn, lời chào bằng tiếng Anh còn sai be bét, đi nước ngoài hỏi đường bằng cách ra hiệu, tay chân cứ "múa loạn xạ cả lên, như lên đồng." Khi chúng tôi ngồi tán chuyện, nói về nhân vật "Tào Tháo" trong "Tam Quốc," thì có vị "tiến sĩ" nghe lỏm cũng gật gù: cái nền văn học Pháp hay thật. Cha mẹ ơi! sao mà cười "ra nước mắt." Bố ai dám nhập mấy ông này!

Các bác sĩ của ta đi làm chuyên gia cũng nhiều, rồi đến nông dân ... cũng được xuất khẩu để hướng dẫn trồng cây v.v... Nông dân sáng chế ra máy bóc lạc, máy đào đất... Còn mấy "ổng tiến sĩ" đó, nghe đâu thường làm ở các cơ quan, đoàn thể thì phải!

Bây giờ lại nghĩ đến xưa, thật xót sa cho cụ Trần Tế Xương sống ở cái thời "sự học chán lắm rồi," cho nên lận đận về con đường "khoa cử." Giá như bây giờ thì cụ đã đỗ "tiến sĩ" từ lâu, chẳng phải vất vả đến thế. Cụ có biết không? Ngày nay  họ "phù phép" biến người buôn gỗ thành tiến sĩ y khoa đấy! Đến "Tôn Hành Giả" cũng phải bó tay.
 
Nông dân còn xuất khẩu được, tiến sĩ chẳng lẽ không?
Nhưng vấn đề là ở chỗ, ai nhập giáo sư, tiến sĩ Việt Nam? Mỹ ư! Xin thưa, có. Nhưng muốn Mỹ nhập khẩu thì giáo sư phải cỡ như Ngô Bảo Châu và Đàm Thanh Sơn, Lê Tự Quốc Thắng. Mà giáo sư cỡ này thì Việt Nam đếm đầu ngón tay. Nói đúng hơn, không phải các giáo sư này do Việt Nam đào tạo, mà chính họ đào tạo rồi giữ lại dùng. Chúng ta cứ tự nói với thiên hạ rằng, Việt Nam xuất khẩu các giáo sư đó cho nó oai thôi.

Người giỏi thì tất sẽ có nhiều lời mời, nhiều kế hoạch, dự định, làm không hết việc. Việt Nam có nhiều doanh nghiệp, đơn vị cần người giỏi, trọng người tài, thậm chí có những doanh nghiệp phải bỏ nhiều tiền để thuê chuyên gia nước ngoài. Nếu có người Việt Nam tài giỏi thật, việc gì họ không mời. Đã giỏi thì không thể thất nghiệp. Tất nhiên, vẫn có những trường hợp tài thật nhưng không may mắn.

Cho nên, cứ nói xuất khẩu giáo sư, tiến sĩ cho vui. Người có thực lực đã tự tìm cho mình con đường mà chẳng cần ai phải kêu gọi, chẳng cần tham gia phong trào "xuất khẩu." Còn người bất tài, trong nước còn không ai muốn nhận - trừ những cơ quan với những công việc không cần chất xám - thì có xuất cũng không ai dám thuê, hoặc nhỡ có ai đó lỡ thuê thì chính họ cũng không dám đi. Ở trong nước còn nói xạo được, ra nước ngoài lộ ngay.

Đấy là chuyện xuất khẩu tiến sĩ của VN hiện nay. Nhưng không "xuất" tiến sĩ được mà có ông nông dân lại được nước bạn long trọng mời sang làm với những ưu đãi hết sức đặc biệt. Đó là một trường hợp rất đặc biệt của cha con ông "hai lúa."
 
Những điều đặc biệt về cha con ông nông dân Trần Quốc Hải
Mọi người VN đều hãnh diện vui mừng trước cái tin "nhà khoa học nông dân" dậy sóng trên khắp các cơ quan truyền thông từ trong nước đến nước ngoài. Chắc chắn nhiều bạn đọc đã biết tin này. Ở đây tôi nêu lên vài điều đặc biệt về hai cha con ông Hai Lúa này.

Ông Trần Quốc Hải ở tại xã Suối Dây, huyện Tân Châu, tỉnh Tây Ninh. Lý do ông sang Campuchia là nhà ông ở gần biên giới nên nhiều lần ông qua Campuchia để chuyển giao công nghệ cơ giới hóa cây mỳ tại đơn vị quân đội – Lữ đoàn 70 của Campuchia.

Phía lữ đoàn nghe rất thích nhưng không tin rằng một người chuyên làm máy nông nghiệp lại có thể sửa chữa được khí tài quân sự vốn phức tạp hơn rất nhiều. Bởi trước đây cũng có nhiều chuyên gia từ Nga, Ukraina và Việt Nam sang sửa chữa rồi.

Ông Hải kể lại khởi đầu của hành trình trở thành nhà khoa học quân sự của nhà nước Campuchia. Ông nói:
"Vấn đề Nga hay Ukraina tui không quan tâm. Nhưng, họ phàn nàn chuyên viên Việt Nam sửa xong vừa quay lưng đi là xe lại hỏng là tui rất tự ái." Đó là lòng tự ái dân tộc.

Sau khi xem qua một số bộ phận của xe ông Hải khẳng định chắc như đinh đóng cột là mình sửa được. Thể hiện rõ quyết tâm trước sự ngờ vực về năng lực và khả năng thành công của "phi vụ" này từ phía bạn, ông Hải bỏ hẳn tiền túi $25,000 USD để sửa chữa. Với ông đây còn hơn cả canh bạc. Thua bạc thì chỉ mất tiền thôi, còn ở đây là lòng tự ái dân tộc bị tổn thương."
 
Thành công khiến toàn thể sĩ quan cao cấp sững sờ
Ông Hải cũng đề nghị muốn sử dụng tốt ở Campuchia thì phải có nhiều cải tiến như sử dụng động cơ diesel, thay đổi một số tính năng của xe. Được sự đồng ý của Bộ Quốc Phòng Campuchia, hai cha con ông Hải bắt tay vào sửa chữa.

Chiếc xe bọc thép do cha con ông Hải phục chế trong lễ ra mắt (ảnh nhân vật cung cấp).
Kết quả ngoài cả mong đợi của lữ đoàn 70, sau 15 ngày làm việc cật lực, ông Hải làm chiếc xe chạy ro ro chẳng khác gì hàng mới. Chiếc xe bọc thép BRDM – 2 (do Liên Xô cũ sản xuất) chỉ tiêu tốn 25 lít dầu/100km thay vì 45 lít như trước đây. Xe tác xạ nhanh hơn, cơ động hơn, hỏa lực mạnh hơn, súng có thể bắn ở cự ly hơn 7m so với cự ly trên 150m trước đây, tháp pháo tự động.

Hết sức ngạc nhiên trước kỳ tích này của cha con ông Hải, lữ đoàn 70 đề nghị ông Hải tiếp tục sửa chữa toàn bộ xe bọc thép BRMD – 2 và BTR60PB. Sau khi nâng cấp, sửa chữa được 11 chiếc, phía Campuchia lại thách thức ông Hải chế tạo hẳn chiếc bọc thép mới phù hợp với đặc thù nước này.

Hai cha con ông Trần Quốc Hải được công nhận là nhà khoa học quân sự.

Sau bốn tháng làm việc cùng một số cộng sự, chiếc xe bọc thép "made by ông Hải" ra đời với chi phí hơn $200,000 USD.

Ông Trần Quốc Hải được phong tặng bằng khen và công nhận là nhà khoa học quân sự. Con trai Trần Quốc Thanh được gọi là kỹ sư quân sự.

Trong lễ kỷ niệm của lữ đoàn 70, hai cha con ông kỹ sư "Hai Lúa" được Quốc Vương Campuchia tặng huân chương Đại Tướng Quân.
Thủ tướng Hun Sen trao tặng Huân chương Đại tướng quân cho ông Trần Quốc Hải.
Như trên tôi đã kể chính phủ Campuchia còn tặng cho gia đình ông một biệt thự, một xe hơi trong những ngày lưu lại nước bạn. Không chỉ vậy, ông sẽ được tặng luôn với vườn xoài rộng 18 ha nếu chấp nhận sang Campuchia làm khoa học. Mọi việc ăn uống, sinh hoạt của gia đình đều có người phục vụ, đúng theo tiêu chuẩn "cấp tướng" và cho phép ông nhập quốc tịch Campuchia bất cứ lúc nào.
 
Kỹ sư Hai Lúa còn chế tạo cả máy bay trực thăng
Ông Hải tâm sự với phóng viên Quốc Anh: Vùng quê Tây Ninh vốn rất nhiều mỳ. Ông muốn năng suất canh tác tăng lên mà bà con đỡ khổ, trong vòng 5 năm ông đã hoàn thành quy trình cho cây mỳ, từ máy trồng mỳ, làm cỏ, phun thuốc, nhổ mỳ… Ông so sánh, "Việc sáng chế ra quy trình trồng mỳ còn khó hơn cả xe bọc thép. Đơn cử, tôi làm xe bọc thép mất 4 tháng trong khi đó quy trình cho cây mỳ hết 5 năm." Bên cạnh đó, rất nhiều máy móc khác như máy hút lá cao su, máy phun thuốc cao su,… được ứng dụng trong nước mà còn đi cả nước ngoài.

Ông Hải cho biết, "Tới đây phía Campuchia yêu cầu ông làm hai chiếc xe nữa là xe bọc thép 6 bánh lội nước và xe 8 bánh có thể gắn hỏa tiễn bắn xa 45km. Người ta tin tưởng và yêu cầu thì mình mới có cơ hội cống hiến."
 

Thật ra không phải bây giờ dư luận mới xôn xao về những sáng tạo của cha con ông Hải. Cách đây hơn 10 năm ông đã sáng chế ra chiếc trực thăng nặng 900kg. Sau đó, một bảo tàng viện của Mỹ đã mua chiếc trực thăng về trưng bày. Trong suốt những năm qua, ông vẫn miệt mài sáng tạo phục vụ cho việc cơ giới hóa ngành nông nghiệp đất nước.

Chiếc máy bay của ông Hải khi được thử nghiệm.
Chiếc máy bay đầu tay có lẽ chưa phải là sự thỏa mãn như ý, hai năm sau, ông bắt tay ngay vào công việc của chính mình. Chỉ 6 tháng, chiếc máy bay trực thăng thứ hai đã được ông chế tạo hoàn chỉnh, chỉ nặng 680kg, dài 11m, rộng 2.3m, cao 3.5m, động cơ mới có mức tiêu hao nhiên liệu 60 lít/8 giờ, vận tốc đạt 150km/giờ. Giá thành của chiếc máy bay trực thăng này chỉ bằng một chiếc xe hơi du lịch lắp ráp. ông Trần Quốc Hải cho biết: Ông còn tiếp tục chế tạo thêm chiếc máy bay trực thăng thứ ba của mình và đang chờ thời điểm tốt nhất để cất cánh. Điều tôi quan tâm nhất lúc này là sẽ ứng dụng thành công nhiều chiếc máy bay mới vào trong lĩnh vực nông nghiệp. Tôi hy vọng, đây sẽ là công trình tốt nhất để cho các bạn sinh viên có tâm huyết cao trong vấn đề nghiên cứu ứng dụng học tập."
Để kết luận cho bài này, mời bạn đọc một đoạn trong thư của một độc giả gửi ông "hai lúa" để hiểu rõ hơn tâm trạng của người dân Việt.

Thư của Blogger Dân Trí gửi "tướng quân" Trần Quốc Hải!
Ông Trần Quốc Hải kính mến!

Trước hết, tôi xin lỗi ông về sự đường đột này. Nói đường đột bởi tôi với ông ở hai đầu đất nước, vốn lại chẳng quen biết nên viết thư cho nhau là sự đường đột vậy.

Nhưng tôi quyết định viết bức thư này trước hết là để chúc mừng ông, một con người tài trí và đam mê công việc, song không được trọng dụng giờ đây đã tìm được miếng đất dụng võ cho mình. (bởi ở VN ông không được trọng dụng)
 

Mà kẻ sĩ xưa nay đều vậy cả. Hay thì ở, dở thì đi, nơi nào tin dùng thì đến. Cuộc đời vốn ngắn ngủi, chả ai lại cam tâm dài cổ đợi dù ông cũng đã "dài cổ" nhiều năm.
Nhưng suy cho cùng, ông không được trọng dụng là có cái lý của nó, là "phải đạo" thôi ông Hải ạ.
 

Phải vì ông chỉ là "anh Hai Lúa," không bằng cấp chuyên môn, tức là xin lỗi ông, nói theo ngôn ngữ dân gian là "vô học."
 

Mà một nông dân "vô học" lại đòi chế tạo máy bay thì khác gì "cái gai" trong mắt các nhà khoa học mũ cao, áo dài, các giáo sư tiến sĩ bằng cao, chức lớn?

Nó càng "cay đắng" hơn, ông làm "ngượng mặt" gần một vạn "nhà khoa học" với đủ mọi phẩm cấp nhưng hàng năm trời không có nổi một vài bài báo in trên các tạp chí khoa học lớn của thế giới?
 

Khi mà biết bao nhiêu những "đề tài khoa học" cấp Nhà Nước với chi phí hàng tỉ đồng ngân sách làm xong chỉ có một việc duy nhất là… nhét vào ngăn kéo. Không, có lẽ số đó đến thời điểm này không còn là "ngăn kéo" mà có thể hàng kho.
 

Càng xót ruột hơn, khi những tờ giấy đang trắng bị đem "bôi mực" đó lại không thể bán cho đồng nát vì nó "mang danh" là công trình khoa học!

Ông không được trọng dụng cũng phải thôi vì ví dụ nếu ông làm ra cái máy đó chỉ mất 100 triệu đồng (giả sử thế) mà các nhà khoa học kỹ thuật dùng ngân sách nhà nước lại làm ra cỗ máy tương tự hết có… 1 tỉ đồng thì hỏi 900 triệu đồng kia nó đi đâu? Làm thế, khác gì ông làm lộ cái "bí mật" mang tên "xà xẻo" bởi ở ta, đã từng có không ít những dự án coi nguồn ngân sách cấp cho nghiên cứu là "chùm khế ngọt" luôn bị "trèo hái mỗi ngày"…
Các cô gái xếp hàng chờ đến lượt được "rể Hàn" xem mặt.

Có thể còn nhiều, rất nhiều lý do nữa nhưng không thể không kể đến một lý do, việc công nhận ông, tức là xếp ông, một lão hai lúa "vô học" được "cùng chiếu" với các vị mũ cao áo dài là sự xúc phạm không thể tha thứ ở ta hiện nay, khi bằng cấp là vật trang trí, thậm chí ngụy trang để làm điều khuất tất.

Dẫu biết rằng trong lịch sử khoa học kỹ thuật thế giới, nhà sáng chế lừng danh Edison cũng là người… "vô học." Nhưng đó là chuyện bên Mỹ, không phải chuyện ở Việt Nam…

Một lần nữa, cầu mong cho ông tiếp tục thành công trên con đường khoa học kỹ thuật vốn chông gai này. Còn nếu như không được "phục vụ dân mình, đất nước mình" thì ông cũng có niềm an ủi là cống hiến cho nhân loại bởi khoa học không có biên giới, phải không ông?

Trân trọng!
Bùi Hoàng Tám
 


Sự thật ở VN xuất cảng tiến sĩ thì vắng nhưng con gái nhà quê xuất cảng là nhiều nhất. Thí dụ như xã Đại Hợp, huyện Kiến Thụy, thành phố Hải Phòng ngày nay nhiều người dân vẫn gọi đây là "mảnh đất xuất khẩu cô dâu" bởi một xã vỏn vẹn 12 ngàn dân nhưng có tới 900 cô gái đi lấy chồng nước ngoài.

Làn sóng xuất khẩu ồ ạt này dẫn đến hệ lụy trai làng rơi vào cảnh ế ẩm, kéo đến Ủy Ban Nhân Dân "bắt đền." Nhìn cảnh các cô gái quê đứng cho đàn ông nước ngoài chọn vợ diễn ra liên tục thật đáng xấu hổ. Trong một kỳ khác tôi sẽ bàn đến vấn đề này.

Văn Quang