Wednesday, July 1, 2015

Nhật Ký Biển Đông: Thế Tiến Thoái Lưỡng Nan Của Hoa Kỳ

Nhật Ký Biển Đông: Thế Tiến Thoái Lưỡng Nan Của Hoa Kỳ

Nhật Ký Biển Đông hai tuần cuối Tháng Sáu ghi nhận những chuyển biến quan trọng như sau:

-International Business Times ngày 15/6/2015: "Phát ngôn viên của Công Ty United Instrument Manufacturing do Điện Kremlin làm chủ cho biết quân đội Nga đã chế tạo thành công một loại súng vi ba (microwave gun) có khả năng triệt hạ máy bay không người lái và đầu đạn phóng ra từ trên trên không."

Khi Mỹ tháo chạy khỏi Việt Nam năm 1975, Thái Lan đuổi Mỹ năm 1976, Phi Luật Tân đuổi Mỹ năm 1996 vì sự hiện diện của quân đội Mỹ đã làm Phi Luật Tân và Thái Lan mất chủ quyền và bùng phát kỹ nghệ gái điếm khổng lồ. Ngoài ra, tình hình thế giới ngày nay diễn biến vô cùng phức tạp. Nếu Mỹ đóng quân tại Phi Luật Tân thì an ninh của Trung Quốc bị đe dọa. Khi nổ ra chiến tranh, chắc chắn Phi Luật Tân sẽ là "vùng hỏa tuyến". Các hỏa tiễn Đông Phong của Trung Quốc từ Hải Nam và ven biển đủ sức hủy diệt Phi Luật Tân trong khi Phi Luật Tân không được trang bị hệ thống lá chắn hỏa tiễn. Nếu có loại hệ thống này thì chủ yếu nó dùng để bảo vệ các căn cứ quân sự của Mỹ hơn là cho Phi Luật Tân.
-Reuters ngày 16/6/2015: "Tổng Thống Putin nói Nga buộc lòng phải hướng quân đội tới bất cứ quốc gia nào có thể đe dọa nước Nga, khiến gia tăng căng thẳng với các cường quốc Phương Tây vốn tham vọng đem quân đội NATO tới sát biên giới Nga."

-AP ngày 16/6/2015: "Trung Quốc tuyên bố sẽ ngưng xây đắp các đảo ở khu vực đang tranh chấp ở Biển Đông nhưng lại nói rằng sẽ tiếp tục phát triển các tiền đồn mà họ kiểm soát tại trung tâm điểm của Đông Nam Á. Tuyên bố của Trung Quốc hiển nhiên là hành động nhằm trấn an các quốc gia trong vùng có tầm quan trọng chiến lược, nhưng Hoa Kỳ bày tỏ lo ngại là ý định của Hoa Lục chưa hề hạ giảm." Còn theo Reuters, Hoa Kỳ lo lắng về những dự tính của Hoa Lục sẽ xây thêm các đảo cho mục đích quân sự. Còn Nhật Bản thì nói rằng, "Sau khi việc cải tạo đảo hoàn tất, chúng ta không chấp nhận đây như chuyện đã rồi." Theo con số thống kê của tờ Diplomat có trụ sở tại Nhật Bản trong 20 năm qua các nước đã chiếm giữ và cải tạo một số đảo tại Trường Sa như sau: Việt Nam 48, Phi Luật Tân 8, Trung Quốc 8, Mã Lai 5 và Đài Loan 1 (Đảo Ba Bình).

-Reuters ngày 17/6/2015: "Thỏa hiệp quốc Mỹ-Phi nhằm giúp đối đầu với sự gia tăng sức mạnh hải quân của Trung Quốc trong vùng biển tranh chấp đáng lý ra được tiến hành hơn một năm sau khi ký kết, giờ đây gặp phải trở ngại chính trị tại Manila. Thỏa hiệp cho phép quân đội Mỹ rộng rãi ra vào các căn cứ quân sự và cho phép xây dựng các cơ sở để tồn trữ nhiên liệu, thiết bị cần thiết cho an ninh trên biển, nhưng đã bị bế tắc sau khi các chính trị gia cánh tả và các nhà đối lập năm ngoái đã kiện lên Tối Cao Pháp Viện vì tính cách vi hiến của nó."

Đây là hệ quả của cuộc Chiến Tranh Việt Nam. Khi Mỹ tháo chạy khỏi Việt Nam năm 1975, Thái Lan đuổi Mỹ năm 1976, Phi Luật Tân đuổi Mỹ năm 1996 vì sự hiện diện của quân đội Mỹ đã làm Phi Luật Tân và Thái Lan mất chủ quyền và bùng phát kỹ nghệ gái điếm khổng lồ. Ngoài ra, tình hình thế giới ngày nay diễn biến vô cùng phức tạp. Nếu Mỹ đóng quân tại Phi Luật Tân thì an ninh của Trung Quốc bị đe dọa. Khi nổ ra chiến tranh, chắc chắn Phi Luật Tân sẽ là "vùng hỏa tuyến". Các hỏa tiễn Đông Phong của Trung Quốc từ Hải Nam và ven biển đủ sức hủy diệt Phi Luật Tân trong khi Phi Luật Tân không được trang bị hệ thống lá chắn hỏa tiễn. Nếu có loại hệ thống này thì chủ yếu nó dùng để bảo vệ các căn cứ quân sự của Mỹ hơn là cho Phi Luật Tân. Có lẽ chính vì thế mà các chính trị gia cánh tả lo ngại, trong khi nguy cơ xâm lấn của Trung Quốc lại sờ sờ trước mắt mà Phi Luật Tân không có khả năng "tự lực cánh sinh". Thế tiến thoái lưỡng nan của Phi là ở chỗ đó.

-BBC tiếng Việt ngày 21/6/2015: "Theo nguồn tin từ Hà Nội, Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng sẽ thăm Hoa Kỳ từ ngày 7-9 tháng Bảy và hội đàm với Tổng thống Barack Obama tại Nhà Trắng. Đây là chuyến thăm đầu tiên của một tổng bí thư Đảng Cộng sản Việt Nam tới Hoa Kỳ. Hai bên dự kiến sẽ có Tuyên bố chung về tầm nhìn của quan hệ Đối tác toàn diện và sâu rộng giữa Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam và Hợp chủng quốc Hoa Kỳ. Ngoài ra cũng sẽ có 'Tuyên bố tầm nhìn chung Việt Nam - Hoa Kỳ về quan hệ quốc phòng, định hướng hợp tác quốc phòng thời gian tới'. Hai bên đang có đàm phán liên quan tới cảng Cam Ranh nhưng hiện chưa thể khẳng định liệu Việt Nam có đồng ý để Ngũ Giác Đài khai thác cảng biển này không. Ngoài hội đàm với Tổng thống Obama, ông Trọng dự kiến cũng sẽ dự chiêu đãi do Ngoại trưởng John Kerry chủ trì, gặp Đại diện Thương mại Michael Froman hoặc Bộ trưởng Thương mại Penny Pritzker, Bộ trưởng Nông nghiệp Tom Vilsack cũng như các cựu chiến binh, chức sắc tôn giáo và nhân sỹ, trí thức Mỹ.Ông Trọng cũng sẽ tiếp xúc với các nghị sỹ đảng Dân chủ và Cộng hoà tại Thượng viện và Hạ viện Mỹ, gặp Thượng nghị sỹ John McCain, gặp gỡ đại diện cộng đồng doanh nghiệp Mỹ. Ngoài ra vị tổng bí thư còn tham gia trao đổi về "Quan hệ Việt-Mỹ trong một thế giới đang thay đổi" tại Trung tâm nghiên cứu Chiến lược và Quốc tế Mỹ (CSIS).Tại New York, ông Trọng sẽ gặp lãnh đạo Đảng Cộng sản và bạn bè cánh tả Mỹ, vợ chồng Cựu Tổng thống Bill Clinton, gặp đại diện Việt kiều và đại diện lưu học sinh Việt Nam. Khi thăm trụ sở Liên Hợp Quốc, ông Trọng sẽ gặp Tổng thư ký Liên Hợp Quốc Ban Ki-moon. Trong chuyến đi tới đây, vị tổng bí thư cũng sẽ tiếp xúc với nhóm trí thức quan tâm tới Việt Nam của trường Đại học Harvard, theo nguồn tin từ Hà Nội. Chuyến đi Hoa Kỳ của ông Trọng diễn ra sau chuyến thăm của ông tới Trung Quốc mới đây."

-Bloomberg News ngày 21/6/2015: "Mỹ và Nhật tiến hành những cuộc tập trận riêng với Phi Luật Tân gần những hòn đảo còn đang tranh chấp ở Biển Đông, một dấu hiệu hỗ trợ đất nước này khi Trung Quốc đang xây đắp các đảo nhân tạo tại đây. Theo phát ngôn viên Hải Quân Hoa kỳ, cuộc tập trận chung hằng năn mang tên CATRAT bắt đầu vào Thứ Hai 22/6/2015 ngoài khơi Đảo Palawan kéo dài cho tới ngày 26/6/2015. Còn Hải Quân Nhật và Phi Luật Tân tập trận chung cũng chung quanh Đảo Palawan cho tới ngày 27/6/2015." Theo Reuters ngày 23/6/2015, phi cơ tuần thám của Nhật đã bay vòng quanh khu vực đảo còn đang tranh chấp (Bãi Cỏ Rong) trong cuộc tập trận này.

-VnExpress ngày 22/6/2015: "Trả lời phỏng vấn của độc giả VnExpress, đại sứ Mỹ tại Việt Nam Ted Osius cho biết năm nay sẽ chứng kiến nhiều chuyến thăm của lãnh đạo cấp cao hai nước, trong đó có thể có việc Tổng thống Obama tới Việt Nam."

-VOA tiếng Việt ngày 22/6/2015: "Quân đội Việt Nam đang chuẩn bị các lực lượng đặc biệt để có thể tấn công các cơ sở Trung Quốc trong khu vực là hàng tít (tiêu đề) đăng trên báo Want China Timescủa Đài Loan hôm nay, trích nguồn tin từ báoKommersant có trụ sở ở Moscow. Bài báo viết rằng cũng như các cuộc diễn tập quân sự đã được quân đội Việt Nam tiến hành từ năm 2004 đã cho thấy, máy bay chiến đấu SU-22 của Không quân Việt Nam sẽ được dùng để phát động cuộc tấn công đầu tiên chống các mục tiêu trên biển bằng tên lửa không đối địa/đất AS-10. Các chiến đấu cơ này có thể tấn công các tàu hải quân Trung Quốc từ độ cao 2.500 tới 3.000 mét."

-Al Jazeera ngày 23/6/2015: "Báo Bangkok Post cho biết, nhà cầm quyền quân phiệt Thái Lan sẽ tổ chức một cuộc họp để chỉ bảo cho 200 phóng viên trong nước cũng như quốc tế biết cách đặt những câu hỏi sao cho xây dựng thay vì bóp méo sự thực."

Sau cuộc đảo chính, nắm quyền thủ tướng tự phong năm 2014, ông tướng Prayuth Chan-ocha dạy dỗ báo chí là phải loan tin trung thực và thúc đẩy việc hòa giải dân tộc. Và ông đe dọa bỏ tù những ai loan tin có tính phá hoại. Human Rights Watch coi đây là hình thức đe dọa báo chí và bịt miệng tự do ngôn luận. Ông tướng này nói một câu "xanh rờn", "Không buộc các anh phải ủng hộ chính quyền nhưng các anh phải loan tin trung thực." tức phải nói cái tốt lẫn cái xấu của chính quyền chứ không phải chỉ bới móc những cái xấu. Chí loan tin xấu về một chính quyền là hành vi phá hoại. Ấy vậy mà báo chí và đối lập Thái Lan nín khe. Thế mới hay trong một đất nước triền miên hỗn loạn và tự do dân chủ quá trớn, biện pháp độc tài nhiều khi hữu hiệu đúng như câu châm ngôn, "Thuốc đắng dã tật".

-VOA tiếng Việt ngày 24/5/2015: "Muốn được thông qua, các nhà thương thuyết thương mại Mỹ đòi Việt Nam, một nước xuất khẩu hàng may mặc hàng đầu, phải giảm bớt sự lệ thuộc vào vải sợi do Trung Quốc sản xuất, bởi vì nước này không phải là một đối tác trong Hiệp định TPP. Các nhà thương thuyết Mỹ nói nếu Việt Nam muốn tiếp cận thị trường Mỹ với quy chế ưu đãi, thì Việt Nam phải tạo thị trường mới cho ngành công nghiệp vải sợi Mỹ, ngành mướn tới 250,000 công nhân, với trị giá hàng xuất khẩu lên tới 20 tỉ đô la năm ngoái. Như vậy, thay vì Trung Quốc, Việt Nam sẽ phải xoay sang nhập vải sợi từ Hoa Kỳ và Mexico- một đối tác khác trong Hiệp định Hợp tác Xuyên Thái Bình Dương TPP."

Đây là một để nghị hợp lý không phải ép buộc để "thoát Trung" (bớt lệ thuộc vào Trung Quốc) nhưng còn tùy thuộc vào nhiều yếu tố như: giá cả rẻ, thời gian thi hành hợp đồng bao lâu v.v..

-VnPlus ngày 24/6/2015: "Theo cuộc khảo sát của Trung tâm Levada tiến hành từ ngày 19-22/6 vừa qua, tỷ lệ tín nhiệm Tổng thống Nga Vladimir Putin trong tháng Sáu này đã đạt mức cao kỷ lục là 89%, trong khi 64% số người được hỏi cho rằng nước Nga đang đi đúng hướng. Theo khảo sát, đa số người được hỏi cho biết họ đồng tình với hoạt động của ông Putin trên cương vị tổng thống. Trước đó, tỷ lệ ủng hộ ông Putin hồi tháng Một (Tháng Giêng) năm nay và tháng Ba vừa qua là 85%, còn trong các tháng Hai, Tư và Năm vừa qua, với tỷ lệ là 86%."

-AFP ngày 25/6/2015: "Vào Thứ Năm 25/6/2015, các đại biểu quốc hội Việt Nam đã biểu quyết chấp thuận xây dựng một phi trường gây tranh luận sôi nổi trị giá 16 tỉ đô-la gần TP. HCM (Long Thành) trong khi đất nước này khát khao trở thành một trong những trung tâm hàng không bận rộn nhất thế giới. Phi trường quốc tế này nhằm giảm bớt sự quá tải của phi trường cũ nằm ở trung tâm thương mại Việt Nam, với tham vọng sẽ đón tiếp 100 triệu khách và 5 triệu tấn hàng hóa mỗi năm vào năm 2050."

-International Business Times ngày 25/6/2015: "Truyền thông Nga và Trung Quốc bắt đầu cho rằng khả năng về cuộc chiến Hoa-Mỹ có thể xảy ra. Trong khi đó cơ quan truyền thông quốc gia của Hoa Lục gọi đó là 'không thể tránh khỏi' còn cơ quan truyền thông Nga lại liệt kê một số dấu hiệu chứng tỏ hai quốc đang tiến tới đối đầu quân sự. Tờ Pravda đưa ra 11 chỉ dấu hiển nhiên cho thấy chẳng bao lâu Hoa-Mỹ sẽ tiến tới đối đầu quân sự. Theo tờ báo này, Trung Quốc đã phát triển một loại hỏa tiễn diệt hạm dùng để tiêu diệt các hàng không mẫu hạm của Hoa Kỳ. Hải Quân Trung Quốc cũng đang phát triển cách tàu ngầm trang bị hỏa tiễn đạn đạo rất êm/hầu như không phát ra tiếng động." (Chinese and Russian media have started suggesting the possibility of a China-U.S. war. While the national news agency in China calls it "inevitable," a Russian news agency listed a number of indications that it said "proved' the two nations were heading toward a military conflictPravda gives 11 "harbingers" that apparently demonstrate that China and the United States will be involved in a war soon. According to the Russian agency, China has developed a "carrier killer" missile specifically designed for destroying U.S. aircraft carriers. The Chinese navy is also developing ballistic missile submarines that are "extremely quiet.)

-Tintuc.vn ngày 26/6/2015: "Hải quân Thái Lan đã quyết định mua 3 tàu ngầm Trung Quốc cho Hải quân nước này. Theo Bangkok Post, hợp đồng có giá trị lên tới 12 tỉ baht (355 triệu USD). Cũng theo tờ Bangkok Post, "Việc Trung Quốc thắng/trúng thầu cung cấp tàu ngầm cho Thái Lan cũng nhằm tăng cường các mối quan hệ về chính trị và quân sự giữa hai chính phủ hiện nay của Thái Lan với Trung Quốc."

Tại sao Thái Lan - một quốc gia không có kẻ thù trong vùng lại phải tăng cường sức mạnh quân sự? Theo tôi nghĩ, ngoài việc liên kết chặt chẽ với Trung Quốc để cân bằng ảnh hưởng của Mỹ tại Đông Nam Á, Thái Lan lo sợ sức mạnh quân sự của Việt Nam, đặc biệt trên biển.

Tưởng cũng lên nhắc lại đây, trong cuộc chiến tiêu diệt chế độ diệt chủng Khmer Đỏ, Thái Lan đã tích cực hỗ trợ cho chế độ Pol Pot và chỉ làm hòa với Việt Nam khi chế độ này hoàn toàn bị tiêu diệt ở Kampuchia. Xin nhớ cho Thái Lan là một quốc gia hết sức khôn ngoan về đối ngoại để không cho chiến tranh nổ ra trên đất nước mình. Hiện nay Đông Nam Á đang theo đuổi một chiến lược ngoại giao vô cùng mâu thuẫn. Một mặt, họ rất cần Mỹ nhưng mặt khác không ai muốn trở thành kẻ thù của Trung Quốc. Sự hiện diện quân sự của Mỹ đôi khi là cần thiết, nhưng khi Mỹ đóng quân ở đâu thì sẽ gây chiến tranh ở đó. Do đó, một nước Mỹ hay Trung Quốc ảnh hưởng mạnh quá ở trong vùng đều gây thảm họa cho Đông Nam Á. Chính vì thế mà Đông Nam Á chỉ muốn sức mạnh của Mỹ và Trung Quốc ngang nhau để may ra họ có thể sống yên một thời gian. Có lẽ Mỹ và Hoa Lục cũng đã nhìn thấy điều này.

-The National Interest ngày 27/6/2015: "Theo rất nhiều nguồn tin, Trung Quốc đã đưa giàn khoan Haijiang 981 vào khu vực là trung tâm của cuộc tranh chấp năm ngoái. Nhưng hiện nay, vị trí mới không gần vị trí trước, nhưng có thể gây tức giận về phía Việt Nam. Trung Quốc lần này tuyên bố giàn khoan nằm trong khu vực Đặc Quyền Kinh Tế tính từ Hải Nam chứ không phải từ Quần Đảo Hoàng Sa và ra lệnh cho tàu bè ngoại quốc phải tránh xa giàn khoan dầu này 2000 m." Cũng theo The National Interest, hành động này xảy ra vài tuần trước chuyến đi Mỹ của Ô. Nguyễn Phú Trọng và có thể đẩy Việt Nam tiến gần về phía Mỹ hơn. Nhưng theo tin tức mới nhất ngày 29/6/2015, giàn khoan Haiyang 981 thăm dò dầu khí tại địa điểm cách bờ biến phía đông của Việt Nam 100 hải lý.

-The International Business Times ngày 29/6/2015: "Theo tường trình của NBC, một tướng lĩnh cao cấp của Trung Quốc tuyên bố, việc Nhật Bản tuần tra Biển Đông là không thể chấp nhận được, còn Hoa Kỳ thì có thể tha thứ." (Japanese sea patrols in the South China Sea are unacceptable, but U.S. patrols there will be tolerated, a prominent Chinese general declared, according to a new NBC news report. )

-VnExpress ngày 29/6/2015: "Theo người phát ngôn Bộ Ngoại Giao Việt Nam, khoảng 250 người Campuchia với sự tham gia của một số nghị sĩ đảng đối lập CNRP hôm 28/6/2015 đã tiến sâu vào khu vực mốc 203 do Việt Nam quản lý thuộc địa bàn tỉnh Long An. Lực lượng chức năng Việt Nam và người dân địa phương đã ngăn chặn, giải thích nhưng bị một số phần tử quá khích Campuchia tấn công, khiến 7 người Việt Nam bị thương." Còn theo BBC tiếng Việt ngày 30/6/2015, "Chủ tịch đảng Cứu quốc Sam Rainsy nói với các nhà báo hôm thứ Hai 29/6 rằng dân làng Việt Nam đã dùng gậy đánh đuổi các nhà hoạt động Campuchia. Trong khi đó, chính quyền tỉnh Svay Rieng thì nói đoàn do đảng đối lập dẫn đầu đã khuấy động tình hình gây bất ổn".

Đây là diễn biến quan trọng ảnh hưởng đến sự ổn định của hai nước Việt Nam-Kampuchia, đơn thuần do các chính khách hoạt đầu Khmer giật dây hay có "bàn tay lông lá" của Hoa Lục đứng sau lưng để trả đũa Việt Nam xích lại gần với Mỹ? Trên vũ đài chính trị thế giới đầy "gió tanh mưa máu" chuyện gì cũng có thể xảy ra.

-VnPlus ngày 30/6/2015: "Thông tin từ Cục Kiểm Ngư (Tổng Cục Th​ủy Sản) cho biết, trong 6 tháng đầu năm 2015, tình hình trên Biển Đông vẫn diễn biến phức tạp, mức độ uy hiếp của cơ quan hải giám Trung Quốc đối với tàu cá Việt Nam khai thác hải sản ở ngư trường truyền thống (như vùng biển Hoàng Sa, Trường Sa của nước ta) ngày càng gia tăng, phức tạp."

Nhận Định

Hai tuần lễ cuối của Tháng Sáu, 2015 đã có ba tin không vui cho Hoa Kỳ.

1) Tình hình Biển Đông càng trở nên phức tạp hơn. Trung Quốc cho giàn khoan Haijiang 981 vào gần vùng Đặc Quyền Kinh Tế của Việt Nam và uy hiếp ngư dân Việt Nam đánh cá ở vùng biển này.

2) Trung Quốc đã khai trương Ngân Hàng Đầu Tư Hạ Tầng Cơ Sở Á Châu (AIIB) mà Washington cũng đã bày tỏ những mối lo ngại rằng ngân hàng sẽ làm suy yếu Ngân Hàng Thế Giới (World Bank) và Ngân hàng Phát Triển Á Châu (ADB) do Mỹ và Nhật Bản kiểm soát, tức uy lực tài chính cũng là "cây gậy chỉ huy" của Mỹ đã suy giảm.

Nhìn vào những phản ứng của Hoa Kỳ sau khi Hoa Lục thành công trong việc biến cải 6 bãi đá ngầm thành các hòn đảo trên đó xây dựng các căn cứ quân sự, chúng ta thấy chiến lược của Hoa Kỳ không dứt khoát, nói theo ngôn ngữ bình dân là "xìu xìu ển ển", đánh không ra đánh, đàm không ra đàm, khác hẳn với chiến lược đối đầu với Nga tại Âu Châu. Điều này phản ảnh thế tiến thoái lưỡng nan của Hoa Kỳ.
-Nếu lùi thì Mỹ mất hết đồng minh ở Á Châu. Nếu mất Á Châu thì Mỹ không còn là siêu cường nữa mà rớt xuống thành cường quốc khu vực chỉ còn thống trị vùng Nam My và Âu Châu, cho nên không thể lùi được.
-Nếu tiến thì phải mở cuộc chiến tranh tổng lực và sau đó là chiến tranh nguyên tử với Trung Quốc- tức Mỹ và Trung Quốc đều hủy diệt- điều mà không ông tổng thống Hoa Kỳ nào dám nghĩ tới.
3)Theo ValueWalk ngày 15/6/2015: "Trung Quốc thử nghiệm thành công hỏa tiễn siêu âm mang đầu đạn hạt nhân W-14 có thể xuyên thủng hệ thống chống hỏa tiễn của Hoa Kỳ. Hỏa tiễn siêu âm này bay với tốc độ mười lần tốc độ của âm thanh tức 7,600 dặm/giờ. Điều đó có nghĩa là nếu nó được phóng đi từ Thượng Hải, có thể tới Cựu Kim Sơn (San Francisco) khoảng 50 phút. Cuộc thử nghiệm được tiến hành tại miền Tây Trung Quốc tuần rồi." Theo tờ National Interest ngày 28/6/2015 thì vũ khí tấn công chớp nhoáng nàymà Mỹ gọi là"Conventional Prompt Global Strike" (CPGS) có thể đẩy Mỹ và Trung Quốc tới bờ vực chiến tranh.

Cũng giống như khi Nhạc Bất Quần chưa học được Tịch Tà Kiếm Phổ thì Nhậm Ngã Hành - Giáo Chủ Minh Giáo coi Nhạc Bất Quần như cỏ rác. Nhưng khi Nhạc Bất Quần luyện xong Tịch Tà Kiếm Phổ thì hai bên phải huyết chiến để phân định ngôi võ lâm chí tôn. CPGS là vũ khi tấn công toàn cầu chớp nhoáng không cho địch trở tay. Ai thủ đắc vũ khí này sẽ "oai trấn giang hồ", sẽ "dạy bảo thiên hạ". Dĩ nhiên là Mỹ sẽ không cho phép ai có loại vũ khí này. Rõ ràng cuộc thử nghiệm thành công vừa rồi cho thấy Mỹ không thể kiềm chế Hoa Lục trong việc phát triển vũ khí hạt nhân lẫn cổ điển tối tân, giống như áp đặt cấm vận lên Ba Tư. Trung Quốc như một bóng ma từ từ tiến tới. Vậy Mỹ phải làm sao đây?

Nhìn vào những phản ứng của Hoa Kỳ sau khi Hoa Lục thành công trong việc biến cải 6 bãi đá ngầm thành các hòn đảo trên đó xây dựng các căn cứ quân sự, chúng ta thấy chiến lược của Hoa Kỳ không dứt khoát, nói theo ngôn ngữ bình dân là "xìu xìu ển ển", đánh không ra đánh, đàm không ra đàm, khác hẳn với chiến lược đối đầu với Nga tại Âu Châu. Điều này phản ảnh thế tiến thoái lưỡng nan của Hoa Kỳ.

-Nếu lùi thì Mỹ mất hết đồng minh ở Á Châu. Nếu mất Á Châu thì Mỹ không còn là siêu cường nữa mà rớt xuống thành cường quốc khu vực chỉ còn thống trị vùng Nam My và Âu Châu, cho nên không thể lùi được.

-Nếu tiến thì phải mở cuộc chiến tranh tổng lực và sau đó là chiến tranh nguyên tử với Trung Quốc- tức Mỹ và Trung Quốc đều hủy diệt- điều mà không ông tổng thống Hoa Kỳ nào dám nghĩ tới.

-Chính vì đánh không được cho nên một số nhà nghiên cứu Hoa Kỳ đã nghĩ tới chuyện "làm hòa" với Trung Quốc. Theo Business Insider ngày 17/6/2015: Trong bài viết nhan đề, "Hoa Kỳ cần làm bạn với Trung quốc nếu không tai ương sẽ nổ ra" (The US needs to befriend China or all hell is going to break loose) Elena Holodny đã trích dẫn nhận định của Soros, "Chính quyền Mỹ được thì ít mà mất thì nhiều khi đối xử với Trung Quốc theo trò chơi không ai được gì cả (zero-sum game). Nói khác đi, nó có rất ít thế mạnh để thương thảo. Dĩ nhiên là nó có thể cản trở sự tiến lên của Trung Quốc nhưng điều đó rất nguy hiểm." (The US government has little to gain and much to lose by treating the relationship with China as a zero-sum game. In other words, it has little bargaining power," he continues. "It could, of course, obstruct China's progress, but that would be very dangerous.) Và Soros viết thêm, "Một sự hợp tác của Mỹ với các nước láng giềng của Trung Quốc có thể làm chúng ta quay trở lại với chiến tranh lạnh, nhưng lại là điều được ưa chuộng hơn nếu thế chiến thứ ba nổ ra." (A partnership with China's neighbors would return us to a cold war, but that would still be preferable to a third world war.)

Nhưng Mỹ và Hoa Lục hợp tác hoặc "làm bạn" với nhau như thế nào ở Biển Đông? Đó là một bài toán vô cùng khó khăn, một bài toán "vô nghiệm" tức không có đáp số. Mỹ có thể hợp tác hoặc làm bạn với Nga trên những vấn đề quốc tế nhưng không thể hợp tác với Hoa Lục trong vấn đề Biển Đông và Á Châu. Có thể chiến lược của Mỹ bây giờ chỉ là "be bờ " và mua thời gian, chừng nào nước tới chân rồi sẽ nhảy.

Cuộc đối đầu với Trung Quốc bây giờ còn khó hơn Mỹ đối đầu với Đức Quốc Xã và Quân Phiệt Nhật thời Đệ II Thế Chiến. Lý do: Đức Quốc Xã và Quân Phiệt Nhật không có bom nguyên tử và sức mạnh kinh tế, tài chính khiến tác động đến sự sống còn của Mỹ. Nhưng âu cũng là lẽ biến thiên của tạo hóa, hết thịnh rồi lại suy, hết thái bình rồi lại là chinh chiến. Tất cả đều do các cường quốc tạo ra, không ngoài tham vọng giữ ngôi bá chủ hoặc ngoi lên để tranh đoạt ngôi bá chủ thế giới. Các nước nhỏ như "ruồi muỗi". Khi "trâu bò" húc nhau thì "ruồi muỗi cũng chết lây". Và khi đó thì chỉ có bom đạn nói chuyện, Liên Hiệp Quốc chỉ là Ông Phỗng Đá, Hiến Chương LHQ chỉ là tờ giấy lộn, những Nghị Quyết của LHQ chỉ dùng để hù dọa con nít. Ngay bây giờ, các nước nhỏ muốn sống yên thì phải trang bị vũ khí thật tối tân và một chính sách ngoại giao thật bén nhậy chứ không còn con đường nào khác./-

Đào Văn Bình
(California ngày 1/7/2015)

Friday, June 19, 2015

MỘT QUỐC GIA ĐANG TỰ SÁT?!

MỘT QUỐC GIA ĐANG TỰ SÁT?!

Trước họa xâm lăng đang chẹn cổ, nếu Việt Nam chậm cải cách thể chế nghĩa là tự sát.

Một quốc gia gần trăm triệu dân mà tự sát trong thời đại đầy những cơ hội cứu dân cứu nước và cường thịnh này thật khốn nạn thảm khốc biết chừng nào!

Ta nghe, nay dường như trong không trung, trong bầu trời Việt Nam, trong sự đớn hèn và đồng lõa đã thoảng mùi tự hoại từ tấm thân vô giá của đất nước. Nếu cứ đà này, một mai thôi, khi nhìn đến, nước Việt đâu chẳng thấy, chỉ còn là mảnh hồn oan. Hồn oan nước Việt dật dờ ngàn đời oán khí chẳng tan.

Kể từ khi Trung Quốc đưa giàn khoan vào cắm chốt ở lãnh hải Việt Nam, ngày một tăng thêm những hành động xâm lấn, lòng dân một mặt sục sôi căm hận hành động của Trung Quốc, một mặt lại phẫn nộ vì nhà cầm quyền Việt Nam đã chưa quan tâm đúng mức đến việc bảo vệ đất nước, thậm chí còn cấm đoán, đàn áp dân xuống đường bày tỏ lòng yêu nước. Nhiều câu hỏi đặt ra: Đất nước này đang thuộc về ai?

Một thể chế thiếu minh bạch, dân chủ và tự do chính là nơi dung dưỡng loài đỉa - người tham nhũng. Loài đỉa - người chỉ biết ăn bám, không bao giờ bảo vệ cơ thể mà chúng đang hút máu, để đến một ngày, cơ thể ấy khô kiệt, thì chúng cũng bị hoại tử.
Trách nhiệm cứu nước đang dồn lên vai mọi công dân Việt Nam. Con đường nay đã khác. Muốn thoát họa xâm lăng thì phải "thoát Trung". Muốn "thoát Trung", trước hết phải thoát ý thức hệ lạc hậu, phản tự nhiên, nền tảng của chính thể độc tài để cải cách thể chế. Đó chính là thực hiện cuộc Cách mạng Nhung Việt Nam, vừa cứu nước, vừa tránh được thương đau cho muôn dân.

Thời cơ Cách mạng Nhung Việt Nam đã đến, nhưng thời cơ không đợi những kẻ chần chừ. Chần chừ trước họng súng Trung Quốc là tự sát.

Người có lý trí không khỏi sửng sốt tại sao lãnh hải Việt Nam bị Trung Quốc xâm phạm trắng trợn, nhiều nước trên thế giới còn phải phẫn nộ lên tiếng; đất nước Việt Nam đang trôi dần vào cổ họng tham lam của bành trướng bá quyền Trung Quốc, trước bao nhiêu giục giã của người trong và ngoài nước mà nhà cầm quyền Việt Nam đến giờ này vẫn không có hành động tự vệ tối thiểu nhất là khởi kiện Trung Quốc ra tòa án quốc tế.

Nguyên nhân, như mọi khi, vẫn nằm ở thể chế chính trị. Thể chế nào hành xử ấy. Trong thể chế độc tài, quyền lợi của nhiều nhà cầm quyền tách rời, đi ngược lại quyền lợi của toàn dân. Đó cũng chính là "gót chân A sin", để đến một ngày, không những dân Việt Nam bị nước mất nhà tan mà sớm muộn quyền lợi của nhà cầm quyền cũng mất.

Một thể chế thiếu minh bạch, dân chủ và tự do chính là nơi dung dưỡng loài đỉa - người tham nhũng. Loài đỉa - người chỉ biết ăn bám, không bao giờ bảo vệ cơ thể mà chúng đang hút máu, để đến một ngày, cơ thể ấy khô kiệt, thì chúng cũng bị hoại tử.

VÕ THỊ HẢO

Wednesday, June 17, 2015

Phải truy tới cùng bọn quan tham

Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 16.06.2015

Phải truy tới cùng bọn quan tham

Nghị trường của Quốc Hội VN đang nổi lên những cuộc tranh luận gay gắt về một số vấn đề liên quan trực tiếp đến cuộc sống của người dân. Có 2 vấn đề đáng chú ý nhất, trong bài trước tôi đã tường thuật cùng độc giả là "quyền im lặng" của một can phạm khi bị cơ quan điều tra tạm giữ. Vấn đề thứ hai là "nên hay không nên bãi bỏ án tử hình cho tội tham nhũng".

Tuần này tôi đề cập đến vấn đề thứ hai. Cũng trong buổi thảo luận ấy đã có nhiều ý kiến trái ngược nhau, hầu hết ý kiến đều đồng tình là không bỏ án tử hình với các tội tham ô tài sản, nhận hối lộ nhằm trừng trị nạn tham nhũng. Tuy nhiên, nguyên Phó Chánh án Tòa án Nhân Dân (TAND) Tối cao Trần Văn Độ, thành viên Hội đồng Thẩm định các dự án luật của Chính phủ, lại có quan điểm khác hẳn.

Tử hình quan tham không giải quyết được gì?
Ông Độ ủng hộ bỏ án tử hình trong hai tội tham ô tài sản và nhận hối lộ. Trên báo Pháp Luật TP. Sài Gòn ngày 4-5, Pháp Luật đã đăng bài phỏng vấn ông Trần Văn Độ, ông nói: "Tội tham ô, nhận hối lộ là các tội tham nhũng mang tính kinh tế. Hiện hầu hết các nước đã bỏ án tử hình đối với những tội danh này.

Ở Trung Quốc cũng có tuyên án tử hình với hành vi tham nhũng nhưng là tử hình treo, tức hoãn thi hành, sau hai năm chuyển sang tù chung thân. Chỉ có Việt Nam là còn áp dụng án tử hình đối với tội tham ô, nhận hối lộ và hiện nay vẫn đang muốn giữ lại án tử hình trong dự thảo BLHS (sửa đổi). Ông cho rằng cách hành xử "không được bao nhiêu" đối với tham nhũng càng làm mất lòng tin của người dân.
Bị cáo Vũ Quốc Hảo lãnh án tử hình trong đại án Công ty cho thuê tài chính 2 tại TP. Sài Gòn. Còn những quan tham hàng trăm tỷ vẫn chỉ bị tù ít năm rồi được thả?
Ông chỉ ra một thực tế: "Tội tham ô, nhận hối lộ chúng ta quy định hình phạt tử hình nhưng thực tế không xử lý được bao nhiêu cả. Dân bảo các ông hô hào thôi chứ có làm được đâu? Nghiêm minh tức là tham ô 4-5 tỷ đồng trở lên phải tử hình, nhưng chúng ta có làm được đâu. Thậm chí có những người tham ô nhưng về mặt đảng chỉ cảnh cáo thôi. Tức là có độ chênh giữa quy định và thực thi trên thực tiễn… Chúng ta chỉ xử lý những vụ tham nhũng vặt, dăm ba chục triệu, vài ba trăm triệu. Quy định thật nặng, thật to nhưng không thực hiện được thì càng làm mất lòng tin của người dân".

Ý kiến này lập tức bị phản đối ngay trong nghị trường, nhất là làn sóng phản kháng dữ dội của người dân.

Duy trì án tử để chống "quan tham"
Theo Viện trưởng Viện Nghiên cứu lập pháp Đinh Xuân Thảo, việc thu thu hẹp án tử hình là phù hợp với xu hướng thế giới. Tuy nhiên việc Dự thảo luật đề xuất bỏ hình phạt tử hình với một số tội danh như cướp tài sản, phá hủy công trình quan trọng quốc gia là chưa phù hợp, cần cân nhắc lại.

Trưởng Ban Kinh tế Trung ương Vương Đình Huệ thì cho rằng, đối với tội phạm tham nhũng, khi sửa luật, điều quan trọng vẫn phải bảo đảm tính răn đe của pháp luật. "Tội tham nhũng nếu bảo bỏ người ta lại bảo không đấu tranh chống tham nhũng nữa. Điều này chưa thuyết phục". Đại Biểu Trần Du Lịch (TP Sài Gòn) cũng cho rằng, đối với tội tham nhũng là không thời hiệu, do vậy cần phải truy tới cùng, phát hiện đến cùng mới có thể trừng trị được.

Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Đình Quyền cũng đề nghị không nên bỏ án tử hình bằng mọi giá để phúc đáp yêu cầu của thế giới. Đại biểu Quyền cũng không đồng tình với việc không áp dụng hình phạt tử hình đối với người già từ 70 tuổi trở lên. Vì hiện nay tuổi thọ đã được nâng cao, trong khi đó nhiều đối tượng ở độ tuổi này lại "phạm tội kinh khủng", với tâm lý "hy sinh đời bố, củng cố đời con".

"Cưỡi lên đầu nhân dân còn kinh khủng hơn địa chủ, tư sản…!?"
Đó là lời nhận xét của ông Nguyễn Xuân Tỷ, Phó Giám đốc Học viện Quốc phòng, Đoàn đại biểu Quốc hội tỉnh Bến Tre. Ông Tỷ nói nguyên văn như sau: "Làm cán bộ mấy năm mà trong nhà có vài ba trăm tỉ đồng, thậm chí cả ngàn tỉ đồng thì lấy ở đâu ra nếu không tham nhũng. Có một đội ngũ giàu rất nhanh, cưỡi lên đầu nhân dân, còn kinh khủng hơn địa chủ, tư sản ngày xưa".

Có lẽ đây là lời nhận xét thẳng thắn nhất của một đại biểu Quốc hội về việc giàu lên nhanh chóng của "một bộ phận không nhỏ" cán bộ, công chức. Ông Nguyễn Xuân Tỷ đã nói ra một điều tưởng như vô lý, đó là có hẳn một "đội ngũ" làm cán bộ có "mấy năm" mà trong nhà có "vài ba trăm tỉ" đồng, thậm chí cả "ngàn tỉ đồng" thì quả là khủng khiếp. Chuyện vô lý đã nghiễm nhiên trở thành một sự thật tràn lan không thể chối cãi ở VN ngày nay.

Trên báo Tiền phong, Giám đốc Công an thành phố Hà Nội, tướng Nguyễn Đức Chung bày tỏ: "Người nghèo đi buôn ma túy bị lĩnh án tử hình, không cớ gì người có chức vụ, kiến thức mà tham ô, tham nhũng lại không bị tử hình".

Về phía người dân, đã có rất nhiều lời phẫn nộ, tôi chỉ nêu một ý kiến trên báo Kiến Thức của bạn Nguyễn Duy Xuân:
"Bỏ tử hình là nương tay với quan tham nhũng! Chỉ có những kẻ tham nhũng chưa lộ mặt là hả hê chuẩn bị một quy trình đục khoét mới...
Cách đây khoảng vài năm, ở quê tôi có một vị cán bộ chức tước cũng cỡ trưởng phòng cấp huyện, được dân tặng cho cái biệt danh "cá rô phi". Hôm nghe ông tổ trưởng dân phố gọi thế, tôi ngạc nhiên hỏi lại nguyên do. Ông tổ trưởng giải thích ngắn gọn: "Vì lão ta ăn tạp, không từ một thứ gì". 

À ra thế! Cứ nghĩ dân không biết gì, ai dè họ tinh đời lắm! Chuyện ông trưởng phòng tham lam ăn tạp, dư luận ai cũng tường, nhưng "tặng" cho cái biệt danh là "cá rô phi" thì chỉ có dân mới thâm thúy đến thế. Bây giờ nghĩ lại, bỗng thấy rùng mình. Giờ không chỉ một con rô phi mà cả một bầy rô phi nhung nhúc.

Chủ tịch nước Trương Tấn Sang thì gọi là "một bầy sâu". Một bầy sâu hay một bầy rô phi – đều là lũ ăn tàn phá hại – núi non cũng sạt chứ nói gì đến tài sản quốc gia. Những con sâu bự, những con cá rô phi tổ chảng ấy được che chắn bằng những chiếc bình phong "liêm khiết trong sạch", thấy đó nhưng không dễ gì lột mặt nạ chúng được". 

Không tham nhũng thì là tội gì?
Cũng trên báo Kiến Thức, nhân dịp ồn ào này, Luật sư (LS) Phan Xuân Xiểm nêu quan điểm về những sai phạm của quan Phó Tổng Thanh Tra chính phủ Trần Văn Truyền mà LS xác định đây là tham nhũng.
Căn dinh thự của ông Truyền được mệnh danh là hoa hậu xứ Dừa.
Tôi tóm tắt những điểm chính của ông LS này:

- "Ông Trần Văn Truyền đã lợi dụng chức vụ, quyền hạn, nói dối cấp trên chưa có nhà để được cấp nhà, có nhà rồi vẫn cố tình xin nhà ở các nơi khác nhau, thế không gọi là tham nhũng thì là gì? Nếu chỉ thu hồi tài sản và xử lý kiểm điểm thì không thỏa đáng".
Căn nhà lụp xụp, rách nát của một người dân nghèo ngay bên cạnh dinh thự của ông Truyền. Và ở rất nhiều địa phương khác, ai cũng thấy nghịch cảnh này.
- "Ngay từ lúc ông Truyền mới ra Hà Nội công tác đã có những đơn tố cáo về lối sống, đạo đức, không xứng đáng làm cán bộ lãnh đạo, gửi về Ủy ban Kiểm tra Trung ương. Khi đó tôi còn đang làm, quá trình xác minh cũng được tiến hành nhưng rồi không hiểu sao không thấy phát hiện vấn đề gì. Nói thế để thấy những sai phạm của ông ấy không phải mãi đến gần lúc nghỉ hưu mới có mà có tính quá trình. Lợi dụng quyền hạn để có những đặc quyền đặc lợi cho bản thân, cho gia đình. Có nhà bảo chưa có, có đất bảo chưa, xây những dinh thự nguy nga hoành tráng, sống xa hoa gây ra sự phẫn nộ của người dân".

LS phân tích tiếp: "Nếu kết luận có tội tham nhũng thì phải xử lý hình sự. Vấn đề là phải làm rõ tham nhũng như thế nào. Còn tôi khẳng định không tự nhiên cán bộ có tài sản nhiều như vậy được. Chỉ có thể là do tham nhũng, móc ngoặc thì mới có. Thứ trưởng Bộ Xây dựng Nguyễn Trần Nam từng phát biểu trong một cuộc hội thảo rằng, cỡ lương thứ trưởng thì phải 40 năm mới mua được nhà thu nhập thấp cơ mà. Thế nên nói ông Truyền không tham nhũng là vô lý".

Khi được PV hỏi: - Từ câu chuyện này, có ý kiến cho rằng có thêm một bài học về phòng chống tham nhũng là kiểm soát chặt những cán bộ, đặc biệt là cán bộ lãnh đạo sắp nghỉ hưu để tránh tình trạng "hốt mẻ lưới, hạ cánh an toàn", ý kiến của ông thế nào?

- "Tôi nghĩ sai phạm của ông Truyền có tính quá trình, phải rất lâu mới tích tụ được khối tài sản lớn như vậy, không phải gần đến lúc nghỉ hưu ông ấy mới sai. Thế nên phải kiểm tra, giám sát chặt cả quá trình công tác, nhất là ở những vị trí, lĩnh vực "nhạy cảm" chứ không riêng là người sắp về hưu hay mới được bổ nhiệm".

Tóm lại vị LS này cho rằng cần phải tịch thu toàn bộ tài sản của ông Truyền đồng thời tịch thu tài sản của các con cháu do quan tham để lại hoặc cho đứng tên.

Chúng ta hãy thử phân tích trường hợp này.
Ông Trần Văn Truyền vẫn sống ung dung ngoài vòng pháp luật.
Tâm lý "hy sinh đời bố cũng cố đời con"
Đó là một "khẩu hiệu" của những ông quan già đời, sắp về hưu. Trước khi "hạ cánh" cố gắng làm một vài vụ lớn và bất chấp luật lệ, sẵn sàng nhận lãnh án tù. Bởi ông già rồi, có sống thêm cũng chỉ vài năm nên làm vài quả thật lớn chừng vài ba trăm tỷ để lại cho con cháu.

Như trên tôi đã đề cập đến lời của Phó Chủ nhiệm Ủy ban Tư pháp Nguyễn Đình Quyền không đồng tình với việc không áp dụng hình phạt tử hình đối với người già từ 70 tuổi trở lên. Vì hiện nay tuổi thọ đã được nâng cao, trong khi đó nhiều đối tượng ở độ tuổi này lại "phạm tội kinh khủng", với tâm lý "hy sinh đời bố, củng cố đời con".

Bạn Nguyễn Hùng (e-mail: thehung191073@gmail.com) viết:
"Kiếm vài ba trăm tỉ, chấp nhận án tù vài chục năm, vào tù chỉ cần ngoãn ngoãn chấp hành tốt, án sẽ được giảm còn dăm ba năm. Sướng thật. Đời cứ thế mà ung dung hưởng thụ bởi có tịch thu tài sản thì giỏi lắm nhà nước cũng chỉ lấy lại được phần nào bởi tất cả đều đã được tẩu tán, hợp thức hóa bằng cách cho vợ con cháu chắt đứng tên hết rồi".

Đây là một thực trạng diễn ra từ lâu ở VN, đến bây giờ vẫn chưa có quan nào bị tịch thu tài sản, con cháu cứ việc ung dung thụ hưởng khối tài sản vĩ đại của ông cha để lại. Cần phải truy tận gốc những tài sản đó do đâu mà có. Không thể tin vào việc kê khai tài sản của các quan chức. Cần phải có những cuộc điều tra trung thực, quy mô hơn. Đừng để họ hàng hang hốc các quan tham cưỡi mãi lên đầu người dân nữa.

Và không thể bãi bỏ án tử hình cho tội tham nhũng. Nếu pháp luật đã quy định "tham ô 4-5 tỷ đồng trở lên phải tử hình" thì cứ thế mà thi hành, còn bàn đi tán lại làm chi nữa cho dân nghi ngờ: Chắc có ông nào sợ chết nên mới khơi ra vụ bỏ án tử hình?

Văn Quang

Monday, June 15, 2015

Quê Hương và Chủ Nghĩa

Quê Hương và Chủ Nghĩa
 
Chủ nghĩa dạy em, thù hận hờn căm
Chủ nghĩa dạy em, độc ác bất nhân
Chủ nghĩa dạy em, lọc lừa xảo trá
Chủ nghĩa dạy em, dối gian trăm ngả
Chủ nghĩa dạy em, bội phản vong ân
Chủ nghĩa dạy em, giết chết lương tâm
Chủ nghĩa dạy em, vô thần đấu tố
Chủ nghĩa mù, rước voi dày mả Tổ
Chủ nghĩa ngu, thờ đồ tể ngoại bang
Chủ nghĩa bưng bô, xây dựng thiên đàng
Chủ nghĩa lừa em, những con bò sữa
Chủ nghĩa bất lương, ma cô nhà chứa
Chủ nghĩa tú bà, dụ dỗ thơ ngây
Chủ nghĩa cò mồi, vơ vét luôn tay
Chủ nghĩa cai thầu, bán buôn Tổ-Quốc
Chủ nghĩa lưỡi câu, móc mồi dân tộc
Chủ nghĩa bịp lừa, bánh vẽ tự do
Chủ nghĩa cá ươn, tư tưởng vong nô
Chủ nghĩa chết đi, Quê Hương vẫn sống

Ai nhân danh hạnh phúc
Thứ hạnh phúc ngục tù
Ai nhân danh dân chủ
Thứ dân chủ si ngu
Ai nhân danh chân lý
Thứ chân lý đui mù

Bao nhiêu năm, ai nhân danh chủ nghĩa,
Tự-Do xích xiềng, Dân-Chủ dối gian
Mác-Lênin, đâu phải người Việt Nam!
Sự thật đó có làm em đau nhói ?
Vẫn chập chờn lượn bay bầy quạ đói
Chồn cáo kia có rình rập trước sau
Ngẩng mặt cao và đừng sợ đớn đau
Đứng lên em bằng tâm hồn biển động.
Em đứng lên như đại dương dậy sóng
Tiếng sét thần tuổi trẻ nổ ầm vang
Những tượng hình, chủ nghĩa, phải tiêu tan
Cây Dân-Chủ bừng lên ngàn sức sống,

Em bây giờ khôn lớn
Mắt rực lửa yêu thương,
Biết đâu là sự thật
Em tìm thấy con đường.
Tự-Do sẽ nở hoa
Trên quê hương khốn khó
Anh như con ngựa già
Vẫn cúi đầu kiên nhẫn
Đốt những đám cỏ khô
Dọn đường cho em đi làm lịch sử

Em hãy ngồi xuống đây
Anh kể câu chuyện này
Trên cánh đồng cỏ cháy
Ngậm ngùi như khói bay
Con ngựa già một đời
Chưa thấy được ngày vui
Mắt mỏi mòn trông đợi
Những mầm cỏ xanh tươi.
Đã bao nhiêu năm rồi
Hướng nhìn về xa xôi
Tâm tư đau nhức nhối
Cuộc đời vẫn nổi trôi
Em nhìn về tương lai
Cố dấu tiếng thở dài
Mắt dường như ngấn lệ
Có phải vì khói cay?

Em thấy đó, trên đường đi không đến,
Quê hương đau, chồn cáo vẫn nghêng ngang
Những con thú người nhảy múa kiêu căng
Ngửa mặt hú một bài ca chủ nghĩa.
Ngôn ngữ văn nô, đỉnh cao trí tuệ.

Nguyễn Quốc Chánh
Sài Gòn

Nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh sinh năm 1958 ở Bạc Liêu, hiện sống tại Sài Gòn. Tác giả của nhiều tập thơ như Ðêm mặt trời mọc, Khí hậu đồ vật và Của căn cước ẩn dụ, và Ê, tao đây. Thơ của ông đã được nhiều tác giả dịch ra tiếng Anh. Trong bài phỏng vấn dành cho nhà văn Vi Ký, nhà thơ Nguyễn Quốc Chánh nhận xét về đảng Cộng Sản:

"Ðảng Cộng sản thắng Tây và Mỹ bằng máu của dân tộc, bằng vũ khí của Nga và Tàu, rồi nộp "độc lập dân tộc" cho cộng sản Tàu và Nga. Ai chỉ ra tình trạng thế chấp và bán đứng đó đều bị cho là phản động. Kẻ phản động có thể gây tai họa cho Ðảng nhưng lại là phúc của dân.

Những ai vì Ðảng sẽ kết án kẻ phản động, còn những ai vì con người thì sẽ hoan hô kẻ phản động.

Nhật Ký Biển Đông: Chưa Thể Có Liên Minh Quân Sự Việt-Mỹ

Nhật Ký Biển Đông: Chưa Thể Có Liên Minh Quân Sự Việt-Mỹ

Nhật Ký Biển Đông hai tuần đầu Tháng Sáu ghi nhận những chuyển biến quan trọng như sau:

-AP ngày 1/6/2015: "Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh và Bộ Trưởng Ashton Carter  trong cuộc họp báo chung tại Hà Nội nói rằng hai quốc gia mở rộng hợp tác quân sự trong đó bao gồm những kế hoạch tiến hành những chiến dịch quân sự (military operations) chung. Hoa Kỳ sẽ giúp Việt Nam chuẩn bị tham gia sứ mạng gìn giữ hòa bình của Liên Hiệp Quốc." Còn theo BBC tiếng Việt, "Hoa Kỳ và Việt Nam đã ký Tuyên bố tầm nhìn chung về quan hệ quốc phòng Việt - Mỹ, đánh dấu bước chuyển mới trong quan hệ hai nước."

-AFP ngày 1/6/2015: "Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Ashton Carter đã thảo luận về việc Việt Nam ngưng biến cải các bãi đá ngầm với Bộ Trưởng Quốc Phòng Phùng Quang Thanh khi hai bên tập trung thảo luận về an ninh trên biển." Ô. Carter cho biết, "Hoa Kỳ và Việt Nam cùng làm việc với nhau để bảo đảm hòa bình cũng nhu ổn định trong khu vực và xa hơn nữa (and beyond)."

Còn Bộ Trưởng Phùng Quang Thanh nói rằng, "Chúng tôi có một số hoạt động nhằm nâng cao và củng cố một số đảo thuộc chủ quyền của chúng tôi. Chúng tôi không mở rộng đảo, chúng tôi chỉ củng cố để tránh sóng biển làm sói mòn. Hiện Việt Nam có quân đóng ở 21 hòn đảo và bãi đá ngầm."

Đây là đề nghị hợp lý bởi vì nếu Hoa Kỳ làm mạnh với lý do Hoa Lục bành trướng lãnh thổ qua việc biến cải các bãi đá ngầm thì Hoa Lục có thể nêu lý do Việt Nam cũng làm chuyện tương tự sao quý vị không phản ứng. Hai bên Việt-Mỹ tiến hành cuộc hợp tác mới về quân sự như thế nào thì chưa rõ, nhưng câu nói "xa hơn nữa" (and beyond) của Ô. Carter hàm ý nhiều chuyện quan trọng, dĩ nhiên chưa thể nói ra.

-Reuters (Hà Nội) ngày 2/6/2015: "Vào ngày Thứ Ba, Việt Nam nhận hai pháo hạm trang bị hỏa tiễn đóng ở trong nước thiết kế theo mẫu chiến hạm của Nga và đây là hành động nhằm tăng thêm sức mạnh phòng thủ trên biển khi căng thẳng sôi sục về chủ quyền tại Biển Đông. Hai hộ tống hạm loại nhỏ này có tên là Molniyas trang bị 16 hỏa tiễn và súng tự động nằm trong sáu chiếc do hải quân đặt hàng, hai chiếc đã được giao năm ngoái. Hỏa tiễn có tầm bắn 130 km. Nhiều chuyên gia nói rằng sự tăng cường sức mạnh hải quân và mối giao hảo với Nhật Bản, Phi Luật Tân cùng Hoa Kỳ mới đây là những dấu hiệu cho thấy quyết tâm của Việt Nam đối đầu với thái độ khăng khăng ngày càng gia tăng của Trung Quốc sau cuộc đụng chạm với Bắc Kinh năm ngoái (biến cố Haiyang 981) " Cũng theo Reuters, "Thứ trưởng Bộ Quốc phòng Viêt Nam, Thượng tướng Trương Quang Khánh, cho rằng việc đóng, thử nghiệm và bàn giao các tàu Molniya cho thấy Việt Nam đã làm chủ được công nghệ và kỹ thuật đóng tàu quân sự hiện đại ".

-VOA tiếng Việt ngày 3/6/2015: "Một trang mạng chuyên về chiến lược quốc phòng có trụ sở ở Mỹ đăng một bài viết hôm 31 tháng 5, nói rằng Trung Quốc đã chính thức khiếu nại với Nga, Việt Nam và Hoa Kỳ, sau khi Moscow đồng ý bán 50 tên lửa Klub trang bị trên tàu ngầm cho Hà Nội, theo tường thuật của tờ Hoàn Cầu Thời báo của nhà nước Trung Quốc. Phúc trình về chiến lược nói rằng mặc dù Nga và Việt Nam đã cố tình làm giảm nhẹ tầm quan trọng của vấn đề, nhưng tới nay 28 tên lửa Klub đã được giao cho Việt Nam. Trung Quốc đặc biệt quan tâm bởi vì tên lửa Klub có thể được sử dụng để tấn công các mục tiêu trên bộ."

-VOA ngày 4/6/2015: "Chính phủ Úc khẳng định lập trường trong một phúc trình đăng trên báo The Australian hôm nay, nói rằng Canberra đang tích cực cứu xét việc điều máy bay trinh sát P-3 tới không phận bên trên vùng biển trong phạm vi 12 hải lý cách các đảo tân tạo của Trung Quốc ở Biển Đông, là khoảng cách tiêu biểu phân biệt vùng thuộc chủ quyền lãnh hải, tính từ bờ biển.

-Blooberg News ngày 4/6/2015: "Vào tháng này, Việt Nam tổ chức chuyến du lịch đầu tiên tại Quần Đảo Trường Sa, mời khách du lịch tới tuyến đầu nơi  đang tranh chấp về chủ quyền với Trung Quốc ở Biển Đông. Chuyến du lịch sáu ngày bao gồm việc thăm viếng hai đảo nổi, hai đảo chìm và buổi lễ chào cờ được tổ chức chỉ vài tuần sau khi máy bay thám thính của Mỹ bị Trung Quốc cảnh cáo không được bay gần các bãi đá ngầm mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền." Trong khi đó theo VOA tiếng Việt, Trung Quốc phản đối và nói rằng "Việt Nam xâm phạm chủ quyền khi dự định tổ chức tuyến du lịch ra quần đảo Trường Sa." Đây đúng là hành vi lố bịch của Trung Quốc, không xứng đáng với tầm vóc của một đại cường. Trường Sa là của Việt Nam từ lâu lắm rồi. Trước 1975 quân đội VNCH trấn giữ các đảo này sao không thấy Trung Quốc lên tiếng phản đối? Đảo của tôi, đất của tôi, tôi có tổ chức các chuyến du lịch là chuyện của tôi, sao anh lại xía vào? Thật vô duyên!

-Business Insider ngày 5/6/2015: "Các nguồn tin cho biết Việt Nam đang thảo luận với các nhà cung cấp Âu Châu và Hoa Kỳ để mua máy bay chiến đấu, máy bay tuần thám trên biển, máy bay không người lái để tăng cường khả năng phòng thủ trên không giữa lúc thái độ khăng khăng đòi hỏi chủ quyền của Hoa Lục gia tăng." Bản tin cũng nói thêm, "Một nhà cung cấp vũ khí Tây Phương nói Hà Nội hiện đại hóa không lực bằng cách thay thế hơn 100 máy bay Mig-21 đã già cỗi trong lúc giảm bớt sự sự lệ thuộc vũ khí vào Moscow cho hệ thống quân đội có khoảng 480,000 binh sĩ. Mặc dù con số ngoại thương giữa hai quốc gia mỗi năm là 50 tỉ đô-la, nhưng Việt Nam luôn luôn cảnh giác với thái độ của Trung Quốc tại Biển Đông. " Còn về quan hệ Việt-Mỹ, bài báo của Siva Govindasamy nhận định, "Tuy vậy, một nguồn tin nghiên cứu về các mục tiêu của Việt Nam không muốn tiết lộ danh tính cho biết Hoa Kỳ nói rằng Hà Nội coi Hoa Kỳ là một người hợp tác đáng tin cậy hơn (more reliable partner) sẽ làm gia tăng căng thẳng với Hoa Lục. Việt Nam muốn xây dựng mối liên hệ gần gũi hơn với Hoa Kỳ, nhưng họ lại không muốn chọc giận Hoa Lục. Họ chỉ muốn quân bình (sức mạnh giữa Mỹ-Trung Quốc), tiến hành theo từng giai đoạn, từng bước từng bước."

Ngày xưa quân hai bên sắp giao chiến, không có chuyện tướng bên này thăm doanh trại của tướng bên kia ngoại trừ hai bên muốn thương thảo, nhưng phải gặp ở "vùng phi quân sự". Đây là dấu hiệu hòa hoãn giả tạm để hai bên mua thời gian, tính mưu kế lấn tới và triệt hạ nhau.
 -AP (Tokyo) ngày 5/6/2015: "Tổng Thống Aquino của Phi Luật Tân loan báo ông muốn bắt đầu thương thảo để cho phép quân đội Nhật vào đất nước Đông Nam Á này trong lúc hai quốc gia Nhật-Phi xây dựng hợp tác quốc phòng giữa khi tranh chấp lãnh thổ căng thẳng với Trung Quốc. Thỏa hiệp có thể cho phép quân đội Nhật thăm viếng định kỳ để tiếp tế nhiên liệu, các nhu cầu tiếp vận cùng nhu cấu pháp lý khác."

Nếu như quân đội Nhật, dù là theo định kỳ, có mặt tại Phi Luật Tân cùng với quân đội Mỹ thì mặt trận chính của Biển Đông là Phi Luật Tân chứ không phải Việt Nam. Tình hinh biến chuyển rất nhanh không ai lường trước được.

 -Reuters (Bắc Kinh) ngày 7/6/2015: "Bộ Ngoại Giao Trung Quốc cho biết Hung Gia Lợi trở thành quốc gia Âu Châu đầu tiên ký thỏa hiệp hợp tác với Trung Quốc về dự án Con Đường Tơ Lụa nhằm phát triển thương mại, hạ tầng cơ sở giao thông xuyên Á Châu và xa hơn nữa. Đầu năm nay Chủ Tịch Tập Cân Bình nói rằng ông hy vọng thương mại mỗi năm với những quốc gia tham dự vào dự án của Bắc Kinh để tạo Con Đường Tơ Lụa Hiện Đại sẽ vượt quá 2500 tỉ trong mười năm."

 - Reuters (Bắc Kinh) ngày 8/6/2014: "Bộ Quốc Phòng Trung Quốc cho biết một trong những nhân vật hàng đầu của quân đội tới thăm Hoa Kỳ ngày hôm nay 8/6/2015 giữa lúc giữa hai quốc gia căng thẳng vể Biển Đông và an ninh điện tử. Ô. Fan Changong (Phạm Trường Long) - người đứng đầu Quân Ủy Trung Ương thực hiện chuyến viếng thăm thân thiện theo lời mời của Bộ Trưởng Quốc Phòng Hoa Kỳ Ashton Carter  rồi sau đó sẽ ghé thăm Cuba." Theo Global Times ngày 11/6/2015, " Tướng Phạm Trường Long - Phó Chủ Tịch Quân Ủy Trung Ương  viếng thăm HKMH Ronald Reagan tại thành phố San Diego, Tiểu Bang California và  ba căn cứ quân sự Mỹ ở bang California và Texas. "

Ngày xưa quân hai bên sắp giao chiến, không có chuyện tướng bên này thăm doanh trại của tướng bên kia ngoại trừ hai bên muốn thương thảo, nhưng phải gặp ở "vùng phi quân sự". Đây là dấu hiệu hòa hoãn giả tạm để hai bên mua thời gian, tính mưu kế lấn tới và triệt hạ nhau.

-Reuters (Moscow) ngày 8/6/2015: "Bộ Trưởng Quốc Phòng Nga Sergei Shoigu ra lệnh gia tăng tốc độ xây dựng hạ tầng cơ sở quân sự lẫn dân sự trên Quần Đảo Kuriles nơi đang diễn ra tranh chấp chủ quyền giữa Nhật và Nga." Đây chắc chắn là hành động trả đũa Thủ Tướng Abe của Nhật thăm viếng Ukraina, hứa giúp đỡ tài chính cả tỉ đô-la và không công nhận chủ quyền của Nga ở Crimea. Sở dĩ Nhật phải làm thế là để mua tình cảm của Mỹ hầu mong Mỹ bảo vệ an ninh cho mình. Nếu Nhật cứ tiếp tục theo đuổi chính sách  "ngoại giao dưới cái gậy của Mỹ" như thế, Nhật sẽ "mệt cầm canh" với ông bạn láng giềng khổng lồ Nga, trong khi "bá thở" để dối đầu với Hoa Lục. Thế mới hay đúng như câu châm ngôn của Mỹ: "Không có cái gì free/cho không". Đi với Mỹ để được Mỹ che chở thì phải bị Mỹ o ép thôi. Nếu Nga xây dựng căn cứ quân sự tại quần đảo này thi an ninh của Nhật bị đe dọa ngay ở mặt bắc. Nhìn thấy mối nguy về an ninh này, ngay trong nước Nhật cũng đã có ý kiến chỉ trích chuyến công du Ukraine của Thủ Tướng Abe là vô ích và chỉ đổ thêm dầu vào lửa. 

 -The ValueWalk ngày 8/6/2015: "Mã Lai thường im lặng và tránh chạm trán với sự khiêu khích của Trung Quốc trong vùng, ít ra là tới tuần này. Mã Lai hôm nay loan báo sẽ phản đối một tàu tuần duyên của Trung Quốc đã xâm nhập vào vũng lãnh hải bắc Borneo của họ - một loan báo có tính đối đầu hiếm hoi giữa lúc căng thẳng ở Biển Đông gia tăng."

 -UPI (Bắc Kinh) ngày 11/6/2015: "Trung Quốc tố cáo Nhóm Bảy (G7) đã đưa ra nhận định liên quan đến việc Trung Quốc biến cải các bãi đá ngầm ở Biển Đông. Bắc Kinh nói rằng các lãnh đạo G7 đã đưa ra nhận xét vô trách nhiệm vể việc bồi đắp các đảo nhân tạo mà Trung Quốc tuyên bố chủ quyền."

-International Business Times ngày 12/6/2015:Với tiêu đề "Trung Quốc Chuẩn Bị Chiến Tranh…"  (China Prepares For War? Chinese Aircraft Carrier, Fighter Jets Conduct Navy Drills Amid Rising South Sea Tensions) đã trích dẫn nguồn tin Reuters như sau, "Giữa lúc căng thẳng leo thang tại Á Châu, hàng không mẫu hạm duy nhất (Liêu Ninh) đã tiến hành cuộc tập trận vào Thứ Sáu cùng với phi cơ chiến đấu sau khi xuất phát từ thành phố ven biển Thanh Đảo (Qingdao) miền đông Trung Quốc. Các viên chức thuộc Hải Quân Giải Phóng Quân Nhân Dân Trung Quốc từ chối không cho biết địa điểm của cuộc tập trận nhưng nói đây chỉ là hoạt động thường lệ."

Nếu HKMH Liêu Ninh - mà một số cho là "hàng mã" - thử nghiệm tác chiến thành công, dong buồm vào Biển Đông, tiến xa hơn vào biển lớn, chắc chắn các nước Đông Nam Á phải lo sợ và chu vi phòng thủ từ xa của Mỹ chắc chắn phải co cụm lại. Hàng không mẫu hạm không đi một mình mà nó được yểm trợ bởi một hạm đội bao gồm một số khu trục hạm, tuần dương hạm, tàu đổ bộ và một hạm đội tàu ngầm. Với khoảng 40 phi cơ chiến đấu trên boong, nếu nó liên tục xuất kích thì hỏa lực của nó có thế phá tan một vài thành phố ven biển như chơi. Muốn đối đầu với nó, Mỹ cũng phải đưa một hạm đội hùng hậu cộng với HKMH chứ không phải chuyện đùa.

-NextBigFuture ngày 13/6/2015: "Theo một vài ước lượng, Trung Quốc dự tính sản xuất khoàng 42,000 hệ thống máy bay không người lái có căn cứ từ đất liền và trên biển trị giá khoảng 10.5 tỉ đô-la từ 2014 tới 2023. Rất nhiều máy bay không người lái này được sao chép từ thiết kế của Mỹ."

-Bloomberg News ngày 15/6/2015: "Theo tờ Thanh Niên ngày Chủ Nhật, các tàu của Trung Quốc đã dùng súng bắn nước làm hư hại một tàu đánh cá Việt Nam tại vùng biển Hoàng Sa vào ngày 7 Tháng Sáu và ba ngày sau  một tàu đánh cá khác bị tấn công và lấy đi máy móc cùng hải sản đánh được, cho dù hai bên vừa mới cam kết cải thiện mối quan hệ và Phó Thủ Tướng Hoàng Trung Hải vừa ghé thăm Bắc Kinh." Cho nên điều này giải thích tại sao hai nước đã có bức hoành phi "Mười Sáu Chữ Vàng" trang trọng treo ở "Hữu Nghị Quan" mà Việt Nam vẫn phải liên tục mua sắn vũ khí tối tân, binh sĩ huấn luyện sẵn sàng chiến đấu ngày đêm và ngày hôm nay phải liên kết chặt chẽ với Mỹ. Tin vào lời hứa, lời nói, công hàm, bắt tay, ôm hôn thắm thiết của Trung Quốc thì cũng giống như Thục An Dương Vương tin tưởng cuộc hôn nhân giữa Trọng Thủy-Mỵ Châu là một hiệp ước hòa bình. 

-Reuters (Moscow) ngày 15/6/2015: "Tướng Yuri Yakubov thuộc Bộ Quốc Phòng Nga nói rằng, kế hoạch của Hoa Thịnh Đốn định đem xe tăng và vũ khí nặng vào những quốc gia thuộc khối NATO có biên giới với Nga là hành vi xâm lấn nguy hiểm nhất của Hoa Kỳ từ thời Chiến Tranh Lạnh và Mạc Tư Khoa sẽ đáp trả bằng việc tăng cường lực lượng tại những khu vực chiến lược của NATO. "

Nhận Định:

Liên tiếp trong những ngày cuối Tháng Năm và đầu Tháng Sáu, các phái đoàn cao cấp của Hoa Kỳ tới Việt Nam, nhất là chuyến viếng thăm của Bộ Trưởng Quốc Phòng Ashton Carter khiến nổi lên những lời đồn đoán về một liên minh quân sự sẽ hình thành để đối phó với Trung Quốc. Thế nhưng trong bài viết của Reuters, Siva Govindasamy cho biết, theo các giới chức Hoa Kỳ nghiên cứu về Việt Nam thì," Việt Nam muốn xây dựng mối liên hệ gần gũi hơn với Hoa Kỳ, nhưng họ lại không muốn chọc giận Hoa Lục. Họ chỉ muốn quân bình (sức mạnh giữa Mỹ-Trung Quốc), tiến hành theo từng giai đoạn, từng bước từng bước."

Luận điểm cùa Siva Govindasamy rất chính xác. Nếu Việt Nam liên minh quân sự với Mỹ tức Việt Nam trở thành tiền đồn hay mũi nhọn của Mỹ tấn công ngay vào cạnh sườn phía nam của Trung Quốc thì lập tức Việt Nam sẽ trở thành một Ukraina thứ hai. Bằng mọi giá, Trung Quốc sẽ tiến hành một cuộc chiến tranh như kiểu 1979 cho dù thiệt hai nặng nề để phá vỡ liên minh này. Ngoài ra, đứng về mặt công luận hay chính nghĩa mà nói:

-Nếu Việt Nam liên minh quân sự với Mỹ- chẳng hạn tàu chiến Mỹ đồn trú tại các quân cảng của Việt Nam giống như Tân Gia Ba - thì an ninh của Trung Quốc bị đe dọa. Lúc đó Trung Quốc lấy cớ "bảo vệ an ninh" cho đất nước mình, sẽ tấn công Việt Nam chứ Trung Quốc không có ý đồ xâm lăng Việt Nam. Chẳng hạn nếu Trung Quốc hay Nga liên minh quân sự với Mễ Tây Cơ, chiến hạm của Nga và Trung Quốc đóng tại đây thì Mỹ sẽ tấn công Mễ Tây Cơ với lý "an ninh bị đe dọa" chứ không hề có ý xâm lăng Mễ Tây Cơ. Luận điểm này có thể được thế giới chấp nhận.

-Nhưng nếu Việt Nam theo chính sách độc lập, tự chủ về quốc phòng, chỉ mua vũ khí, tập trận chung với Mỹ, nhờ Mỹ huấn luyện chuyên môn, cùng với Nhật, Nga, Úc, Ấn Độ - các tàu chiến Mỹ có thể vào Cam Ranh để tiếp liệu, bảo trì, sửa chữa thì Trung Quốc không thể lấy cớ Việt Nam đe dọa an ninh Trung Quốc được. Khi đó mọi cuộc tấn công Việt Nam là hành vi xâm lược không thể biện minh.

-Trước hành động bành trướng của Trung Quốc tại Biển Đông, các quốc gia Đông Nam Á chia làm bốn khuynh hướng:

Rõ ràng cả thế giới đều thấy, mạnh như Mỹ, Nhật, Ấn Độ mà còn phải thận trọng từng bước khi đối phó với Hoa Lục thì nói chi tới các nước nhỏ ở Đông Nam Á. Chẳng hạn bộ trưởng quốc phòng Mỹ đã phải mời tướng Trung Quốc qua thăm hàng không mẫu hạm cùng các căn cứ quân sự…để cho bớt căng thẳng, thăm dò và tính kế. Hăng hái, sốc nổi, không lấy sức mạnh của dân tộc là chính, nhờ cậy vào ngoại bang thì sớm muộn đất nước cũng tan nát hoặc bị bán đứng. Tuy nhiên binh thư cũng lại dạy rằng nếu đã lâm vào bước đường cùng thì phải tử chiến, tức tìm cái sống trong cái chết. Giả sử, nếu Trung Quốc tấn công Việt Nam thì liên minh quân sự với Mỹ là điều có thể chấp  nhận được. Xin nhớ, trong sách lược giữ nước không có điều gì cấm kỵ cũng như không có giáo điều. Tuy nhiên lúc đó lại nảy ra một câu hỏi là liệu Mỹ có dám liên minh với Việt Nam không? Hay lo sợ một cuộc chiến tranh nguyên tử với Hoa Lục, Mỹ chỉ đứng ngoài la ó, phản đối chứ không động thủ? Thế mới hay, cuộc xung đột tại Biển Đông vô cùng phức tạp và nhức đầu. Nhức đầu cho cả Mỹ, Nhật, Việt Nam, Phi Luật Tân và sau đó cho cả Đông Nam Á.
1) Theo Mỹ-Nhật và đối đầu với Trung Quốc là Phi Luật Tân.
2) Cho quân Mỹ đồn trú tại đất nước mình nhưng làm ăn buôn bán lớn với Trung Quốc và có lập trường "nước đôi" đó là Tân Gia Ba.
3) Theo Trung Quốc hoàn toàn nhưng không có quân Trung Quốc trong nước, đó là Campuchia.
4) Còn các quốc gia như Mã Lai, Nam Dương, Miến Điện không ra mặt chống Trung Quốc nhưng bên trong hết sức cảnh giác, cần sự hiện diện của Mỹ nhưng không đi với Mỹ tức không liên minh quân sự với Mỹ. Và Việt Nam đã đi theo xu thế chung của Đông Nam Á.

- Tuy nhiên, khác với các quốc gia như Nam Dương, Mã Lai, Tân Gia Ba, Việt Nam có chung biên giới với Trung Quốc cho nên ở vào vị thế vô cùng khó khăn và phải hết sức thận trọng. Chẳng hạn Việt Nam không thể "đóng cửa rút cầu" cắt đứt ngoại giao với Trung Quốc như Phi Luật Tân. Ngày xưa, khi quân Nguyên-Mông sửa soạn xâm lăng nước ta nhưng gửi sứ thần Sài Thung tới, vua quan nhà Trần vẫn phải thù tiếp mặc dù trong bụng muốn ăn gan uống máu tên sứ thần vô cùng ngạo mạn này. Việt Nam Sử Lược của Trần Trọng Kinh chép, "Vua Nhân Tông sai quan đại thần ra tiếp. Thung không thèm đáp lễ; vua bày yến mời, Thung không thèm đến. Đình thần An-nam ai cũng lấy làm tức giận nhưng không dám nói ra." Thế cho nên Đại Việt ta theo sách lược, bề ngoài thì mềm dẻo lễ độ, nhẫn nhục, bên trong thì chuẩn bị binh mã. Nếu Tàu xâm lấn đất nước thì "đánh cho chim muông tan tác" (*) chui vào ống đồng mà chạy. Nhưng các vua Đại Việt không bao giờ chủ trương tấn công Trung Hoa hay chọc giận Trung Hoa.

-Việt Nam là đồng minh truyền thống của Nga. Nhờ Nga mà Việt Nam có đầy đủ vũ khí để tự vệ (**). Một liên minh quân sự Việt –Mỹ sẽ phá vỡ quan hệ truyền thống đó, điều mà Việt Nam không bao giờ chấp nhận. Bằng cớ là vào ngày 4/6/2015, sau khi tiếp Ô. Carter, theo tin tức trong nước, "Trung tướng Nguyễn Quốc Khánh- Phó Tổng Tham Mưu Trưởng Quân Đội đã tiếp Thượng Tướng Saliukov Oleg Leonidovich –Tổng Tư Lệnh Lục Quân các lực lượng vũ trang Liên Bang Nga. Hai bên  khẳng định, việc tăng cường hợp tác giữa quân đội hai nước sẽ góp phần thúc đẩy hơn nữa mối quan hệ hợp tác toàn diện giữa hai nước Việt Nam – Liên Bang Nga; trong đó, hợp tác về lĩnh vực quốc phòng được đánh giá là mẫu mực, góp phần thúc đẩy các mối quan hệ hợp tác khác."

Sau Đối Thoại Shangri-La, trong một cuộc phỏng vấn của báo Tuổi Trẻ, trả lời câu hỏi, "Trong lịch sử, các nước lớn đã từng mặc cả sau lưng Việt Nam và chúng ta đã từng bị thiệt hại bởi sự mặc cả đó. Thưa ông, làm thế nào để lịch sử không lặp lại?" Tướng Nguyễn Chí Vịnh đã trả lời, "Việt Nam không để các nước lớn thỏa hiệp trên lưng mình, và điều quan trọng là chúng ta đừng tạo cơ hội cho người khác thỏa hiệp trên lưng mình. Cơ hội tốt nhất để họ mặc cả sau lưng mình là khi mình vào hùa với một bên để chống một bên khác và quá tin tưởng vào một thế lực nào đó. Nếu mình không độc lập tự chủ, phải dựa vào một thế lực nào đó thì sẽ đến khi họ đem mình lên bàn cân để định lượng thế nào và bao nhiêu? "

Từ nhận định của Tướng Nguyễn Chí Vịnh và từ những hành động trong thực tế, chúng ta thấy chưa thể có liên minh quân sự Việt-Mỹ trong lúc này. Việt Nam theo sách lược vừa làm vừa lượng giá tình hình, không cứng nhắc vào một sách lược nào cả để có thể tiến-thoái chứ không ào một cái như Phi Luật Tân hoặc Ukraina để rồi có thể sa lầy, không rút chân ra được. Sau quá nhiều chiến tranh diễn ra trên đất nước, Việt Nam cần hòa bình lâu dài để hồi phục và phát triển. Sách lược ngoại giao của Việt Nam bây giờ là "không để ai đánh mình" giống như võ sĩ Quyền Anh Muhammad Ali cứ nhảy nhảy vòng quanh theo kiểu "Lăng Ba Vi Bộ" để tránh đòn. Nhưng lợi dụng lúc đối thủ sơ hở thì tấn công nhanh như vũ bão và hạ đối thủ đo ván. Đó là lối đánh của một nhà vô địch, khác với lối đánh của Mike Tyson, trọng tài vừa ra hiệu là nhào tới tấn công đối thủ tới tấp. Nếu đối thủ chịu đựợc "ba búa Trình Giảo Kim" thì Mike Tyson thua.

Rõ ràng cả thế giới đều thấy, mạnh như Mỹ, Nhật, Ấn Độ mà còn phải thận trọng từng bước khi đối phó với Hoa Lục thì nói chi tới các nước nhỏ ở Đông Nam Á. Chẳng hạn bộ trưởng quốc phòng Mỹ đã phải mời tướng Trung Quốc qua thăm hàng không mẫu hạm cùng các căn cứ quân sự…để cho bớt căng thẳng, thăm dò và tính kế. Hăng hái, sốc nổi, không lấy sức mạnh của dân tộc là chính, nhờ cậy vào ngoại bang thì sớm muộn đất nước cũng tan nát hoặc bị bán đứng. Tuy nhiên binh thư cũng lại dạy rằng nếu đã lâm vào bước đường cùng thì phải tử chiến, tức tìm cái sống trong cái chết. Giả sử, nếu Trung Quốc tấn công Việt Nam thì liên minh quân sự với Mỹ là điều có thể chấp  nhận được. Xin nhớ, trong sách lược giữ nước không có điều gì cấm kỵ cũng như không có giáo điều. Tuy nhiên lúc đó lại nảy ra một câu hỏi là liệu Mỹ có dám liên minh với Việt Nam không? Hay lo sợ một cuộc chiến tranh nguyên tử với Hoa Lục, Mỹ chỉ đứng ngoài la ó, phản đối chứ không động thủ? Thế mới hay, cuộc xung đột tại Biển Đông vô cùng phức tạp và nhức đầu. Nhức đầu cho cả Mỹ, Nhật, Việt Nam, Phi Luật Tân và sau đó cho cả Đông Nam Á. Nguyên do: Trung Quốc là một đại cường vũ khí nguyên tử đầy mình với dân số 1.3 tỉ chứ không phải là những "con gà chết" như Iraq, Afghanistan hay Libya. Ai muốn thử sức hay "bóp mũi " Trung Quốc xin hãy vế nhà chuẩn bị vài trăm quả bom nguyên tử, vài ngàn hỏa tiễn liên lục địa và khoảng 2,000,000 lính, lúc đó mới có thể nói chuyện được./-

Đào Văn Bình
(California ngày 15/6/2015)

(*) Bình Ngô Đại Cáo
(**) Theo các con số của Ngũ Giác Đài, Việt Nam hiện mua 90% các thiết bị quân sự cần thiết từ Nga.(VOA)

Tuesday, June 9, 2015

Quyền của người dân được tôn trọng tới đâu?

Văn Quang - Viết từ Sài Gòn ngày 09.06.2015

Quyền của người dân được tôn trọng tới đâu?

Trong tuần này, nghị trường của Quốc Hội VN đang nổi lên những cuộc tranh luận gay gắt về một số vấn đề liên quan trực tiếp đến cuộc sống của người dân.

Có 2 vấn đề đáng chú ý nhất là "quyền im lặng" của một can phạm khi bị cơ quan điều tra tạm giữ. Vấn đề thứ hai là "nên hay không nên bãi bỏ án tử hình cho tội tham nhũng". Cả hai chuyện này thật ra không mới, nhưng được các ông bà đại biểu dân mang ra thảo luận bởi có thể nó đang làm nhân dân mất lòng tin, cần phải sửa ngay những điều luật bất hợp lý, không thể trì hoãn được nữa. Càng trì hoãn, càng kéo dài chẳng khác nào chứa thêm sức nóng trong cái nồi "súp de", có ngày nó sẽ nổ tung là… đi đời nhà ma hết.

Trong bài này, chúng ta hãy thử nhìn qua những cuộc tranh luận ấy, trước hết là "quyền im lặng". Trong đó, có một số quan điểm phản biện chống lại việc thực thi quyền này với những lý lẽ thiếu thuyết phục và gây hiểu nhầm nghiêm trọng.

Diễn đàn nổi sóng vì đâu?
Chiều 27-5-2015, Quốc hội VN họp nhóm tại các tổ để thảo luận về dự thảo Bộ luật hình sự (sửa đổi). Một trong những vấn đề được các đại hiểu Quốc hội quan tâm, thảo luận đó là "quyền im lặng"  - người bị bắt, trước khi thẩm phải được cho biết rằng người ấy có quyền giữ im lặng, và bất cứ điều gì người ấy nói sẽ được dùng để chống lại người ấy ở tòa án. Tuy nhiên, một số đại biểu cho rằng quy định "quyền im lặng" trong Bộ luật tố tụng hình sự là "dung túng cho tội phạm..." hay "quyền im lặng là vô lý", là "diễn biến hòa bình, chống lại nhân dân...". 

Theo báo Tuổi Trẻ: Đó là ý kiến của một số đại biểu cho thấy họ không muốn đưa quy định về "quyền im lặng" vào Bộ luật tố tụng hình sự (sửa đổi). Thiếu tướng Lê Đông Phong, Phó giám đốc Công an TP. Sài Gòn cho rằng lời khai vẫn là một chứng cứ, quy định bị can, bị cáo không khai (được quyền im lặng) "là máy móc, bắt chước nước ngoài".

Thứ trưởng Bộ Công an, tướng Đặng Văn Hiếu, nói: "Luật cần đảm bảo quyền dân chủ cho dân nhưng cũng phải tạo điều kiện cho cơ quan tư pháp làm việc, nếu không chúng ta sẽ bó tay trong cuộc đấu tranh chống tội phạm".

Giám đốc Công an Thanh Hóa, Thiếu tướng Trịnh Xuyên cho rằng, người bị bắt, bị tạm giữ trước hết phải có quyền và nghĩa vụ trình bày diễn biến và hành vi của mình, có quyền chứng minh mình không phạm tội, đồng thời cũng phải có trách nhiệm nhận hành vi phạm tội của mình trước pháp luật.

Ông Xuyên nói: "Nêu ra quyền im lặng là rất vô lý, không thể chấp nhận được. Trình độ dân trí và điều kiện của chúng ta hiện nay thì hoàn toàn không phù hợp, gây khó khăn cho các cơ quan đấu tranh bảo vệ pháp luật".

Chính vì những lập luận này lập tức các diễn đàn nổi lên làn sóng gay gắt trong khi thảo luận và lan rộng trên khắp các diễn đàn truyền thông và ý kiến phản bác mạnh mẽ của người dân trong nước cũng như ngoài nước. Quá nhiều phản bác nên ở đây tôi chỉ ghi nhận một số ý kiến đáng chú ý nhất.

- Luật sư Nguyễn Kiều Hưng phản bác ngay:  "Khi đề cập quyền này, một đại biểu Quốc hội nói: "… quy định quyền im lặng là diễn biến hòa bình, chống lại nhân dân..." thì quá khiên cưỡng! Diễn biến hòa bình là một chiến lược chính trị của thế lực thù địch (Theo cách gọi của các cơ quan truyền thông VN). Không lẽ cụ thể hóa vào luật cái quyền cơ bản của con người được Hiến pháp ghi nhận, phù hợp với công ước quốc tế của Liên Hiệp Quốc về các quyền dân sự, chính trị của công dân mà Việt Nam đã gia nhập từ năm 1982 là một chính sách trong chiến lược đó? Không lẽ bảo vệ cái quyền cơ bản của công dân là chống lại nhân dân?

- Luật sư Trương Anh Tú (Đoàn Luật sư Hà Nội) cho biết: "Nếu cho rằng sự tham gia của Luật sư sẽ gây khó khăn cho công tác điều tra, phá án thì có lẽ nhiều quốc gia trên thế giới đã hạn chế "Quyền im lặng" để chờ Luật sư . Tuy nhiên, thực tế chứng minh rằng, các nước không những không hạn chế quyền này mà còn mở rộng hơn nữa quyền của Luật sư. Điều đó cho thấy, sự tham gia của Luật sư góp phần không nhỏ vào việc phát hiện, ngăn chặn những sai phạm trong quá trình tố tụng. Do đó, chúng ta cần luật hóa "Quyền im lặng" ngay tại kỳ họp này".

- Ở một cương vị cao hơn, ông Đinh Văn Quê (nguyên chánh tòa hình sự Tòa án nhân dân tối cao) cũng đồng tình và ông nhấn mạnh đến sự tai hại khi nghi phạm không có quyền im lặng dẫn đến những vụ án oan sai thấu trời xanh. Ông nói: Trên thế giới, nhiều quốc gia đã quy định "quyền im lặng" trong tố tụng hình sự và theo họ thì việc quy định như vậy mới là tiến bộ, mới bảo đảm cho người bị bắt, bị can, bị cáo được thực hiện quyền bào chữa một cách tuyệt đối.

Ở những nước này, trước khi thẩm vấn, điều tra viên (cảnh sát), kiểm sát viên, thẩm phán phải thông báo: "Anh (chị) có quyền giữ im lặng và từ chối trả lời câu hỏi. Bất cứ điều gì anh nói cũng sẽ được dùng để chống lại anh trước tòa". Chúng ta xem phim hình sự nước ngoài cũng thường nghe câu này.

Ở nước ta, Bộ luật tố tụng hình sự chưa quy định "quyền im lặng" của người bị bắt giữ nếu không có luật sư từ giai đoạn điều tra và trong suốt giai đoạn tố tụng. Bởi vì nhiều người bị oan sai khi được minh oan đều khai mình bị bức cung, nhục hình nhưng họ không thể chứng minh được vì không có bằng chứng. Nếu được "im lặng" khi chưa có luật sư thì chắc chắn sẽ hạn chế được việc "bức cung, nhục hình", còn việc chứng minh tội phạm là việc của cơ quan điều tra.

Về phía Đại biểu Quốc hội cũng đã nổi lên nhiều phản ứng gay gắt.

- Đại biểu Quốc hội Nguyễn Văn Pha, Phó Chủ tịch Ủy ban Trung ương Mặt trận Tổ Quốc VN Việt Nam chỉ rõ: "Qui định "lấy lời khai ngay" sau khi bị bắt chính là nguyên nhân dẫn đến bức cung, nhục hình. Hơn nữa, người bị bắt không thể biết lời khai nào là bất lợi cho mình mà không khai báo nên "cần bỏ ngay qui định "lấy lời khai ngay" và qui định rõ ràng về "quyền im lặng".

- Đại biểu Nguyễn Ngọc Phương (Quảng Bình) nhấn mạnh: "Người bị bắt, người bị tạm giữ, bị can, bị cáo thường không hiểu pháp luật, lại có tâm lý lo lắng, trong khi cán bộ điều tra lại "nhiều mánh khóe, có thể dùng nhiều câu hỏi "bẫy" khiến người bị bắt, người bị tạm giữ, bị can, bị cáo dễ "mắc bẫy" mà trả lời bất lợi cho mình nên "cần qui định rõ không được đặt câu hỏi "bẫy" nếu không qui định cụ thể "quyền im lặng" trong Dự thảo Bộ Lut Tố Tụng Hình Sự (BLTTHS)".

Đúng vậy, chính vì những quyền hành và "mưu chước" của các ông điều tra viên quá cao nên oan sai mới xảy ra.

Phó Chủ tịch QH Huỳnh Ngọc Sơn nói: "Oan sai chỉ cần 1 vụ là rúng động xã hội, là có tội lớn với dân rồi, nay tới 71 vụ. Đây có phải con số đầy đủ hay chỉ là mới phát hiện từng này".

Thôi thì cứ tính sơ sơ như vậy dân cũng đủ thất kinh rồi. Hãy thử điểm qua những vụ oan sai "nổi danh" nhất.

Trong s 71 án oan trong 3 năm, 260 người chết trong khi bị tạm giam
Ủy Ban Thương vụ Quốc Hội (UBTVQH) đã tổ chức Đoàn giám sát trực tiếp nghiên cứu một số vụ án cụ thể mà dư luận quan tâm; tổ chức 5 Đoàn trực tiếp làm việc với các cơ quan hữu quan tại TP Sài Gòn, Bình Phước, Tiền Giang, Sóc Trăng, Phú Yên, Đà Nẵng, Quảng Trị, Hải Phòng, Nam Định, Bắc Giang, Quân khu 4; nghiên cứu báo cáo tại 63 tỉnh thành (thời gian lấy số liệu báo cáo từ ngày 1-10-2011 đến ngày 30-9-2014). Trong kỳ giám sát dài 3 năm này, đã khởi tố, điều tra 219.506 vụ với 338.379 bị can; số vụ làm oan người vô tội là 71 trường hợp, chiếm 0,02%.

Báo cáo cho rằng số trường hợp oan, sai không nhiều nhưng hậu quả gây ra là hệ trọng, có vụ đặc biệt nghiêm trọng, gây bất bình trong dư luận (như vụ 7 thanh niên ở Sóc Trăng bị bắt giam oan; vụ 5 công an ở Tuy Hòa (Phú Yên) dùng nhục hình dẫn đến chết người).
Nhiều ý kiến cho rằng luật hóa "quyền im lặng" sẽ giảm được oan sai.
Trong ảnh là ông Nguyễn Thanh Chấn trong vòng tay người thân sau 10 năm tù oan.
Điển hình là vụ Nguyễn Thanh Chấn (Bắc Giang), Huỳnh Văn Nén (Bình Thuận), Lê Bá Mai (Bình Phước), Hồ Duy Hải (Long An), Đỗ Minh Đức (Hải Phòng), Nguyễn Văn Chưởng (Hải Phòng), Vi Văn Phượng (Bắc Giang), Hàn Đức Long (Bắc Giang), Hoàng Thị Vấn (Cao Bằng), Đỗ Thị Hằng (Bắc Giang).
5 bị cáo là công an, đã tham gia trong vụ bắt giữ, đánh đập nạn nhân Ngô Thanh Kiều đến tử vong tại phiên xử hôm 27-3-2014.
Có nơi điều tra viên còn dụ cung khi lấy lời khai người bị tạm giữ, hỏi cung bị can. Chẳng hạn, điều tra viên đã dụ cung bị can như vụ Nguyễn Toàn Thắng (Bình Phước). Nhiều trường hợp khi ra tòa bị cáo mới khai bị bức cung, nhục hình hoặc khi người bị tạm giữ chết và có tố cáo gay gắt thì mới được phát hiện như các vụ: Nguyễn Viết Lợi và đồng phạm ở Hải Châu (Đà Nẵng); điều tra viên Nguyễn Thanh Cao (Phòng PC45 Công an tỉnh Long An); Nguyễn Tuấn Thanh (Đức Huệ, Long An).

40 năm bao nhiêu vụ án oan, như thế có tội gì với dân?
Chỉ cần 1 vụ án oan sai đã có tội với dân, vậy tình sơ sơ chỉ trong 3 năm đã có tới 71 vụ thì trong 40 năm qua đã có bao nhiêu tội? Nhờ bạn đọc tình giùm xem là bao nhiêu vụ và như thế là có tội gì với dân, những cái tội ấy đáng bị trừng phạt như thế nào?
Em Tô Phương Trọng khi bị bắt mới 14 tuổi, bị giam oan hơn 1.300 ngày.
Tuy nhiên, dù có bị trừng phạt cũng không đáng k bằng những lời nguyền rủa của người dân đang oằn lưng cõng nợ của nhà nước và luôn sống trong "hội chứng sợ đủ thứ", nhất là sợ bị bắt oan, bị đánh đập tơi bời hoa lá rồi mới kết luận là vô tội thì anh dân đen chỉ còn thân tàn ma dại thôi.
Ông Trần Văn Chiến chấp hành xong bản án chung thân mới được giải oan.
Còn những người dân cũng đã có hàng ngàn ý kiến bày tỏ những phẫn nộ trong việc này. Tôi chỉ nêu vài ý kiến thay cho lời kết bài này:

- Theo bạn Lê Nguyễn Duy Hậu viết trên Vietnamnet.vn: "Nếu cứ chần chừ hoặc hiểu sai về một quyền có thể coi là căn bản trong bối cảnh thế kỷ 21, thế kỷ của minh bạch, thì Việt Nam sẽ trở thành một "ốc đảo" kỳ lạ. Mà điều đó thì hẳn không người Việt Nam nào mong muốn".

- Bạn Huong Tran viết: " Đọc mà cứ tưởng tượng ra cảnh bị dùng nhục hình ép cung nó ghê gớm và tàn nhẫn đến làm sao. Cũng là con người với nhau dù có tội hay không có tội thì cũng phải cố mà giữ cái đạo đức đối nhân với nhau chứ. Đằng này học nhiều lên cao thành ra lại mất nhân tính".

Bạn Thái Bảo Anh viết: "Thiết nghĩ những người đang phản đối Quyền im lặng xin hãy ... im lặng, vì các vị đang cố tìm cách để có lợi cho công việc của mình, chứ không phải cho lợi ích của số đông dân chúng!".

Vậy quyền của người dân được tôn trọng tới đâu? Còn chuyện "nên hay không nên bỏ án tử hình cho tội tham nhũng?", tôi sẽ tường thuật trong kỳ báo khác để bạn đọc tìm hiểu thêm./-

Văn Quang