Tuesday, April 22, 2014

Nhà của công là nhà của ông, đường cũng là của ông


Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 21.4.2014 

Nhà của công là nhà của ông, đường cũng là của ông

Người dân VN không còn xa lạ gì với cái cảnh nắn đường cho tiện việc giao thông đi lại vừa tiết kiệm thời gian, tiền bạc vửa làm đẹp khu phố hay toàn thành phố. Nhưng… nói vậy mà không phải vậy.

Khi mới bắt đầu đo vẽ bản đồ làm quy hoạch, con đường thường được vẽ rất đẹp, rất hợp tình hợp lý và người dân sẵn sáng ủng hộ. Tất nhiên chẳng ai muốn đang êm nhà ấm chỗ lại bị phá đi, tìm đến một nơi khác. Người VN có câu "ba lần dọn nhà bằng một lần cháy nhà", vậy mà phải phá dỡ một phần hay di dời toàn diện sẻ ảnh hưởng rất lớn tới toàn bộ cuộc sống của mọi người trong gia đình.

Nhưng nếu đó là lợi ích chung của xã hội, người dân vui vẻ làm theo. Nhưng khi con đường được thực hiện, người ta lại nhận thấy nó bị bẻ cong để thực hiện lợi ích của một "nhóm lợi ích" hoặc cố tình né tránh nhà một quan chức nào đó, tất nhiên sẽ bùng nổ bất bình vì sự gian lận.

Chuyện bẻ cong đường tại Hà Nội đang làm dư luận nóng như lò lửa, chưa biết thực hư ra sao. Thật ra chuyện này đã từng xảy ra ở rất nhiều địa phương, gây ra nhiều tai tiếng và phẫn nộ. Trước khi nói đến chuyện ở Hà Nội, hãy lấy một thí dụ gẩn nhất và cụ thể nhất.

Chủ tịch tỉnh Vĩnh Long bẻ cong đường

Sáng 10-8-2013, cơ quan chức năng ở tĩnh Vĩnh Long đã chính thức ra quân đập phần nhà xây vượt quá giấy phép của ông Phạm Văn Đấu, nguyên Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Long, để mở rộng vỉa hè đường Bạch Đàn (TP Vĩnh Long) cho đúng theo dự án đã phê duyệt là 4,5 mét.

Nguyên do là vào năm 2008, trong thời gian giữ chức Chủ tịch UBND tỉnh Vĩnh Long, ông Phạm Văn Đấu cho xây nhà to lớn trên đường Bạch Đàn nhưng có một số phần vượt giấy phép, phạm vào đất dự án mở đường Bạch Đàn. Năm 2009, cán bộ thiết kế thi công và thẩm định của Sở GT&VT tỉnh Vĩnh Long dù biết Chủ tịch UBND tỉnh xây nhà không đúng theo giấy phép được cấp nhưng vì "sợ uy" ông Chủ tịch tỉnh nên đã né ngôi nhà, bóp vỉa hè nhỏ lại chỉ còn khoảng 3 mét. 

Tất nhiên những kiểu tránh né nhà quan sẽ làm thiệt hại cho gia đình những anh dân thường. Nhà quan đang ở trong hẻm bỗng được "nắn" lại để "nhảy ra" mặt đường, nhà anh dân đen bỗng "chui vào" trong ngõ hẹp. Như thế không ức sao được! Cho nên những vụ kiện tụng um xùm diễn ra và tứ đó mối liện hệ giữa quan và dân ngày càng sa sút trầm trọng.

Hợp cùng nhiều sự việc ngang tai trái mắt khác, khiến người dân và quan chức bỗng trở thành thù địch.

Sự việc xảy ra tại Đồng Cù Lao, xã Bắc Sơn (Thạch Hà - Hà Tĩnh) vừa xảy ra trong tuần này là một bằng chứng rõ ràng nhất.

Dân bao vây phá nhà cán bộ đốt xe máy trong đêm

Sự viêc này có nhiều tình tiết, tuy nhiên, tóm tắt gọn lại cũng chỉ vì chuyện đất đai, người dân xã này không đồng ý với chính quyền địa phương làm hay không làm khu nghĩa trang mà hàng trăm người dân thôn Trung Sơn cùng một số thôn khác thuộc xã Bắc Sơn đã kéo lên xã phản đối rất nhiều lần.

Ông Nguyễn Văn Châu (57 tuổi, ở tại xóm Trung Sơn) nói rằng, người dân nơi đây hầu hết là từ xã Thạch Đồng (TP. Hà Tĩnh) vì không có đất nên mới lên đây khai hoang từ những năm 1965.

Ông kể: "Trước đây, vùng đất này chỉ là một đồi núi hoang vu, hẻo lánh, chúng tôi gây dựng từ hai bàn tay trắng. Nay họ lại bỗng dưng lấy làm dự án, mà toàn bộ số đất đó lại là đất nông nghiệp, đất trồng hoa màu của dân. Giờ lấy đi thì chúng tôi biết dựa vào gì mà làm ăn sinh sống".
 

Thậm chí, nhiều cuộc phản ứng quyết liệt đã gây ra đổ máu. Họ ào lên rồi lấy toàn bộ giấy tờ, sổ sách liên quan xé nát.

Việc phản đối của người dân thôn Trung Sơn đã lên tới đỉnh điểm, chiều 10/4, công an thực hiện lệnh bắt anh Trương Văn Trường (SN 1984), nguyên là trưởng thôn Trung Sơn. Nhiều người dân đã tập trung, không những không cho công an thực thi nhiệm vụ mà người dân còn bắt giữ, đánh đập 4 công an.

Tình thế buộc Công an tỉnh phải điều động hơn 100 nhân viên cảnh sát để giải cứu.

Sự việc không chỉ dừng lại ở đó, vào tối cùng ngày, hàng trăm người dân lại đập phá tài sản tại trụ sở UBND xã Bắc Sơn, đốt xe, dùng đá ném vào nhà một số cán bộ xã như nhà của chủ tịch, bí thư, cán bộ đoàn, công an xã.

Cán bộ sợ quá xin nghỉ việc, không dám ngủ ở nhà

Sau việc này, ngày 10/4 hàng trăm người dân quá khích đã phá nhà, đốt xe của gia đình cán bộ. Nhiều cán bộ xã Bắc Sơn (Thạch Hà, Hà Tĩnh) không dám ngủ ở nhà vào ban đêm, số khác đang muốn nghỉ việc.

Sáng 13/4, ông Trần Bá Hoành - Chủ tịch xã Bắc Sơn (Thạch Hà - Hà Tĩnh) cho phóng viên báo chí biết: "Ba ngày nay, tinh thần của cán bộ cốt cán xã vẫn đang rất hoang mang, lo lắng. Một số người có ý định xin nghỉ việc. Họ sợ người dân quá khích lại tiếp tục tấn công nên dặn dò người thân không nên đi ra ngoài. Nếu có việc gì cần thì phải có người đi cùng, tránh những hậu quả đáng tiếc.

Riêng với gia đình tôi thì ngày vẫn ở nhà nhưng khi trời tối thì tôi đưa mọi người tới nhà người thân ở xã dưới để trú ngụ. Thành viên gia đình luôn trong trạng thái bất ổn, hoang mang".

Trưởng công an xã xin thôi việc sau vụ dân phá nhà, đốt xe

Chung tâm trạng với Chủ tịch xã, ông Nguyễn Khắc Sơn, Trưởng công an xã cũng cho biết, đồ đạc của gia đình ông bị người dân đập phá, xe máy bị đốt. Ông kể:

"Tôi nghe nói một số nhà cũng bị người dân đập phá như nhà tôi, nhưng tôi không dám qua. Sau sự việc này, họ hàng, người thân cũng đến an ủi người trong nhà. Hiện gia đình tôi vẫn ở nhà, vào buổi tối thì có thêm anh em qua ở cùng".

Nhà của trưởng CA xã Bắc Sơn bị phá tan tành tối 10-4 vừa qua.
Ảnh: Người dân Bắc Sơn cung cấp.

Ông Sơn cho biết thêm: "Mọi thứ đồ đạc có giá trị thì đã bị hư hỏng nặng, những thứ còn sót lại tôi đã mang đi gửi. Với những người thân tới chơi, xe máy cũng phải gửi ở nhà hàng xóm. Và tinh thần luôn chuẩn bị rút lui nếu có dân tấn công".

Chiếc xe máy của ông Sơn (Trưởng công an xã)
bị người dân xông vào nhà đốt đêm 10/4

Ông Nguyễn Hoài Việt, Trưởng công an huyện Thạch Hà cho rằng có một số đối tượng cầm đầu kích động người dân nên đang "điều tra để xử lý".

Dù thế nào thì sự việc này cũng chứng tỏ vấn đề nhà đất không được dân đồng tình đã làm bùng lên sự phẫn uất của người dân. Còn gì cay đắng hơn khi các quan chức bị người dân đốt nhà, phá xe, luôn phải đề phòng người dân tấn công bất cứ lúc nào.

Nhà của công là nhà của ông


NHÀ ... ÔNG

Các quan tham lại có những kiểu lợi dụng nhà đất của nhà nước làm của riêng mình. Có nhiều "mánh" của các quan tham hè nhau chiếm nhà chiếm đất. Ngay cả khi nghỉ hưu rồi cũng còn "cố đấm ăn xôi" không chịu trả nhà cho nhà nước.

Khu nhà công vụ ở Hoàng Cầu – Hà Nội,
nhiều quan chức về hưu vẫn chưa chịu trả nhà

Chứng cớ rõ ràng nhất là cách đây vài năm, cả Hà Nội xôn xao bình luận chuyện một quan chức cấp cao HN đã nghỉ hưu, không chịu trả lại ngôi biệt thự tọa lạc ở một con phố cổ, với lý do không có nhà ở. Không biết ngôi biệt thự cổ đó giờ được giải quyết ra sao. Thì nay, vụ việc nhà công vụ lại nổi sóng. Nói một cách nôm na là theo đúng luật thì ở nước nào cũng vậy, khi anh làm lớn, được chính phủ cấp nhà cho ở, nhưng khi anh về hưu thì phải trả lại nhà cho nhà nước. Cái luật quá rõ ràng như vậy song có nhiều quan viện hết lý do này lý do khác, viện hết thông tư này đến quy định kia để "ở chày ở cối" lại căn nhà không phải của mình.

Thậm chí có vị từng là Thứ trưởng hẳn hoi, còn hỏi một câu hỏi có phần… lẩm cẩm trên cả sự lẩm cẩm rằng: Trả nhà rồi, mình biết ở đâu? Khiến cho một quan chức hưu trí khác, TS Lê Đăng Doanh, nguyên Viện trưởng Viện Quản lý Kinh tế TƯ trong trả lời phỏng vấn báo Tiền phong (ngày 24/3) phải đặt câu hỏi: Trả lời như vậy khó chấp nhận được. Bảo trả nhà không biết ở đâu. Vậy trước kia anh ở đâu? Trước khi được phân nhà công vụ, chả nhẽ anh ở ngoài đường sao?

Nhiều ông về hưu, không còn ở nhà công vụ nữa vì đã chuyển về quê hoặc đi nơi khác sinh sống. Nhưng nhà được để lại cho con cháu toàn quyền sử dụng như trường hợp của ông Hứa Đức Nhị, nguyên Thứ trưởng bộ Nông nghiệp - Phát triển nông thôn, giữ căn nhà số 503 - B1 Hoàng Cầu cho con trai; ông Hồ Xuân Hùng, nguyên cán bộ cao cấp của văn phòng Chính phủ có căn nhà số 302 - B2 cũng giao cho con ở...

Chỉ có vài người trả lại nhà trong số 80 căn

Lạ một điều, các ông ấy đều từng là quan chức, chắc chắn phải có trình độ nhận thức, am hiểu những quy định, tính chất và đặc thù nhà công vụ, mà lại không nhìn rõ được sự khác biệt hoàn toàn giữa nhà công vụ và nhà sở hữu.

Chính vì cái công - tư tù mù không minh bạch từ trong nhận thức, hay bởi cái cơ chế bao cấp khiến cho người ta có tâm lý nghiễm nhiên biến nó thành nhà riêng, nhà tư của mình và chây ỳ không muốn trả lại? Người cho con cái ở, người khóa cửa để đấy, người hưu trí rồi vẫn ở như nhà riêng. Thậm chí có trường hợp người đã chết, vợ con "thừa kế" chỗ ở. Trong số 80 căn nhà công vụ khu Hoàng Cầu chỉ có 2-3 người đã trả lại nhà.

Liêm sỉ, vi phạm đạo đức, chuẩn mực xã hội đang dần mất đi

Sự chây ỳ hay thắc mắc của các quan chức đã nghỉ hưu không muốn trả lại nhà công vụ, gây nên cái nhìn không đồng tình, của ngay những quan chức đồng sự, hoặc những đại biểu quốc hội.

Ông Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Bộ Tài nguyên- Môi trường nói thẳng: Cán bộ về hưu vẫn giữ nhà công vụ là trái luật, nếu không thu hồi được có thể dùng đến biện pháp cưỡng chế. Vì chúng ta có thể cưỡng chế đối với người dân, không có lý do gì lại không cưỡng chế với những cán bộ về hưu cố tình làm trái luật. Không nên vì nể hay vì một mối quan hệ nào đó mà phải quyết tâm làm (ĐSPL, ngày 27/3).

Còn Gs Nguyễn Minh Thuyết (nguyên Phó Chủ nhiệm UB Văn hóa, Giáo dục, Thanh Thiếu niên và NĐ của QH): Nhà công vụ không phải "lộc" để chia cho con cháu. Có thể nói đây là hành vi chiếm dụng tài sản nhà nước.

Trong khi ĐBQH Dương Trung Quốc lưu ý: Đang có sự lạm dụng trong việc quản lý công sản của nhà nước, cả trong chính sách lẫn thực thi và thiếu gương mẫu của người lãnh đạo. Trước đây cha ông ta rất quan tâm tới liêm sỉ, sợ nhất là vi phạm đạo đức, chuẩn mực xã hội. Nhưng giờ điều đó đang dần mất đi, ít được quan tâm hơn, đặc biệt với tầng lớp quan chức (Tiền Phong, 21/3)

Liệu những tiếng nói trên có đủ để thay đổi nhận thức các vị quan chức hưu trí đang ở nhà công vụ? Con số này đã tới 200 nhà.

Chẳng lẽ, câu khẩu hiệu  "Sống và làm việc theo Hiến pháp và pháp luật" cần được mở ngoặc để thêm cụm từ: Trừ một số quan tham?

Đến chuyện "đường cong mềm mại" của Hà Nội rối như mớ bòng bong

Dẫn chứng những sự việc trên đây để bạn đọc thấy được cái "ung nhọt" biến nhà đất của nhà nước thành nhà mình đã có "truyền thống" từ lâu. Nó còn lan rộng đến cả những con đường quy hoạch, ban đầu vẽ vời rất đẹp không kém phần "hoành tráng" và đã được chính phủ phê duyệt đàng hoàng.

Bản đồ quy hoạch ban đầu đã được chính phủ phê duyệt

Nhưng đến khi thực hiện thì "bỗng dưng" nó cong vòng như cái ghi đông xe đạp khiến người dân và nhiều quan chức cũng ngẩn ngơ. Đó chính là tình trạng hiện nay tại con đường Trường Chinh giữa lòng thủ đô Hà Nội mà người dân nói "đó là đường của ông". Chắc chẳng cần phải giải thích rõ ra là con đường đang thẳng bị bẻ cong để nhà của các quan to không bị giải tỏa, cứ ấm ổ nằm yên vị, còn nhà của mấy anh dân đáng lẽ không bị phá dỡ lại bị… phá tùm lum! Đó là dư luận của người dân không chỉ ở thành phố thủ đô mà đang lan rộng ra cả nước.

Nói đến chi tiết về sự bẻ cong con đường này, quả thật quá rối rắm. Đến ngay người ở VN cũng lùng bùng cái lỗ tai. Hết ngã tư này đến ngã tư khác, hết văn bản này đến văn bản kia, người dân ú ớ như lạc vào ma trận. Quan Thanh tra nói chưa nhận được đơn khiếu kiện gì của ai. Thế nhưng, khi tiếp xúc với những người dân sống tại đường Trường Chinh, thuộc tổ 40 phường Khương Thượng, quận Đống Đa thì họ một mực khẳng định, trong suốt thời gian qua, họ đã gửi đi rất nhiều đơn thư, trong đó có gửi cho cả Thanh tra Chính phủ và Tổng Thanh tra Chính phủ, vậy câu hỏi đặt ra là, tại sao dân đã gửi đơn mà Thanh tra Chính phủ lại không nhận được?

Ông Nguyễn Tâm Trinh – nguyên Phó Tư lệnh Binh chủng Rada – Quân chủng Phòng không – Không quân cho biết: "Chúng tôi rất bức xúc về đường cong vô lý này. Bức xúc hơn nữa khi những người có thẩm quyền lại dám phát ngôn đó chỉ là một đường cong mềm mại. Cũng chính vì sự bức xúc ấy, từ tháng 3/2011 đến tháng 3 năm 2014, chúng tôi đã làm đơn gửi đi khắp nơi, gửi cho không thiếu một cơ quan liên quan nào, thậm chí gửi cho cả Chủ tịch nước, Tổng bí thư, các Phó thủ tướng, Chủ tịch UBND, HĐND thành phố Hà Nội, Bộ Quốc phòng, Bộ Xây dựng, Bộ GTVT và các sở, các ngành, các quận liên quan…".

Những chuyện ông nói gà bà nói vịt quả là đau đầu. Vậy xin tóm tắt cho dễ hiểu bằng vài sự kiện rõ ràng nhất.

Từ quyết định đầu tiên đến khi thực hiện

Theo Quyết định 108 được Thủ tướng phê duyệt vào ngày 20/6/1998, quy hoạch chung Thủ đô đến năm 2020, dự trù hướng của tuyến đường Trường Chinh là chạy thẳng dài khoảng 2,2km, có mặt cắt ngang quy hoạch rộng 53,5m.

Tuy nhiên, khi thực hiện thì con đường Trường Chinh bị uốn cong khoảng 800 mét khi qua khu đất của Quân chủng Phòng không Không quân, đoạn từ hồ Hố Mẻ đến Cống Chéo sông Lừ. Rõ ràng con đường bị uốn cong là đề tránh những ngôi nhà của tướng tá cao cấp của Quân đội mà cụ thể là đơn vị Phòng không Không quân.

Ông Nghiêm Việt Anh nhà ở ngay gần đường Trường Chinh cho biết: "Tránh một cái đọan là khoảng mấy trăm mét có các biệt thự của các ông tướng trong đó có Nguyễn Đức Phát, Phó tổng tham mưu, rồi có Trung tướng Phạm Tuân, có đại khái là năm ông tướng đấy. 

Thật ra thì cũng không phải là cái nhà của các ông ấy bỏ tiền ra xây từ ngày xưa mà thực tế đấy là những nhà công vụ, công lao do quân đội xây bằng cái tiền của dân, tiền của quốc phòng và sức của bộ đội, sức lính thôi." "Thành thử ra người ta vì cái quyền cao chức trọng, áp lực của bộ quốc phòng, áp lực đến Thành phố Hà Nội, chắc không phải tự nhiên thành phố thỏa thuận từ đường thẳng xuống đường cong thế đâu mà chắc lợi ích gì đấy đã thỏa thuận phía trong".

Ông Nguyễn Tâm Trinh - nguyên Phó tư lệnh Quân chủng PKKQ (ở tại số 10 ngõ 150 Trường Chinh) xác nhận: "Có những nhà quan chức được xây cao hơn 10 tầng để cho thuê làm văn phòng, bệnh viện".

Tác giả "đường cong mềm mại"

Để trả lời dư luận cả nước, đặc biệt là ở Hà Nội đang hết sức phẫn nộ với việc đường Trường Chinh đang thẳng bỗng dưng bị "bẻ cong" một cách khó hiểu, chiều 8-4 vừa qua, tại buổi giao ban báo chí do Ban Tuyên giáo Thành ủy Hà Nội tổ chức, ông Dương Đức Tuấn - Phó Giám đốc Sở Quy hoạch - Kiến trúc Hà Nội đã giải trình những vấn đề liên quan đến đường Trường Chinh đang thẳng thành cong. Ông viện dẫn rất nhiều lý do, khi trả lời báo chí ông Tuấn bào chữa rằng: thực chất con đường này có cong, tuy nhiên, đó chỉ là một đường cong mềm mại!

Đường Trường Chinh bị bẻ cong hiện nay

Tức khắc câu trả lời của ông Phó Giám đốc Sở Quy hoạch - Kiến trúc Hà Nội đã bị phản đối quyết liệt, ngay cả Ông Đào Ngọc Nghiêm - Phó chủ tịch Hội Quy hoạch phát triển đô thị Hà Nội cũng cho rằng: " không thể nói là đường Trường Chinh cong mềm mại hay cong linh hoạt". 

 Đường cong mềm mại của Ngọc Trinh trong làng showbiz Việt.
Ông Dương Đức Tuấn Phó giám đốc Sở Quy Hoạch Hà Nội,
tác giả "đường cong mềm mại"

Và một anh phóng viên trẻ ở Sài Gòn ngồi ở quán cà phê vỉa hè tán dóc: "Trong xây dựng làm gì có kiểu "đường cong mềm mại"? Ông Phó Giám đốc Sở Quy hoạch - Kiến trúc Hà Nội nên làm nghề viết báo, nhất là những chuyên mục về các em showbiz Việt. Các ông nhìn bản đồ xem đường cong này có giống y chang đường cong mềm mại của Ngọc Trinh không"?

Chính quyền Hà Nội phải có trách nhiệm

Người dân dân tổ 40 nhấn mạnh sẽ khiếu kiện đến cùng, Hà Nội phải có trách nhiệm với vấn đề này". Phó Tổng Thanh tra Chính phủ (TTCP) Trần Đức Lượng khẳng định nếu Thủ tướng CP giao, cơ quan này sẽ vào cuộc làm rõ thông tin nghi án đường Trường Chinh bị bẻ cong.

 Tác phẩm dự thi thang biếm họa Đường Cong Mềm Mại

Trong khi đó sáng 15-4, bên lề buổi họp Ban chấp hành Đảng bộ Thành phố Hà Nội, ông Phạm Quang Nghị - Bí thư Thành ủy Hà Nội – nói với báo chí "Tôi muốn khẳng định việc điều chỉnh quy hoạch đường Trường Chinh không có một dấu hiệu tiêu cực nào. Việc này xuất phát từ nhu cầu chính đáng, nó giảm được chi phí, bớt ảnh hưởng cuộc sống người dân…"

Ông Đào Ngọc Nghiêm - Phó chủ tịch Hội Quy hoạch phát triển đô thị Hà Nội cho biết quan điểm: "Muốn biết có lợi ích nhóm hay không thì phải điều tra thêm. Nhưng rõ ràng sự bẻ cong này đã là điều chỉnh rồi. Mục tiêu của điều chỉnh là cái gì thì cần phải làm rõ chứ không thể nói là không hay có lợi ích gì cả. Dứt khoát ở đây là có sự điều chỉnh. Điều chỉnh vì mục tiêu gì? Mà đất an ninh quốc phòng thì phải xem xét đây là đất nhà ở công vụ hay đất gì"?

Chúng ta hãy chờ xem UBND TP Hà Nội hoặc Tổng Thanh Tra "xem xét" việc này đi tới đâu và đường cong mềm mại có được trả lại sự thẳng tắp của nó không? Câu chuyện đường Trường Chinh còn nhiều diễn biến phức tạp, nhiều cuộc "đấu trí" và "đấu lý" trái ngược không kém phần hấp dẫn, chưa biết bao giờ mới đến hồi kết. Bạn vui lòng chờ nhé./.


Văn Quang

Saturday, April 19, 2014

Thi Nhân, Tình Yêu Và Quê Hương


Thi Nhân, Tình Yêu Và Quê Hương


Tôi cũng có một tình yêu lãng mạn
Yêu nụ cười, nhớ ánh mắt tình nhân Vào mỗi khi Thu đến lá rụng dần,
Trên phố vắng, Thu vàng mùa nhung nhớ

Tôi cũng có một đôi lần nức nở
Khi Đông sang nhìn tuyết đổ ngoài song
Cảm thấy buồn vơ vẩn, nhớ mênh mông Đến kỷ niệm, đến cố nhân ngày cũ

Tôi đã ngắm mùa Xuân hoa hé nụ
Nơi vườn hồng ở thành phố Portland
Muôn nghìn hoa khoe sắc giữa trời xanh
Trong thoáng chốc, ngỡ mình trên thượng giới

Tôi cũng thích lang thang khi Hạ tới Ở công viên dưới bóng mát cây xanh ,
Hoặc đắm mình trong làn nước trong anh
Của suối mát, sông dài nơi xứ lạï
Tôi, Thi Sĩ, Tình yêu là tất cả
Vì đó là rung động của con tim,
Một nụ cười, chiếc lá rụng, cánh chim
Cũng đủ khiến lòng thi nhân xúc động

Xin đừng trách thi nhân ưa cõi mộng Vì cuộc đời thực tế có gì vui
Đời sắc không, khi nhắm mắt buông xuôi
Có đem được gì theo ngoài tay trắng

Vậy khi sống tại sao ta lại chẳng
Sống cuộc đời có ý nghĩa thanh cao, Yêu quê hương, yêu đất nước, đồng bào
Bằng tất cả những gì thành thật nhất

Bạn vui chăng khi quê hương đã mất
Bởi tỵ hiềm, bởi đố kỵ, rẽ chia
Bởi lợi danh, nên cốt nhục phân lìa Tội lỗi ấy, Bạn, Tôi cùng gánh chịu

Vậy một phút, Bạn, Tôi cùng truy niệm
Đến những người vì Tổ Quốc hy sinh
Cho chúng ta được sống cảnh an bình
Trong sung sướng, trong tự do, hạnh phúc

Sương Lam

Wednesday, April 16, 2014

Kiếp Thuyền Nhân


Kiếp Thuyền Nhân

Có những con thuyền thật mỏng manh Lang thang cuối bãi đến đầu gành
Một cơn sóng lớn đưa thuyền đến
Địa ngục trần gian giữa biển xanh

Có những hôn mê dưới nắng trời
Chập chờn theo gió nổi mây trôi Đói cơm, khát nước, bao già trẻ
Một thoáng "thiên đàng" đã đến nơi

Có những bàn tay chới với tìm
Chiếc phao, mảnh gỗ, để ngoi lên
Trời ơi! Sao lại là con nhỉ? Và xác con yêu nhẹ nhẹ chìm

Có những đêm khuya thật hãi hùng
Tiếng van, tiếng khóc tận không trung
Hoa xuân đã lọt vào tay giặc
Thì hỏi còn gì đóa tuyết nhung

Có những đau thương chất ngất trời Lại chìm theo sóng nước trùng khơi
Máy nào thử hãy làm con tóan
Để biết bao mồ ở biển khơi

Tất cả sinh ra cũng kiếp người   Sao Trời đày đọa nước Nam tôi
Bao năm chinh chiến còn chưa đủ
Tạo bấy chi trò sống nổi trôi

Một kiếp thuyền nhân nỗi đọan trường
Một đời viễn xứ sống tha hương TỰ DO! Hai chữ ! Ôi cao quí
Phải trả ngang bằng, máu, lệ, xương



Sương Lam

Tuesday, April 15, 2014

Bộ mặt thật của cán cân công lý ở Tuy Hòa


Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 14.4.2014

Bộ mặt thật của cán cân công lý ở Tuy Hòa

Trong bài kỳ trước, tôi đã tường thuật với bạn đọc nguyên nhân và kết quả của phiên tòa xử 5 điều tra viên đánh chết anh Kiều tại Phú Yên và chiều 3-4-2014 vừa qua, Tòa án TP Tuy Hòa (Phú Yên) chịu nhiều sức ép của dư luận đã tuyên án một bản án… có vẻ mới, nhưng thực ra chẳng có gì mới, chỉ là thêm 1-2 năm tù cho 2 phạm nhân, còn án treo và tha bổng phó CA TP Tuy Hòa vẫn y nguyên như cũ. Đây chỉ là một kiểu "đối phó với dư luận" đang phẫn nộ mà thôi. 

Người nhà nạn nhân nghe tuyên án

Nhiều người rớt nước mắt khi nhìn đứa con nhỏ hôn di ảnh của cha

Vì thế dù trong tuần vừa qua có khá nhiều sự kiện gây dư luận xôn xao như vụ "bẻ cong đường Trường Chinh tại Hà Nội để tránh nhà quan" còn đang có nhiều tranh cãi và "1.000 tấn hoá chất độc hại giấu dưới lòng đất tại Thanh Hóa"… tôi sẽ tường thuật trong một bài khác.

Trong bài này tôi không thể không tường thuật thêm về những dư luận của người dân sau phiên xử "tệ hại" đó. Nhất là ngày 4-4, khi nghe ông Lương Quang, Chánh án tòa án TP Tuy Hòa đã trả lời báo chí xung quanh vụ xử án "quái đản" này.

Tôi không thể tường trình hết những câu trả lời của ông chánh án này bởi nó khá… dài dòng văn tự, khi "thực" khi "ảo", nửa kín nửa hở như kiểu ăn mặc "xuyên thấu" của các cô cẳng dài trong làng showbiz VN.

Chỉ xin nhấn mạnh đến lời phê phán của người dân, trong đó cũng có trích những câu trả lời "ỡm ờ" của ông chánh án, người trực tiếp ngồi cầm cán cân công lý trong vụ này.

Chúng tôi chịu nhiều áp lực.

Ông Lương Quang - Chánh án Tòa án TP Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên - đã cho biết như trên khi trả lời phỏng vấn Báo Người Lao Động về vụ án 5 công an dùng nhục hình gây phẫn nộ trong dư luận.

Khi phóng viên hỏi: Ông nghĩ sao về bản án mà TAND TP Tuy Hòa vừa tuyên vào chiều 3-4?

Ông Lương Quang nói: Khi HĐXX tuyên án, gia đình người bị hại có phản ứng, la ó không đồng tình, nhất là phần bồi thường dân sự. Bị cáo Nguyễn Thân Thảo Thành cũng có vẻ không đồng tình. Dư luận đa chiều, chỗ nói nhẹ, chỗ bảo xử vậy là vừa. Vụ án này hết sức phức tạp, nhạy cảm, cả trung ương cũng rất quan tâm. Chúng tôi chịu rất nhiều áp lực.

Nguyễn Thân Thảo Thành trên đường vào trại tù

Nhưng ông chánh án không nói rõ áp lực từ đâu. Từ dư luận hay từ một cơ quan, một quan chức lớn nào của bộ nào ngành nào "rỉ tai" ông phải xử thế này hay thế kia. Hoặc nghe bà con phản đối dữ quá nên Hội đồng xét xử (HĐXX) bèn cho thêm vài anh vào tù ít ngày cho "thiên hạ vui lòng"? Nếu một phiên tòa chịu áp lực thì còn gì là công tâm, công lý đi chơi chỗ khác, dành chỗ cho những thứ áp lực đó lên ngôi.

Bàng hoàng, phẫn nộ, thất vọng


Đó là cảm nhận của ông Trần Đăng Tuấn, nguyên Phó TGĐ Đài Truyền Hình VN về bài trả lời phỏng vấn của Chánh án Tòa án TP Tuy Hòa, khi trả lời báo chí về phiên tòa xử 5 công an dùng nhục hình đánh chết một công dân đăng trên báo Tuổi Trẻ. Ông Tuấn viết: "Không kinh ngạc sao được khi người có trách nhiệm phải phân xử độc lập, chỉ tuân thủ theo pháp luật, lại nói rằng đây là việc "nhạy cảm", "phải biết chọn giải pháp nào để an toàn" (!).

Thật mỉa mai khi ông chánh án lại chọn "giải pháp an toàn" cho mình hay cho cả HĐXX bất chấp pháp luật. Nói trắng ra là ông sợ, cái bệnh "sợ đủ thứ" không ngờ lại ăn sâu cả vào tòa án. Sợ bị trù dập, bị cho về vườn, bị "sờ gáy"…

Giữ mối quan hệ cho tốt đẹp

Không những thế ông chánh án lại thú nhận: "Có những việc biết lẽ ra là như thế này nhưng người ta không làm như thế mà làm khác một chút để đảm bảo mối quan hệ cho tốt" (!).

Nói rõ hơn là đáng lẽ phải xử tội phạm tù 10 năm theo đúng pháp luật thì ông xử nhẹ 5 năm tù nếu là mối quan hệ "vừa phải", xử tù 1 năm nếu là mối quan hệ của ông với một người nào đó "năng ký" hơn và xử án treo hoặc "không cần truy cứ trách nhiệm" có nghĩa là tha bổng, nếu mối quan hệ xã hội rất quan trọng như sếp lớn yêu cầu thế này, địa phương yêu cầu thế kia… Có hàng trăm mối quan hệ xã hội như thế. Nếu chỉ để giữ mối quan hệ cho tốt thì nên đi bán hàng cơm hơn là làm chánh án. Bởi hai chuyện đó là là hai thứ quan hệ khác nhau hoàn toàn.

Với những vết thương khủng khiếp trên người nạn nhânNgô Thanh Kiều,
ông Lương Quang, Chánh án tòa án TP Tuy Hòa cho là tai nạn nghề nghiệp

Ông chánh án còn cho rằng sự đánh đập dã man của mấy anh điều tra viên "chỉ là tai nạn nghề nghiệp". Ông cố tình bẻ cong chữ nghĩa. Thí dụ người tài xế lái xe hơi, đang đi bất ngờ xe bị mất thắng, lao xuống hố, đó là tai nạn nghề nghiệp. Cón cố tình đánh người đến chết có thể gọi là tai nạn nghề nghiệp được không? Đúng là "miệng nhà quan có gang có thép"!

Xử cho xong việc, ôm rơm làm chi cho nặng bụng
 

Người dân còn thấy chua chát và mỉa mai hơn khi vị chánh án của phiên tòa - người phải tìm ra cho được phán quyết đúng nhất với sự thật, người phải chỉ mặt tội ác và đem lại công lý - lại công khai nói rằng chẳng muốn "ôm rơm nặng bụng", "làm cho hết trách nhiệm thôi"? Ông nói: "Có cái cũng đành vậy chứ" và "xét xử còn có phúc thẩm".

Rõ ràng ông đã tự thú nhận phiên tòa vừa qua ông chỉ làm lấy lệ, làm cho xong việc, chứ không muốn hết lòng hết sức tìm ra công lý. Ông không muốn "ôm rơm cho nặng bụng", cứ xử như thế cho xong rồi để phúc thẩm làm gì thì làm. Chắc ông đá bóng rất giỏi nên đá bóng kiểu tiki taka như Messi, chuyền bóng thật nhanh cho anh khác. Xứ nhanh, xử "đẹp", xử biết điều như vào quán nhậu cho tiền boa các em tiếp viên.

Sau phiên tòa, trả lời báo chí của ông Chánh án TP Tuy Hòa càng "đổ thêm dầu vào lửa", làm cho người ta ngao ngán về trình độ, phẫn nộ về thái độ hờ hững, vô tư lự, thiếu trách nhiệm với quyền của người dân...

Sau vụ xử án này, đã có rất nhiều dư luận trên các phương tiện thông tin đại chúng. Từ những luật sư đến các viên chức, từ người trí thức đến người bình dân đều đồng loạt lên tiếng phản bác lời phát biểu của ông chánh án Tuy Hòa. Tôi trích dẫn ý kiến của một người dân.

Vở hài kịch lộ liễu

Bạn đọc Hà Giang viết trên báo Người Lao Động ngày 6-4-2014:

"Mấy ngày gần đây, tôi theo dõi rất kỹ diễn biến vụ xử 5 công an dùng nhục hình ở TP Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên.

"Từ xót xa, phẫn nộ trước cái chết đau đớn, oan ức của bị hại; tức giận điên người trước bản án của TAND TP Tuy Hòa đến ngỡ ngàng 'không hiểu gì hết' trước kiểu trả lời phỏng vấn có một không hai của ông Lương Quang, Chánh án TAND TP Tuy Hòa.

"Ai cũng thấy vụ án này được các cơ quan tố tụng TP Tuy Hòa dàn ra như một vở hài kịch.

"Nó phi lý, nực cười tới mức sau khi tòa tuyên án, từ gia đình bị hại đến bị cáo; từ luật sư bào chữa, bảo vệ quyền lợi cho các bên đến người dự khán đều cật lực phản đối, chỉ trích tòa nặng lời vì đã đạp lên dư luận, xét xử thiếu công bằng; bỏ lọt người, lọt tội.

"Và vở hài kịch ấy chỉ thật sự phô bày khi ông Quang nói rằng đây là một vụ án phức tạp, tòa phải "chọn giải pháp nào để giải quyết cho an toàn" và "làm khác một chút để bảo đảm mối quan hệ cho tốt."

Biết nói gì hơn là hoan hô ông chánh án! Sự thật thà của ông đã giúp dư luận nhận ra bộ mặt thật của cán cân công lý ở Tuy Hòa. Bộ mặt đó làm chúng tôi, những người dân thường cảm thấy chua xót đến cùng cực. Bộ mặt đó như một gáo nước lạnh tạt vào xã hội.

Không biết những người làm trong ngành tư pháp Việt Nam có xấu hổ không khi có đồng nghiệp như ông Quang nói riêng và các cơ quan tố tụng ở TP Tuy Hòa nói chung. Chứ riêng bản thân tôi, với tư cách một công dân, tôi thấy xấu hổ không biết chui vào đâu khi mình làm chủ đất nước này mà lại thiếu sáng suốt đến mức trả lương cho một người đầy tớ đang làm việc không vì công lý mà vì cái ghế của mình.

Tòa sơ thẩm kết thúc, các bên đều kháng án và mong chờ một sự công bằng hơn ở phiên phúc thẩm. Nhưng không phải vì thế mà bỏ qua cho những cú đạp lạnh lùng như vậy. Bởi nó không chỉ đạp vào dư luận mà còn đạp vào nền tư pháp nước nhà…"

Chụp quần lên đầu ông chánh án

Hẳn bạn đọc còn nhớ câu chuyện cứ như tiếu lâm xảy ra tại TP Quy Nhơn khi bà Nguyễn Thị Xuân Đào chụp chiếc quần đen lên đầu ông chánh án. Vụ này tôi đã tường thuật vào ngày 06-12-2013. Bạn đọc nhiều việc, sợ quên, nên xin kể lại sơ lược:

Vì không bán được nhà đất nên bà Đào đến tòa án TP Quy Nhơn để gặp thẩm phán. Tại đây, do thẩm phán thụ lý vụ việc đi vắng nên bà Đào được ông Trương Quốc Dũng, Chánh án, mời vào phòng làm việc và giải thích về việc kê biên.

Bà Đào cho rằng ông Dũng chỉ thị cho cấp dưới làm thiệt hại cho mình, như thế là có dấu hiệu tiêu cực (ăn hối lộ của người khác) nên bà Đào tức tối, lấy một chiếc quần đen bằng vải thun, loại dành cho phụ nữ, bất ngờ trùm xuống đầu ông chánh án.

Mọi việc càng trở nên phức tạp và khôi hài hơn nữa khi bà Đào lôi ông chánh án Dũng ra ngoài hành lang và la to cho… cả làng cả nước cùng biết.

Nhắc lại chuyện này để thấy nỗi phẫn uất của người dân đôi khi rất sắc bén, còn hơn cả vũ khí. Mảnh vải đen không làm chết người nhưng hủy hoại uy tín của cả hệ thống pháp luật. Dù đúng hay sai hình ảnh đó còn in đọng trong lòng người dân.

Bà Nguyễn Thị Xuân Đào chụp quần lên đầu ông chánh án Quy Nhơn

Chắc chắn bà Đào đã chuẩn bị sẵn từ trước nên mới có cái quần đen để sẵn trong bóp khi đến gặp chánh án và bà cũng thừa biết như vậy là phạm tội, nhưng bà vẫn làm. Chẳng qua đây chỉ là một vụ "tức nước vỡ bờ", nó cũng nằm trong cái "hội chứng tự xử". Người dân chỉ còn phản ứng đó để "giải phóng" cho những nỗi giận hờn. Vậy vụ án Tuy Hòa này sẽ đưa dẫn tới đâu, còn phải chờ phiên tòa phúc thẩm chưa biết sẽ được mở vào ngày nào và quả bóng "chịu nhiều áp lực" được đá lên trên có đi vào khung thành như ý muốn hay lại bay tuốt lên không trung kiểu bắn vịt trời? Lúc đó chưa thể biết phản ứng của gia đình người bị hại sẽ ra sao và phản ứng của dư luận sẽ như thế nào.

Hãy thử nhìn qua luật lệ của nhiều nước trên thế giới về vấn đề này.

50 năm tù cho một vụ cảnh sát đánh người và sai lệch hồ sơ.

Ở các nước tiên tiến, chuyện cảnh sát sử dụng bạo lực ngược đãi nghi phạm được xử lý ra sao và biện pháp nào để hạn chế vi phạm này?

Tại nhiều quốc gia trên thế giới, việc cảnh sát dùng bạo lực để khiến nghi phạm khai, nhận tội là hành vi bị cấm. Ngay cả khi truy đuổi các nghi can, nếu trong trường hợp không cần thiết mà làm nghi can bị thương tích, thậm chí dùng lời lẽ thô tục để xúc phạm nghi can thì cảnh sát cũng bị xử lý thật nặng. Một vụ án gần đây tại Mỹ đã chứng tỏ thế nào của luật pháp và quyền lợi của một công dân.

Khi nghi phạm đã được đưa tới cơ quan công an thì hiếm có trường hợp nào cảnh sát dám sử dụng dùi cui và nắm đấm. Bởi lẽ chỉ cần bị phát hiện, bất kể người bị tra tấn thương tích nặng nhẹ ra sao thì án tù cho cảnh sát điều tra là không thể tránh khỏi.

Cuối tháng 2-2014 vừa qua, báo chí Mỹ đưa tin một cựu sĩ quan cảnh sát tiểu bang Massachusetts ở Mỹ đã bị kết án tại tòa án liên bang vì sử dụng nhục hình đối với một nghi phạm đã bị bắt giữ tại sở cảnh sát. Viên cảnh sát này sau đó còn làm sai lệch báo cáo chính thức để che đậy hành vi phạm tội của mình.

Các công tố viên tại tòa án liên bang cho biết vị cảnh sát 47 tuổi Shawn Coughlin đã đánh vào đầu, dùng đầu gối thúc vào thân thể của một nghi phạm khi người này đang bị còng tay tại một phòng giam ở đồn cảnh sát thuộc Plymouth vào năm 2011. Thêm nữa, Shawn Coughlin còn cố tình làm sai lệch báo cáo chính thức về vụ việc để trốn tội lạm dụng nhục hình của mình.

Trước những bằng chứng thu thập được cùng lời khai của người bị hại, tòa án liên bang đã xác định Coughlin vi phạm hai tội danh là làm giả hồ sơ và sử dụng nhục hình gây thương tích. Kết quả, viên cảnh sát này vừa bị mất việc làm, vừa phải ngồi thêm 30 năm tù. Trong 30 năm tù đó có 10 năm cho tội đánh người vì vi phạm quyền dân sự, 20 năm cho mức án làm sai lệch hồ sơ. Nếu việc hành hung của Shawn Coughlin gây thương tích nặng thì con số 10 năm có thể sẽ nhân lên nhiều lần, có thể là 30, 40 hoặc thậm chí 50 năm tù.

Đi tìm nguyên nhân

Luật sư Nguyễn Tiến Tài đi tìm nguyên nhân dẫn đến tình trạng coi thường tính mạng người dân, đã viết trên báo Pháp luật ngày 30-3-2014:

Không còn nghi ngờ gì nữa, tình trạng bức tra, nhục hình đã và đang trở thành vấn đề nhức nhối, xót xa của xã hội.

Xót xa ở chỗ kẻ nhân danh bảo vệ pháp luật lại chà đạp lên pháp luật, đạo lý, chà đạp lên phẩm giá của người khác. Gọi những kẻ ấy là côn đồ được hợp pháp hóa chắc cũng chẳng quá đáng.

Hệ thống pháp luật để kiểm soát việc sử dụng quyền lực còn lỏng lẻo, đúng. Nhưng theo tôi, sâu xa hơn có lẽ là nằm ở chất lượng đội ngũ cảnh sát, công an viên. Chất lượng được hình thành trước hết từ việc giáo dục đào tạo.

Có hai lý do chủ yếu giải thích cho việc dùng nhục hình. Một là do nghiệp vụ quá yếu (vì quá yếu nên người ta mới sử dụng phương pháp bạo lực để điều tra). Hai là do thiếu đạo đức nghề nghiệp.

Đạo đức của "nghề" cảnh sát, theo tôi, hơn ai hết là phải thượng tôn pháp luật, là biết tôn trọng phẩm giá của người khác (vì nhiệm vụ cơ bản của họ là bảo vệ pháp luật, bảo vệ phẩm giá con người). Các trường nghiệp vụ công an liệu có đảm bảo được hai yêu cầu cơ bản này trong việc đào tạo? Thiết nghĩ đã đến lúc cần xem lại.

Tuyển dụng dựa trên tiêu chí con ông cháu cha

Luật sư Tài viết tiếp: Một thực tế dễ thấy là yêu cầu đầu vào, đặc biệt là yêu cầu về năng lực hiện nay của ngành công an còn khá dễ dãi, đặc biệt là đối với lực lượng công an xã.

Chẳng hạn theo quy định, đối với công an viên chỉ cần tốt nghiệp THCS, còn trưởng-phó công an xã chỉ cần tốt nghiệp THPT.

Nhiều doanh nghiệp tuyển nhân viên lễ tân thôi còn đòi bằng đại học. Trong khi công an xã, theo Luật Công an nhân dân, được xem là lực lượng "nòng cốt trong phong trào toàn dân bảo vệ an ninh Tổ quốc, bảo đảm an ninh, trật tự, an toàn xã hội ở cơ sở" mà trình độ cỡ đó thì làm sao đảm đương cho thật tốt nhiệm vụ.

Chưa cần nói chi đến nghiệp vụ, chỉ nội về tác phong, ứng xử của một số công an viên đã khiến nhiều nơi người dân phải sợ hãi, than trời.

Tình trạng nhục hình dẫn đến gây thương tích hoặc chết người tại các cơ quan công an xã rộ lên trong thời gian gần đây phải chăng có nguyên nhân từ chất lượng đầu vào quá thấp?

Nói đến đầu vào, có lẽ cũng không thể không bàn đến một chính sách gây xầm xì lâu nay, đó là quy định về tuyển dụng dựa trên tiêu chí "con ông cháu cha" của ngành công an. Theo đó, cho phép ưu tiên tuyển dụng vào ngành công an đối với con của cán bộ công an có thời gian làm việc trong ngành liên tục từ 15 năm trở lên (Thông tư 30/2009/TT-BCA của Bộ Công an).

Nói cách khác, con của cán bộ công an thì được ưu ái tuyển chọn trước, còn người ngoài ngành thì… chờ đấy!

Không rõ mục đích của chính sách này có phải nhằm trả ơn cho cán bộ của ngành hay nhằm tạo ra các thế hệ phục vụ trung thành hay không.

Nhưng rõ ràng quy định mang đậm đặc quyền nói trên đã làm giảm đi tính cạnh tranh và cơ hội để ngành công an chọn lựa những người ưu tú nhất, trong khi có những người không có năng lực, phẩm chất lại được tạo điều kiện tuyển dụng một cách dễ dàng.

Câu chuyện xảy ra cách đây không lâu khiến ai cũng giật mình là vụ tám chiến sĩ công an thuộc Công an tỉnh Long An (đang được đào tạo để làm việc) bị loại khỏi ngành do phát hiện sử dụng ma túy. Trong số đó có tới bốn người là con của cán bộ công tác trong ngành công an ở Long An. Thật khó mà tưởng tượng được sẽ còn điều gì tồi tệ hơn xảy ra nếu vụ việc không bị phát hiện và họ vẫn khoác lên mình sắc phục nhân danh là những người bảo vệ pháp luật.

Trên đây là những lời bình luận gay gắt, nhưng rất thẳng thắn, mong rằng sẽ thấu đến tai những người "nắm luật pháp trong tay" và những cơ quan có thể làm thay đổi những mảng đen trong nền tư pháp hiện nay. Người dân cần một đời sống thảnh thơi, an bình chứ không phải lúc nào cũng "sợ đủ thứ" thì chẳng bao giờ gọi là tự do hạnh phúc cả./.

Văn Quang

Friday, April 11, 2014

Song Vũ và bút ký "Sau Cơn Binh Lửa"


Song Vũ và bút ký "Sau Cơn Binh Lửa"
Phạm Tín An Ninh
  


C
uộc chiến đã chấm dứt gần bốn mươi năm. Thời gian đủ để chôn xóa tất cả mọi dấu tích bom đạn trên quê hương, nhưng vẫn chưa mờ nhạt trong ký ức và làm lành được vết thương trong lòng những ai từng tham dự hoặc chịu nhiều hệ lụy từ cuộc chiến ấy. Đặc biệt, những người lính miền Nam, một thời chiến đấu can trường, sẵn sàng hy sinh cho đất nước, để rồi bất ngờ phải nhận chịu thân phận kẻ bại trận trong đớn đau tức tưởi.

Từ nỗi oan khiên đó, trong suốt thời gian qua , đã có đông đảo những người lính trong mọi quân binh chủng viết về cuộc chiến, phân tích các nguyên nhân thắng bại hoặc kể lại những năm tháng hào hùng với biết bao chiến công hiển hách, ngỡ như không thể có ngày phải bàng hoàng buông súng. Đa số trong họ không phải là nhà văn, hoặc muốn trở thành nhà văn. Họ cầm bút chỉ để viết ra, giải tỏa những điều ẩn ức theo tháng năm đè nặng trong lòng. Viết để chia sẻ với những đồng đội cũ hầu cùng nhau tìm lại những kỷ niệm kiêu hùng của một thời trai trẻ, sẵn sàng chết cho quê hương. Viết để phân tích tìm hiểu những nguyên nhân nào đã đưa cuộc chiến đến một kết thúc đau lòng. Và cũng để cho con cháu - thế hệ ít nhiều bị hệ lụy từ cuộc chiến ấy - hiểu được tinh thần và khả năng chiến đấu của cha ông, nhưng vì sao đã có một ngày 30 tháng 4 buồn thảm.

Trong số nhiều cây bút ấy, thỉnh thoảng chúng ta đọc được một số bài viết của tác giả Song Vũ. Một cái tên còn khá xa lạ, nhưng có lẽ ai cũng rất thích thú và nhận ra những giá trị đặc biệt ở các bài viết của ông. Không phải chỉ ở cách hành văn, mà còn ở sự trung thực, sống động cùng những nhận định sâu sắc, độc đáo mà chúng ta không tìm được ở nhiều tác giả khác. Một trong những nguyên nhân dẫn tới thành công:  tác giả là người trong cuộc, luôn có mặt trong các trận chiến với những quyền hạn,  trách nhiệm trực tiếp. Vì vậy, ngoài tính trung thực được xác tín, tâm hồn tác giả cũng chan hòa theo từng dòng chữ, từng sự kiện, đã tạo cái hồn cho các bài viết.

Song Vũ là bút hiệu của cựu Trung Tá Ngô Văn Xuân, tốt nghiệp Khóa 17 Võ Bị QGVN. Trong suốt 13 năm  binh nghiệp, ông đều ở các đơn vị tác chiến, và liên tục trải qua hầu hết các chức vu chỉ huy từ cấp trung đội, đại đội, tiểu đoàn đến trung đoàn, ngoại trừ những thời gian theo học các khóa tham mưu, dưỡng thương và gần một năm giữ chức vụ Trưởng Phòng 3 (Hành Quân) Sư Đoàn.  Trước tháng 4/1975, ông là Trung Đoàn Trưởng Trung Đoàn 44/ SĐ23BB, đơn vị ưu tú đã tạo nhiều chiến tích lẫy lừng, góp phần  giữ vững được Kontum -Tây Nguyên trong Mùa Hè Đỏ Lửa 1972. Ngoài khả năng lãnh đạo chỉ huy, đảm lược, ông còn nổi tiếng là một vị chỉ huy trẻ đạo đức, thanh liêm, bình dị, luôn được tất cả mọi thuộc cấp thương yêu, kính phục.  Ông  sống chết cùng đơn vị cho tới giờ phút cuối cùng. Sau khi miền Nam thất thủ, bị giam cầm trong nhà tù CS trên 13 năm, ông sống còn qua nhiều cơn bệnh thập tử nhất sinh, nhờ vào tình thương yêu của bạn tù và ông tin có sự nhiệm mầu nào đó.

Qua tập bút ký dày 510 trang, người đọc sẽ nhìn thấy rõ hơn con người và cả tâm hồn, cũng như lòng trắc ẩn của tác giả.

Mở đầu cuốn sách, tác giả đã mượn lời của Erich Maria Remarque, lời tựa trong tác phẩm All Quiet On The Western Front ( Mặt Trận Miền Tây Yên Tĩnh) để nói lên suy nghĩ và mục đích khi khai sinh tác phẩm của minh:
"Cuốn sách này không phải là sự buộc tội, cũng không phải là sự thú tội, lại càng không phải là một cuộc phiêu lưu; bởi vì những ai đã từng đối mặt với cái chết thì chẳng ai phiêu lưu đi tìm nó cả. Cuốn sách chỉ đơn giản là nói về một thế hệ những con người, cho dù đã thoát ra khỏi lằn tên mũi đạn, cũng đã bị hủy diệt mất rồi."

Và trong "Lời Thưa" thay cho lời tựa, tác giả cũng "thưa" thêm:
Tuổi đời chồng chất, sức khỏe và những hăng say của tuổi thanh xuân ngày càng nguội dần. Tôi thấy cuộc sống mình hụt hẫng hoang mang. Mỗi năm lại vắng thêm đồng đội và rồi một ngày nào đó, cũng sẽ tới lượt chính mình. Điều tự nhiên đó, thực chất chẳng phải là nỗi ưu tư bởi vì đó là quy luật. Nhưng điều làm tôi suy ngẫm là ý nghĩa về cuộc đời của chính mình, thế hệ của chúng tôi, qua những việc đã làm, những đau thương đã trải, thực sự là gì? Hoặc chẳng là gì hết ?

Những băn khoăn đó là cảm hứng cho tôi viết tiếp một số bút ký tiếp theo có mặt trong cuốn sách này. Dĩ nhiên đây vẫn chỉ là những cảm nhận của riêng tôi và việc viết ra là mong muốn chia sẻ biết đâu chẳng là một việc hữu ích cho những thế hệ tiếp nối?

Ngoài "Lời Thưa" và "Lời Cảm Tạ" ở các trang đầu và cuối sách, tập bút ký gồm 21 bài viết. Mỗi bài là những mảnh đời của tác giả ghép lại, lồng trong các đơn vị tác giả đã từng phục vụ, trong các trận chiến mà ông đã từng chỉ huy, tham dự. Tâm hồn của ông chan hòa trong tình đồng đội và số phận thăng trầm cùa quê hương đất nước. Ở đó, gần như trong bất cứ trang sách nào, người đọc cũng sẽ thấy phảng phát hình ảnh của những người lính chiến thực thụ, trách nhiệm hiểm nguy và số phận nghiệt ngã của họ cùng với tình huynh đệ mà họ đã dành cho nhau trong suốt cuộc chiến cũng như sau ngày buông súng.

Nếu là người đã từng phục vụ cùng đơn vị hoặc bị giam giữ cùng tù với tác giả, đọc những bài viết của ông, sẽ có cảm giác thời gian như đang quay ngược lại, để được nhìn thấy khuôn mặt, dáng dấp của hầu hết bạn bè, sẽ có cảm xúc từ hãnh diện đến đau đớn xót xa. Mỗi trang, mỗi chữ trong bài viết như thắm đẵm máu, nước mắt và cả nghĩa tình đồng đội, những người còn sống hay đã hy sinh.

Sau những kỷ niệm vui buồn của tác giả từ ngày bước chân vào "Con đường binh nghiệp" rồi " Vào nơi gió cát" là các bài viết sống động về các trận chiến Kontum mùa hè 1972 và Mặt trận Cao Nguyên tháng 3/75.  Ở đây độc giả sẽ đọc được nhiều điều mới lạ, hiểu thêm về nguyên nhân mất Ban Mê Thuột dẫn đến "triệt thoái Cao Nguyên"  để cuối cùng mất cả miền Nam.

Song Vũ đã viết về cuộc chiến không chỉ bằng nhãn quan, tâm trạng mà còn bằng máu của một người lính chiến trường thực thụ trong hơn 13 năm binh nghiệp.  Sau đó ông còn có 13 năm tù, một lượng thời gian tương đương binh nghiệp. Mười ba năm ấy, là thời gian tác giả có thể gặp gỡ hầu hết bạn bè cùng cấp, những tướng lãnh có trách nhiệm trong nhiều mặt trận cũng như ở các bộ tham mưu đầu não, giúp ông có thêm nhiều dữ kiện chính xác. Thời gian 13 năm ấy cũng đủ để ông suy ngẫm và cho chúng ta những nhận định có giá trị. Vì vậy những phân tích thắng bại, ngoài tính chuyên nghiệp còn bằng những trải nghiệm, hiểu biết thực tiễn và sâu sắc.

Điều đặc biệt là ông không hề qui trách nhiệm cho các lực lượng đồng minh hay một bàn tay ngoại nhân nào, mà trước hết là ở chính chúng ta.

Trong cuối bài dich thuật tiểu phẩm Raid at Entebbe (Cuộc đột kich tại Entebbe)  của tác giả Ira Peek, tường thuật lại cuộc đột kích thần kỳ của Lực lượng Do Thái vào phi trường Entebbe /Uganda, vào tối ngày 3 rạng ngày 4/7/1976,  giải cứu 103 con tin bị bọn khủng bố PFLP bắt cóc, Song Vũ đã viết :

Qua câu chuyện về chiến công kỳ diệu này, tôi nghĩ đã có thể nhìn thấy nguyên do đó.  Trong bất cứ cuộc chiến tranh nào, phe thắng trận ít nhất cũng phải có được một yếu tố nổi bật:  Một nhóm chỉ đạo chíến lược thật sự tài năng hơn kẻ thù.  Từ yếu tố này sẽ mang đến những hệ quả tất nhiên - sự tổng hợp sức mạnh cần thiết để đưa cuộc chiến đấu tới thắng lợi sau cùng.  Dân tộc Do Thái có yếu tố ấy còn chúng ta thì không.

Các tướng lãnh, sĩ quan Do Thái sống chết với lính, còn hơn thế nữa, các lãnh tụ chính trị của họ đồng kham cộng khổ với dân, sẵn sàng hy sinh quyền lợi riêng tư cho lợi ích chung của đất nước.

Tôi không chia sẻ quan điểm của một số người khác cho rằng, một ngày nào đó khi Do Thái không còn cần thiết cho lợi ích của Hoa Kỳ, họ sẽ bị bỏ rơi, nhưng tôi tin chắc rằng, chính phủ Hoa Kỳ không thể bắt một dân tộc đồng minh diệt vong khi dân tộc ấy có đủ tài trí và khả năng để tự sinh tồn.

Thực tâm tôi không muốn khơi dậy một vết thương chưa lành trong nỗi đau chung của những thế hệ trong trang lứa chúng tôi, một thế hệ đã lãnh đủ mọi tai ách, hy sinh mà không hoàn thành được sứ mạng bảo vệ đất nước, dân tộc mình.  Nhưng nếu cứ mãi đổ vấy cho sự thất bại ấy là do sự tráo trở của đồng minh, tự coi mình là một thứ lính đánh thuê thì theo tôi, sự hy sinh của thế hệ chúng tôi trong cuộc chiến vừa qua là một điều rất đáng buồn!"
Tác giả Song Vũ ( khi còn là SVSQ)

Là một sĩ quan tốt nghiệp từ quân trường Võ Bị Quốc Gia Việt Nam, được đào tạo để "không cầu an lạc dễ dàng mà chỉ khát khao gió mưa cùng nguy hiểm" như lời dạy của vị Chỉ Huy Trưởng năm nào, tác giả Song Vũ đã làm hết khả năng và tâm huyết, kể cả việc sẵn sàng hy sinh tính mệnh,  nhưng cuối cùng đã phải đớn đau xót xa trước số phận của mình và vận nước.

Người viết ngưỡng mộ tác giả và rất tâm đắc khi đọc qua tập bút ký Sau Cơn Binh Lữa, nhưng không có đủ khả năng trình bày hết các đặc điểm cùng những phân tích sâu sắc của tác giả và cả cảm xúc của chính mình.  Cách tốt nhất, xin mời quí vị tìm đọc để có thể hiểu rõ giá trị của tác phẩm. Đây cũng là một cách chia sẻ và khích lệ dành cho tác giả./.

Tháng ba 2014,
Phạm Tín An Ninh
 ====================================


RA MẮT BÚT KÝ "SAU CƠN BINH LỬA"
Bạn bè và đồng đội của tác giả Song Vũ sẽ tổ chức
ra mắt tác phẩm Sau Cơn Binh Lửa vào ngày:
Thứ Bảy 19 tháng 4 năm 2014
tại Trụ Sở Khu Hội Cựu Tù Nhân Chính Trị Bắc Cali
( địa chỉ; 111 E Gish Road, San Jose CA 96112).
Với các diễn giả:
Nhà văn Phan Nhật Nam
Nhà thơ Võ Ý
Nhà văn Đoàn Phương Hải
Điện thoại liên lạc BTC:
Bs Phạm Đức Vượng: (408) 226-8844
Nguyễn Quang Trung: (408) 334-6931
Liên lạc tác giả:
Điện thoại; (408) 378-5458

TRẢ LỜI VŨ LINH CHÂU VỀ DỤ SỐ 10 VÀ VẠCH TRẦN NHỮNG NGỤY TẠO LỊCH SỬ NHẰM TRIỆT HẠ PHẬT GIÁO

TRẢ LỜI VŨ LINH CHÂU VỀ DỤ SỐ 10 VÀ VẠCH TRẦN NHỮNG NGỤY TẠO LỊCH SỬ NHẰM TRIỆT HẠ PHẬT GIÁO
Kính thưa quý vị,
Thưa Ô Vũ Linh Châu,
Bài viết của Nguyên Nguyên trả lời ông Vũ Linh Châu vừa qua không ngoài mục đích rộng đường dư luận, cho mọi người hiểu thêm về luận điệu cãi chày, cãi cối, dối của ông Vũ Linh Châu khi cho rằng "Đạo Dụ số 10 là mục tiêu chính yếu mà các chính trị gia và một số chính khách mang danh "Phật Giáo" nhắm tới khi phát động cuộc chính biến 1.11.63". Và cũng để vạch trần những luận điệu dối gian của ông Vũ Linh Châu, nhóm Phục hồi Tinh thần Ngô Đình Diệm và nhất là bè lũ Liên Thành đã bẻ cong ngòi bút, ngụy tạo lịch sử nhằm đổ tội cho Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất là Cộng Sản qua biến cố 1.11.63,
Nguyên Nguyên đã đưa ra 6 điều minh chứng về cả hai mặt LÝ và SỰ để ông Vũ Linh Châu và những kẻ trói buộc cho Phật giáo phải tâm phục, khẩu phục, mà quay về với tự tánh, bản lai diện mục, chấm dứt mọi hành động tuyên truyền lếu láo, ru ngủ người đọc. Nhưng buồn thay Giáo sĩ Vũ Linh Châu, với tâm mang nặng đầu óc tôn giáo "Hoàn Vũ", nên đã để lộ cho một bản chất đen tối không tưởng, chối bỏ sự thật và cho rằng Nguyên Nguyên đã không đi sát với đề tài tranh luận. Thực sự 6 điều Nguyên Nguyên dẫn chứng, tất cả đều mang một ý nghĩa phản bác Ông Vũ Linh Châu trong chủ đề tranh luận về Đạo Dụ Số 10 của TT Ngô Đình Diệm, mà chính Ông đã gian dối bảo rằng vẫn còn hiệu lực cho đến ngày 30.04.1975.
Vậy thể theo lời ông Vũ Linh Châu, Nguyên Nguyên xin dẫn chứng thêm về mặt "LÝ" và "SỰ":
 
1-Sau khi Ô Ngô Đình Diệm bội ước lời thề trung thành với vua Bảo Đại cho đến chết, để rồi được Hồng Y Francis Spellman vận động với Chính phủ Hoa Kỳ đưa Ô. Diệm về nước làm Tổng thống mở ra nền Đệ I Cộng Hòa vào ngày 26.10.1955. Sau gần 8 năm cầm quyền, vì không hợp với lòng dân, đi ngược với quyền làm người và tự do tôn giáo. TT Diệm ban hành Đạo Dụ Số 10 công nhận Kito Giáo là một tôn giáo độc tôn, còn tất cả tôn giáo khác chỉ được xem như một hiệp hội, như Hiệp Hội Đánh giầy, Phụ nữ....
 
Bào huynh của TT Ngô Đình Diệm là Tổng Giám Mục địa phận Huế vơi mộng ước được Tòa thánh Vatican tấn phong lên Đức Hồng Y, nên đã ra lệnh Tỉnh trưởng và chính quyền Thừa Thiên Huế, cưỡng bắt người dân phải hạ cờ Phật Giáo trong ngày Phật Đản. Huế là cái nôi của Phật Giáo và khởi đi từ đó (LÝ) người dân đã các cuộc biểu tình xuống đường và bị chính quyền địa phương đàn áp khốc liệt gây tử vong cho 8 sinh linh vô tội trong số có trẻ em và phụ nữ tại Đài Phát Thanh Huế.
 
Trước sự đàn áp dã man không thua gì chế độ Cộng sản hành xử với lương dân ngày nay, nên các cuộc biểu tình của Sinh viên, học sinh, thợ thuyền và Quân nhân cán chính đã lan rộng khắp nơi. Tại Sài Gòn HT Thích Quảng Đức đã gửi thư cho TT Diệm, yêu cầu hủy bỏ Đạo dụ Số 10 và thực thi quyền tự do tín ngưỡng, nhưng không được TT Diệm đáp ứng.
 
Ngày 11.6.1963, HT Thích Quảng Đức đã đốt lên ngọn lửa chánh pháp, để thức tỉnh Ô Diệm là Tổng thống phải biết nghĩ đến tâm linh của người dân. Trước khi thực hiện cuộc tự thiêu, HT Quảng Đức đã căn dặn chúng đệ tử phải lo cho Ngài hoàn tất ý nguyện, cho Ngài có thời gian niệm Phật để không cảm thấy sức nóng thiêu đốt quanh thân, nhờ sự niệm Phật vi diệu đó Ngài Quảng Đức đã để lại cho người đời chiêm ngưỡng một Trái tim Bất diệt đốt không cháy Thích Quảng Đức.
 
Phóng viên Malcolm Browne có mặt ngay tại hiện trường trong lúc HT Quảng Đức tự thiêu, và những tấm ảnh của Ông Malcolm Brown đã được truyền đi khắp thế giới, gây nên sự chú ý đặc biệt tới chính sách của chế độ Ngô Đình Diệm.
 
Những gì ngược nhân tâm, nhân bản con người, chẳng sớm thì muộn cũng sẽ bị đào thải. TT Ngô Đình Diệm đã bị Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng lật đổ vào ngày 1.11.1963. Cuộc chính biến này đã được toàn thể sinh viên, học sinh, quan, dân cán chính khắp nơi ủng hộ đổ xô ra đường hân hoan đón mừng nền Đệ II Cộng Hòa. 
 
Theo luật NHÂN QUẢ Phật giáo, TT Diệm đã tạo ra cái NHÂN XẤU trong chính sách một "Kito giáo Hoàn Vũ" nên đã phải gặt hát cái QUẢ XẤU bằng một cái chết tức tưởi. Thực vậy, chính "LÝ" do chủ trương một Kito Giáo Hoàn Vũ và chính sách kỳ thị tôn giáo của TT Diệm, đã làm cho lòng dân phẫn uất, để rồi đưa đến cớ "SỰ" sụp đổ chế độ Gia Đình trị Ngô Đình Diệm. Từ ý nghĩa đó, người có đạo đức, có nhân trí hiểu thêm rằng, chính bản chất của TT Ngô Đình Diệm đã tạo ra hiện tượng và đau buồn cho con dân Lạc Việt nó còn kéo dài cho đến ngày nay. (nhìn qua thế "SỰ" ngày nay người ta không còn ngạc nhiên về cái lẽ thường cuộc đời này, chuyện ăn cơm chúa thì phải múa tối ngày cũng đúng thôi, cho nên nhóm Phục hồi Tinh thần Ngô Đình Diệm đã bất chấp sự thật ngụy tạo lịch sử, như bài viết của giáo sĩ Vũ Linh Châu là một điển hình).
 
Vì mang tâm sân hận nên họ vô tình không biết, Cộng Sản (CS) đã lợi dụng hình ảnh Ngài Quảng Đức trong chính sách phân hóa Cộng Đồng Người Việt. CS đã đặt Ngài bên cạnh tương Hồ và đặt ngang hàng với Đức Phật tại Đại Nam Quốc Tự Bình Dương, không ngoài mục đích tạo thêm sự tranh cãi, chống đối lẫn nhau, vì lẽ ai cũng hiểu Đức Thế Tôn là Đấng Giác Ngộ, còn Già Hồ là một loài Quỷ Đỏ, sao có thể đặt ngang hàng với Đức Thế Tôn!?  Một điều đáng kể, họ bị bóng ma Liên Thành cấy sinh tử phù về một Thời Biến Động Miền Trung.
 
2- Dù thời gian đã hơn 58 năm qua, kể từ ngày mở đầu cho một thể chế Việt Nam Cộng Hòa đến nay, hiện hữu vẫn còn vô số nhân chứng sống trong cuộc trần đời này, tất cả đều đã chứng thực về một cuộc chiến lý tưởng của quân dân Miền Nam suốt 19 năm dài chống lại sư xâm lăng của tập đoàn Cộng Sản trong chính sách nhuộm "Đỏ" hai Miền Nam, Bắc dưới chiêu bài "Chống Mỹ Cứu Nước". Và rồi đau đớn thay Miền Nam Việt Nam lại bị chính người bạn đồng minh Hoa Kỳ phản bội bán đứng, dâng trọn Miền Nam cho Cộng Sản vào ngày 30.04.1975. Sự kiện này đã được Bộ Quốc Phòng Hoa Kỳ giải mã, cùng lời minh xác của Cựu Ngoại trưởng Herry Alfred Kissinger, mà Hoa Kỳ đã thỏa thuận với Cộng Sản trong cuộc Đàm phán tại Paris đã được ký kết từ ngày 28.01.1973.
 
Một sự kiện khổng thể không nhắc đến, về sự lầm lẫn của TT Nguyễn Văn Thiệu, dù đã bị đồng minh Hoa Kỳ phản bội, nhưng TT Nguyễn Văn Thiệu vẫn còn tin vào chính sách Hoa Kỳ sẽ trở lại với nhân dân Miền Nam, Ông Thiệu đánh một ván bài thấu cáy với chính phủ Hoa Kỳ, nên ra lệnh rút quân khỏi Vùng I và II chiến Thuật, bỏ ngõ cao nguyên và những tiền đồn chống Cộng, gây ra thảm cảnh chết chóc tang thương cho người dân trên đường di tản vào Sài Gòn, để rồi Miền Nam rơi vào tay Cộng Sản, mà chính Hoa Kỳ cũng không thể ngờ! Ấy thế mà những kẻ như Liên Thành vẫn còn tiếp tục một luận điệu vu khống cho Phật giáo là tội đồ dân tộc, và nhóm Phục hồi Tinh thần Ngô Đình Diệm luôn dối gian về Đạo Dụ Số 10, cùng kết cho Hội Đồng Quân Nhân Cách Mạng lật đổ ông Diệm nên Miền Nam mới rơi vào tay Cộng Sản!

3- Sau hơn 2 tháng kể từ ngày lật đổ ông Diệm, ngày 30.01.1964, được sự ủng hộ của Hoa Kỳ và hậu thuẫn của một số các tướng trẻ, tướng Nguyễn Khánh thực hiện cuộc chỉnh lý cướp quyền và nhậm chức Thủ Tướng vào ngày 28.02.1964. Để thực thi tinh thần bình đẳng tôn giáo, Thủ Tướng Nguyễn Khánh đã ban hành Sắc Luật số 158-SL/CT hủy bỏ Đạo Dụ Số 10 vào ngày 14.05.1964. Chính Đạo luật bình đẳng tôn giáo này làm cho Kito Giáo cực đoan "thà mất nước còn hơn mất chúa" phẫn nộ, bức xúc, nên đã tích cực góp phần trong việc truất phế Tướng Khánh vào ngày 25.02.1965. 

Thủ Tướng Nguyễn Khánh, vị nguyên thủ tối cao vào thời đó ban hành Sắc Luật 158-SL/CT và được các cơ quan thông tin, báo chí Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) chuyển đạt và phổ biến rộng rãi, thiết tưởng những ai còn biết đến đạo lý con người, thì không ai có thể chối bỏ, ấy thể mà Ông Vũ Linh Châu vẫn tiếp tục rêu rao rằng: "Dụ số 10 vẫn còn hiệu lực ít là cho tới ngày 30/4/1975 vì từ ngày 1/11/1963 cho tới hôm nay, cũng không hề có một sắc lệnh hay một sắc luật nào của chính quyền hủy bỏ toàn bộ cái Dụ số 10 đó cả".   

Tráo trở hơn nữa Giáo Sĩ Vũ Linh Châu còn phát quyết thêm:
 "sau khi cuộc chính biến 1/11/63 thành công rồi, thì người ta đã …quên không hủy bỏ cái Dụ Số 10 đó, nghĩa là người ta vẫn duy trì nó – giống hệt như TT Ngô Đình Diệm đã làm.
Nghĩa là Dụ số 10 vẫn còn hiệu lực, ít ra là cho tới ngày…30/4/1975."  Như mọi người đều biết, trong lịch sử loài người, với bất cứ cuộc cách mạng hay cuộc đảo chính nào, ngay sau khi loại bỏ được bạo chúa hay nhà độc tài, thì người ta sẽ lập tức triệt hạ ngay cái phương tiện đàn áp chủ yếu của bọn chúng."
 
 
- Xét rằng ngay câu "Như mọi người đều biết, trong lịch sử loài người, với bất cứ cuộc cách mạng hay cuộc đảo chính nào, ngay sau khi loại bỏ được bạo chúa hay nhà độc tài," Điều này, Vũ Linh Châu đã xác nhận Ngô Đình Diệm là một nhà độc tài, bạo chúa, không hợp với lòng dân, không thể hiện đúng với tinh thần tự do dân chủ và nhân quyền con người!
 
- Người Việt Quốc gia không chấp nhận Cộng Sản và đã phải bỏ quê cha đất tổ ra đi chỉ vì Cộng Sản là một Ác Đảng không lo cho dân, không tôn trọng quyền làm người và tự do tín ngưỡng con người. Dưới thời Ngô Định Diệm tín ngưỡng tâm linh của hơn 80% tín đồ Phật giáo  bị kềm kẹp bởi Đạo Dụ số 10, thì có khác chi chế độ Cộng sản đâu chứ!?.

- Cả hai thời Đệ I, II Cộng Hòa theo thể chế VNCH kéo dài 19 năm cho khi Cộng Sản cưỡng chiếm Miền Nam vào ngày 30.4.1975.  Dù lãnh chúa Ngô Đình Diệm bị lật đổ, vị Nguyên thủ mới đã được thay thế tiếp tục lãnh đạo, để chèo lái đất nước theo thể chế dân chủ do người dân bầu lên, được hiến pháp và luật pháp quy định. Do đó, hầu hết các đạo luật ban hành từ vị lãnh đạo tiền nhiệm vẫn tiếp tục được duy trì, ngoại trừ một số đạo luật cần thay đổi cho phù hợp với tình hình mới, hoặc thực thi đúng với quyền làm người hơn. Điển hình sau khi bạo chúa Gia đình trị Ngô Đình Diệm, bị loại bỏ, chỉ hơn 3 tháng tại chức, ngày 14.05.1964 Thủ Tướng Nguyễn Khánh đã ban hành Sắc Luật 158-SL/CT hủy bỏ đạo dụ số 10.

4- Bản Tin của PTTPGQT được chuyển đi vào ngày 27.10.201, GS Võ Văn Ái đã trả lời ông Vũ Linh Châu quá đầy đủ và rõ ràng "Không như ông Vũ Linh Châu quyết đoán. Cuộc đấu tranh đòi hỏi tự do tín ngưỡng của chư Tăng Ni, và đồng bào Phật tử khởi phát từ thượng tuần tháng 5 năm 1963 đã thành công hủy bỏ Dụ số 10 dưới thời Pháp thuộc."Sắc luật số 158-SL/CT ngày 14 tháng 5 năm 1964 công nhận Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất cùng bản Hiến chương ngày 4.1.1964 : CHỦ TỊCH HỘI ĐỒNG QUÂN ĐỘI CÁCH MẠNG kiêm Thủ tướng Chính phủ, chiếu Hiến ước tạm thời số 1 ngày 4 tháng 11 năm 1963 và số 2 ngày 7 tháng 2  năm 1964, chiếu Sắc lịnh số 99-TTP ngày 8 tháng 2 năm 1964  ấn định thành phần Chính phủ, chiếu Dụ số 10 ngày 6 tháng 8 năm 1950, sau khi Hội đồng Chính phủ đề nghị, SẮC LUẬT :"
 
Sau đó Sắc luật ghi 6 điều mà điều thứ năm hủy Dụ số 10 đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất :
 
"Điều thứ năm : Dụ số 10 ngày 6 tháng tám năm 1950, cùng các luật lệ trái với sắc luật này, không áp dụng đối với Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất.
"Điều thứ sáu : Thủ tướng Chính phủ, , các Phó Thủ tướng, Tổng trưởng, Bộ trưởng, chiếu nhiệm vụ lãnh thi hành các sắc luật này.

                                    Saigon, ngày 14 tháng 5 năm 1964                                                                                                                                      Trung tướng Nguyễn Khánh"
 
Nước mắt, máu xương của bao sinh linh đổ xuống để đánh đổi Sác Luật 158. Sắc Luật này đã đi vào lịch sử, không ai có thể thay đổi hay phủ nhận được, nhưng Giáo sĩ Vũ Linh Châu vẫn tiếp tục ngụy biện, bằng một lối chơi chữ thật ngô nghê như trẻ con, đưa ra 4 điều với Nguyên Nguyên rằng: 
 
Dẫn trích:
-        Thứ nhất: Sắc luật số 158 do TT Nguyễn Khánh ký ngày 14/5/1964 không có điều khỏan nào hủy bỏ Dụ Số 10.
-        Thừ hai: Kể từ ngày 1/11/1963 cho tới ngày 30/4/1975, cũng không có một đạo luật hay sắc luât nào hủy bỏ Dụ số 10 cả.
-        Thứ ba: Như vậy Dụ số 10 cũng vẫn còn được duy trì ít ra là cho tới ngày 30/4/1975.
-        Thứ tư: Nếu coi việc duy trì Dụ số 10 (không hủy bỏ Dụ số 10) là một tội ác của chính phủ Ngô Đình Diệm, thì:
… tất cả các vị chủ mưu cuộc chính biến 1/11/63 như tướng Dương văn Minh, tướng Trần Thiện Khiêm… như các chính khách Phan Khắc Sửu, Vũ văn Mẫu, như tất cả các vị đứng đầu nội các của Nền Đệ Nhị Cộng Hòa, TT Nguyễn văn Thiệu, TT Nguyễn Cao Kỳ, TT Phan Huy Qúat…:
 
Tất cả đều đã phạm cùng một tội ác giống như TT Ngô Đình Diệm. Đó là "Duy trì Dụ số 10".
 
Ngưng trích :

Xét rằng 4 điều Ông Vũ Linh Châu đưa ra ở trên, có cùng một luận điệu dối trá, Nguyên Nguyên xin được trả lời:
 
- Sắc Luật 158 gồm có 6 điều, ngay điều thứ năm công nhận Bản Hiến Chương ngày 4.1.1964 của Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất. Hai chữ GIÁO HỘI là một bằng chứng cụ thể cho Ông Vũ Linh Châu mọi người rõ, Đạo Dụ Số 10 ký ngày 06.08.1958, dưới thời TT Ngô Đình Diệm đã được hủy bỏ. Vì nếu không được hủy bỏ, và Đạo Dụ Số 10 còn tiếp tục kềm kẹp như lời ông Vũ Linh Châu, thì Phật giáo chúng tôi không thể dùng danh xưng Giáo Hội và mãi mãi vẫn chỉ mang danh xưng Tổng Hội như dưới thời ông Ngô Đình Diệm mà thôi!. "SỰ"

- Kể từ khi Thủ Tướng Nguyễn Khánh ban hành sắc luật 158 vào ngày 14.05.1964, tất cả các chùa, viện, Trung tiểu học Bồ Đề, Đại học Vạn Hạnh trên các biển đề, tiêu đề đều mang danh xưng Giáo Hội Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất, mà không hề bị chính quyền Đệ II Cộng Hòa bắt phải tháo gỡ, hoặc cho là xử dụng trái với Đạo Dụ số 10. "SỰ"

- Kể từ khi Thủ Tướng Nguyễn Khánh ban hành sắc luật 158 vào ngày 14.05.1964, bài "Phật Giáo Việt Nam Thống Nhất Bắc Nam Trung từ đây...được dùng khi cử Phật giáo Kỳ trong các chương trình Hành lễ, Đại lễ, truyền thanh, truyền hình mà hoàn toàn không bị chính quyền ngăn cấm, cho là trái phép đối với Đạo Dụ Số 10 ."SỰ".

- Đạo Dụ Số 10 hủy bỏ cho Phật Giáo ở Điều năm vào ngày 14.5, đồng nghĩa cho người ta hiểu rằng Sắc Luật 158 áp dụng cho tất cả các tôn giáo, vì thế mọi tôn giáo đã được tự do hành đạo, mà không còn phải thông qua chính quyền địa phương như thời TT Ngô Đình Diệm trước ngày 1.11.1963.
 
Qua 4 điều Nguyễn Nguyên dẫn chứng về "SỰ" ở trên, đã xác nhận Đạo Dụ Số 10 đã được hủy bỏ bởi Sắc Luật 158 do Thủ Tướng Nguyễn Khánh ban hành, có hiệu lực kể từ ngày 14.5.1964. Sắc Luật 158 cũng đã xác định chỉ có TT Diệm đã phạm tội ác duy trì Đạo Dụ Số 10 mà thôi!.  
 
Thưa quý vị,
Thưa ông Vũ Linh Châu
 
Nguyên Nguyên nghĩ rằng giá trị con người ta là ở nhân phẩm, đạo đức, biết tôn trọng sự thật. Mang danh Giáo sĩ hay Tăng sĩ hay học cao hiểu rộng mà gian dối, chối bỏ sự thật, thì cũng thuộc vào loại có học không có hạnh, chẳng để cho người ta trọng. Là một Giáo sĩ, chắc rằng Ông Vũ Linh Châu hàng đêm đọc kinh cầu nguyện trước Đấng Toàn Năng, xin kéo ông ra khỏi sự dữ, xin mang linh hồn Ông lên thiên đàng, rồi Ông vỗ vào lồng ngực bên trái, ngay nơi trái tim, miệng bảo lẩm bẩm "lỗi tại tôi mọi đàng". Nhưng sao Ông nhận lỗi mà cứ mãi phạm lỗi gian dối vậy? Phải chăng ông vỗ vào lồng ngực quá nhẹ, không thấy thắt đau ở trái tim, hay Ông chỉ xem như là một hình thức vỗ cho có, nên ông đã không nhớ lời nguyện trước nhan thánh Chúa?.
 
Ông Vũ Linh Châu đêm ngày cứ mãi "lạy Chúa tôi" mà chứng nào vẫn tật nấy, Ông chẳng khác những người tự nhận là Phật tử lạy sám hối 108 lạy, mà tâm vẫn một bồ dao găm, thì chẳng khác nào nhục mạ đấng Cha Lành của mình. Lời Phật dạy "theo ta mà không hiểu ta, thì chẳng khác nào phỉ báng ta vậy!" . Nếu ông Vũ Linh Châu không muốn phỉ báng Đấng Toàn Năng của ông, thì điều cốt yếu là phải tôn trọng sự thật.
 
Giáo sĩ Vũ Linh Châu cũng cần hiểu thêm rằng, ông muốn tìm thêm con Chiên vào nhà Chúa, thì chính Giáo sĩ phải hành xử đúng với nhân tâm, nhân bản con người, và phải thể hiện đúng với chức năng của một Giáo sĩ. Nếu Ông cứ tiếp tục gian dối, lâp liếm, bôi nhọ,và ngụy tạo lịch sử, thì người ta ngày nay dù có mê mờ tin qua miệng lưỡi Ông, nhưng khi ánh sáng sự thật được phơi bày, không còn đúng như lời ông nói, thì tự khắc họ sẽ xa lánh Ông và còn lìa xa cả Đấng Toàn Năng Ông nữa.
 
Trước vấn nạn đất nước và sự trạng chia rẽ trầm trọng trong Cộng Đồng Người Việt Hải Ngoại, đã cho Nguyên Nguyên có một nét nhìn về Nhóm Giao Điểm, Tinh Thần Ngô Đình Diệm, Liên Thành, những kẻ đánh phá tôn giáo, chính là những thành phần đang hủy hoại tôn giáo của chính họ và đang làm lợi cho Cộng sản cần phải tẩy chay./.
 
 
Nguyên Nguyên